BJT 2969Lúc bấy giờ, đấng Toàn Giác tên Vipassī, bậc Trưởng Thượng của thế gian, đấng Nhân Ngưu, được tùy tùng bởi các bậc Lậu Tận, đã cư ngụ tại tu viện của Hội Chúng.
BJT 2970Rồi đấng Lãnh Đạo Thế Gian Vipassī cùng với tám trăm ngàn bậc Lậu Tận đã đi ra từ cánh cổng tu viện.
BJT 2971Là vị quấn y phục bằng da dê và cũng là vị mặc y phục bằng vỏ cây, tôi đã cầm lấy nước bông hoa kusumbha rồi đã đi đến gần bậc Toàn Giác.
BJT 2972Sau khi đã làm cho tâm của mình được tịnh tín, tràn đầy niềm phấn khởi, tay chắp lên, tôi đã cầm lấy nước bông hoa kusumbha và đã rưới lên đức Phật.
BJT 2973Do việc làm ấy, bậc Toàn Giác tên Padumuttara đã tán dương việc làm của tôi, rồi đã ra đi theo như ý định.
BJT 2974Kể từ khi tôi đã cúng dường năm ngàn giọt (nước), tôi đã (trở thành vị Thiên Vương) cai quản Thiên quốc đúng hai ngàn năm trăm kiếp.
BJT 2975Tôi đã là đấng Chuyển Luân Vương đúng hai ngàn năm trăm kiếp. Với nghiệp còn dư sót, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán.
BJT 2976Vào lúc tôi là vị Thiên Vương, vào lúc tôi là vị thống lãnh nhân loại, tôi có tên là Phusita, chính tên gọi ấy là thuộc về tôi.
BJT 2977Trong khi là vị Thiên nhân cũng như khi là loài người, mưa đổ xuống như nhỏ giọt ở xung quanh tôi một sải tay.
BJT 2978Các lần tái sanh của tôi đã được tiêu diệt, các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các lậu hoặc đã được đoạn tận; điều này là quả báu của giọt nước.
BJT 2979Mùi thơm tỏa ra từ thân thể của tôi giống như mùi của trầm hương. Mùi thơm của tôi từ cơ thể tỏa ra (khoảng cách) một nửa kosa.
BJT 2980Là người có được nghiệp phước thiện đang tỏa ra hương thơm của cõi trời, mọi người sau khi ngửi được mùi hương biết được là Phusita đã đi đến đây.
BJT 2981Các cành cây, các lá cây, các nhánh cây, và luôn cả toàn bộ các loại cỏ, thuận theo ý định của tôi, có hương thơm được sanh lên trong giây lát.
BJT 2982(Kể từ khi) tôi đã cúng dường trầm hương trước đây một trăm ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của giọt nước.
BJT 2983Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Phusitakampiya đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
“Vipassī nāma sambuddho,
lokajeṭṭho narāsabho;
Khīṇāsavehi sahito,
saṅghārāme vasī tadā.
Ārāmadvārā nikkhamma,
vipassī lokanāyako;
Saha satasahassehi,
aṭṭha khīṇāsavehi so.
Ajinena nivatthohaṁ,
vākacīradharopi ca;
Kusumodakamādāya,
sambuddhaṁ upasaṅkamiṁ.
Sakaṁ cittaṁ pasādetvā,
vedajāto katañjalī;
Kusumodakamādāya,
buddhamabbhukkiriṁ ahaṁ.
Tena kammena sambuddho,
jalajuttamanāmako;
Mama kammaṁ pakittetvā,
agamā yena patthitaṁ.
Phusitā pañcasahassā,
yehi pūjesahaṁ jinaṁ;
Aḍḍhateyyasahassehi,
devarajjaṁ akārayiṁ.
Aḍḍhateyyasahassehi,
cakkavattī ahosahaṁ;
Avasesena kammena,
arahattamapāpuṇiṁ.
Devarājā yadā homi,
manujādhipatī yadā;
Tameva nāmadheyyaṁ me,
phusito nāma homahaṁ.
Devabhūtassa santassa,
athāpi mānusassa vā;
Samantā byāmato mayhaṁ,
phusitaṁva pavassati.
Bhavā ugghāṭitā mayhaṁ,
kilesā jhāpitā mama;
Sabbāsavaparikkhīṇo,
phusitassa idaṁ phalaṁ.
Candanasseva me kāyā,
tathā gandho pavāyati;
Sarīrato mama gandho,
aḍḍhakose pavāyati.
Dibbagandhaṁ sampavantaṁ,
puññakammasamaṅginaṁ;
Gandhaṁ ghatvāna jānanti,
phusito āgato idha.
Sākhāpalāsakaṭṭhāni,
tiṇānipi ca sabbaso;
Mama saṅkappamaññāya,
gandho sampajjate khaṇe.
Satasahassito kappe,
candanaṁ abhipūjayiṁ;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
phusitassa idaṁ phalaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā phusitakampiyo thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Phusitakampiyattherassāpadānaṁ pañcamaṁ.
Walt 2969 The Sambuddha named Vipassi,
the World’s Best, the Bull among Men,
dwelt in the monks’ hermitage then,
together with the arahants. Verse 1
Walt 2970 Vipassi, Leader of the World,
went out from the hermitage door
with those devoid of defilements,
who numbered eight hundred thousand. Verse 2
Walt 2971 I was then dressed in a deer-hide,
and also wore clothes made of bark.
Carrying safflower water,
I came up to the Sambuddha. Verse 3
Walt 2972 Bringing pleasure to my own heart,
happy, my hands pressed together,
taking the safflower water,
I sprinkled it on the Buddha. Verse 4
Walt 2973 Due to that deed, the Sambuddha
known by the name Supreme Lotus,
after praising that deed of mine,
went according to his wishes. Verse 5
Walt 2974-2975There were five thousand scented drops,
which I offered to the Victor.
Because of twenty-five hundred,
I ruled over the world of gods;
because of twenty-five hundred,
I was a wheel-turning monarch;
due to the remaining karma,
I attained my arahantship. Verse 6-7
Walt 2976 When I am a king of the gods,
and likewise when a lord of men,
that very name’s assigned to me:
my name is always “Phussita.” Verse 8
Walt 2977 Whether I have become a god,
or likewise whether I’m a man,
it’s as though drops are raining forth
a fathom in all directions. Verse 9
Walt 2978 My existence is opened up,
my defilements are all burnt up,
all the outflows are now destroyed:
that is the fruit of giving drops. Verse 10
Walt 2979 My rain smells like it’s sandalwood,
and it diffuses such fragrance.
My body odor’s also sweet;
a small room is permeated. Verse 11
Walt 2980 A divine fragrance is diffused
to people who have good karma.
After smelling that scent they know,
“Phussita has come to this place.” Verse 12
Walt 2981 Branches, leaves, sticks, even grasses,
throughout the world it’s as though plants,
recognizing what I’m thinking,
in an instant produce fragrance. Verse 13
Walt 2982 In the hundred thousand aeons
since I did sandalwood-pūjā,
I’ve come to know no bad rebirth:
that is the fruit of giving drops. Verse 14
Walt 2983 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 15
Thus indeed Venerable Phussitakammiya Thera spoke these verses.
The legend of Phussitakammiya Thera is finished.