BJT 5691Trước đây một trăm ngàn kiếp, đã hiện khởi đấng Lãnh Đạo tên Padumuttara là bậc có danh xưng cao thượng, là bậc không thể đo lường.
BJT 5692Ngài có khuôn mặt với hình dáng của đóa hoa sen, có làn da mịn không vết nhơ của đóa hoa sen, không bị nhơ nhuốc bởi thế gian tương tợ đóa hoa sen không bị lấm lem bởi nước.
BJT 5693Đấng Anh Hùng có con mắt hình lá sen, dễ mến tương tợ đóa hoa sen, và có hương thơm nổi bật của đóa hoa sen, do đó Ngài là Padumuttara.
BJT 5694Và bậc Trưởng Thượng của thế gian, không còn ngã mạn, tợ như con mắt cho những kẻ mù, có bản thể an tịnh, là nơi tồn trữ các đức hạnh, là biển cả về lòng bi mẫn và sự hiểu biết.
BJT 5695Có lần nọ, đấng Đại Hùng, vị được đấng Phạm Thiên cùng các hàng A-tu-la và chư Thiên nể vì, được loài người có cả chư Thiên vây quanh, là tối thượng ở giữa dân chúng.
BJT 5697“Không có vị nào khác có khuynh hướng về đức tin, có sự hiểu biết tốt đẹp, có sự gắn bó với việc chiêm ngưỡng Ta như là vị này, giống như vị tỳ khưu Vakkali này vậy.”
BJT 5698Khi ấy, tôi đã thỉnh mời đức Như Lai bậc Vô Nhiễm ấy cùng với các vị Thinh Văn. Sau khi cung cấp vật thực bảy ngày, tôi đã khoác lên (các vị) với những xấp vải đôi.
BJT 5700Được đắm chìm trong biển cả ân đức vô hạn lượng ấy, được tràn đầy phỉ lạc, tôi đã quỳ xuống đê đầu ở Ngài và đã nói lời nói này:
BJT 5701“Bạch đấng Hiền Trí, mong sao con sẽ trở thành vị tỳ khưu đứng đầu trong số những vị có đức tin như vị ấy, là vị đã được Ngài tán dương vào bảy ngày trước đây.”
BJT 5702Được nói như vậy, đấng Đại Hùng bậc Đại Hiền Trí vị có tầm nhìn không bị chướng ngại đã phát biểu ở giữa hội chúng lời nói này:
BJT 5703“Các ngươi hãy nhìn người thanh niên này, mặc vải vàng bóng láng, thân hình được mang sợi dây quàng vai vàng chói, có sự thu hút ánh mắt của mọi người.
BJT 5704Trong thời vị lai xa xăm, người này đây sẽ là vị Thinh Văn đứng đầu trong số những vị có khuynh hướng đức tin của bậc Đại Ẩn Sĩ Gotama.
BJT 5705(Người này) sẽ luân hồi, dầu trở thành vị Thiên nhân hay là loài người, đều được tránh khỏi mọi sự bực bội, được tựu hội trọn vẹn mọi thứ của cải, được sung sướng.
BJT 5706Vào một trăm ngàn kiếp về sau này, bậc Đạo Sư tên là Gotama, xuất thân gia tộc Okkāka sẽ xuất hiện ở thế gian.
BJT 5707(Người này) sẽ trở thành Thinh Văn của bậc Đạo Sư, là người thừa tự Giáo Pháp của vị (Phật) ấy, là chánh thống, được tạo ra từ Giáo Pháp, có tên là Vakkali.”
BJT 5708Do tính chất đặc biệt của nghiệp ấy và do các nguyện lực của tác ý, sau khi từ bỏ thân nhân loại tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 5709Sau khi được sung sướng ở tất cả các nơi trong khi luân hồi ở cõi này cõi khác, tôi đã được sanh ra ở thành Sāvatthī trong một gia đình nọ.
BJT 57105711. (Là đứa bé) mảnh mai như bơ tươi, yếu ớt như mầm non mới mọc, lờ đờ, nằm ngửa ra, (cha mẹ tôi) bị đe dọa vì nỗi hãi sợ từ loài quỷ sứ, với tâm ý khốn khổ, đã đặt tôi nằm xuống ở cạnh bàn chân của bậc Đại Ẩn Sĩ (nói rằng): “Bạch đấng Bảo Hộ, chúng con dâng Ngài đứa bé này. Bạch đấng Lãnh Đạo, xin Ngài hãy là nơi nương nhờ (cho nó).”
BJT 5712Khi ấy, bậc Hiền Trí ấy, nơi nương nhờ của những ai bị kinh sợ, đã nhận lãnh tôi bằng bàn tay mềm mại dịu dàng, có màng lưới (ở các ngón tay), có dấu hiệu hình vỏ ốc (ở lòng bàn tay).
BJT 5713Từ đó trở đi, nhờ vào Ngài tôi được bảo vệ với sự không phải phòng vệ. Mọi sự thù nghịch được tiêu tan, tôi lớn lên trong an lạc.
BJT 5714Không được ở cạnh đấng Thiện Thệ dầu chỉ trong chốc lát là tôi bất mãn. Vào lúc bảy tuổi tính từ khi sanh, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình.
BJT 5715Không được thỏa mãn, tôi ước ao sắc thân được phân bố với mọi nét xinh đẹp, đã được tạo nên do (mười) pháp toàn hảo, là nơi tích tụ quý cao của những điều may mắn.
BJT 5716Khi ấy, biết được tôi hứng thú với sắc thân của đức Phật, đấng Chiến Thắng đã giáo giới tôi rằng: “Này Vakkali, thôi đi. Sao ngươi lại hứng thú ở sắc thân là vật được vui thích bởi những kẻ ngu?
BJT 5717Chỉ người nào nhìn thấy Chánh Pháp, người trí tuệ ấy nhìn thấy Ta. Trong khi không nhìn thấy Chánh Pháp, dầu đang nhìn Ta cũng vẫn không thấy được.
BJT 5718Xác thân có sự tai hại không giới hạn, tương tợ loại cây có độc dược, là chỗ trú ẩn của tất cả các loại bệnh tật, là toàn bộ khối đống khổ đau.
BJT 5719Do đó, ngươi hãy nhàm chán sắc thân, hãy nhìn xem sự sanh và diệt của các uẩn, ngươi sẽ đi đến sự tận cùng của tất cả các nhiễm ô một cách an lạc.”
BJT 5720Đấng Lãnh Đạo ấy, vị tầm cầu sự lợi ích, đã giáo huấn tôi như thế. Tôi đã leo lên núi Gijjhakūṭa và tham thiền ở cái hang nơi triền núi.
BJT 5721Đứng ở chân ngọn núi, bậc Đại Hiền Trí ấy đã nói với tôi rằng: “Này Vakkali.” Nghe được lời nói ấy của đấng Chiến Thắng, tôi đã hoan hỷ.
BJT 5722Tôi đã lao mình xuống vực núi sâu hàng trăm thân người. Khi ấy, do nhờ năng lực của đức Phật, tôi đã đến được mặt đất hoàn toàn bình yên.
BJT 5723Ngài cũng đã thuyết giảng Giáo Pháp lần nữa về sự sanh và diệt của các uẩn. Sau khi hiểu được Pháp ấy, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán.
BJT 5724Khi ấy, ở giữa hội chúng vô cùng đông đảo, đấng Đại Trí, bậc đã đi đến tận cùng của sự chết, đã tuyên bố tôi là vị đứng đầu trong số các vị có khuynh hướng đức tin.
BJT 5725Kể từ khi tôi đã thực hiện việc làm ấy trước đây một trăm ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc cúng dường đức Phật.
BJT 5726Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi đực (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 5727Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 5728Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Vakkali đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Vakkali là phần thứ nhì.
“Ito satasahassamhi,
kappe uppajji nāyako;
Anomanāmo amito,
nāmena padumuttaro.
Padumākāravadano,
padumāmalasucchavī;
Lokenānupalittova,
toyena padumaṁ yathā.
Vīro padumapattakkho,
kanto ca padumaṁ yathā;
Padumuttaragandhova,
tasmā so padumuttaro.
Lokajeṭṭho ca nimmāno,
andhānaṁ nayanūpamo;
Santaveso guṇanidhi,
karuṇāmatisāgaro.
Sa kadāci mahāvīro,
brahmāsurasuraccito;
Sadevamanujākiṇṇe,
janamajjhe jinuttamo.
Vadanena sugandhena,
madhurena rutena ca;
Rañjayaṁ parisaṁ sabbaṁ,
santhavī sāvakaṁ sakaṁ.
Saddhādhimutto sumati,
mama dassanalālaso;
Natthi etādiso añño,
yathāyaṁ bhikkhu vakkali.
Tadāhaṁ haṁsavatiyaṁ,
nagare brāhmaṇatrajo;
Hutvā sutvā ca taṁ vākyaṁ,
taṁ ṭhānamabhirocayiṁ.
Sasāvakaṁ taṁ vimalaṁ,
nimantetvā tathāgataṁ;
Sattāhaṁ bhojayitvāna,
dussehacchādayiṁ tadā.
Nipacca sirasā tassa,
anantaguṇasāgare;
Nimuggo pītisampuṇṇo,
idaṁ vacanamabraviṁ.
‘Yo so tayā santhavito,
ito sattamake muni;
Bhikkhu saddhāvataṁ aggo,
tādiso homahaṁ mune’.
Evaṁ vutte, mahāvīro,
anāvaraṇadassano;
Imaṁ vākyaṁ udīresi,
parisāya mahāmuni.
‘Passathetaṁ māṇavakaṁ,
pītamaṭṭhanivāsanaṁ;
Hemayaññopacitaṅgaṁ,
jananettamanoharaṁ.
Eso anāgataddhāne,
gotamassa mahesino;
Aggo saddhādhimuttānaṁ,
sāvakoyaṁ bhavissati.
Devabhūto manusso vā,
sabbasantāpavajjito;
Sabbabhogaparibyūḷho,
sukhito saṁsarissati.
Satasahassito kappe,
okkākakulasambhavo;
Gotamo nāma gottena,
satthā loke bhavissati.
Tassa dhammesu dāyādo,
oraso dhammanimmito;
Vakkali nāma nāmena,
hessati satthu sāvako’.
Tena kammavisesena,
cetanāpaṇidhīhi ca;
Jahitvā mānusaṁ dehaṁ,
tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Sabbattha sukhito hutvā,
saṁsaranto bhavābhave;
Sāvatthiyaṁ pure jāto,
kule aññatare ahaṁ.
Nonītasukhumālaṁ maṁ,
jātapallavakomalaṁ;
Mandaṁ uttānasayanaṁ,
pisācībhayatajjitā.
Pādamūle mahesissa,
sāyesuṁ dīnamānasā;
‘Imaṁ dadāma te nātha,
saraṇaṁ hohi nāyaka’.
Tadā paṭiggahi so maṁ,
bhītānaṁ saraṇo muni;
Jālinā cakkaṅkitena,
mudukomalapāṇinā.
Tadā pabhuti tenāhaṁ,
arakkheyyena rakkhito;
Sabbaveravinimutto,
sukhena parivuddhito.
Sugatena vinā bhūto,
ukkaṇṭhāmi muhuttakaṁ;
Jātiyā sattavassohaṁ,
pabbajiṁ anagāriyaṁ.
Sabbapāramisambhūtaṁ,
nīlakkhinayanaṁ varaṁ;
Rūpaṁ sabbasubhākiṇṇaṁ,
atitto viharāmahaṁ.
Buddharūparatiṁ ñatvā,
tadā ovadi maṁ jino;
‘Alaṁ vakkali kiṁ rūpe,
ramase bālanandite.
Yo hi passati saddhammaṁ,
so maṁ passati paṇḍito;
Apassamāno saddhammaṁ,
maṁ passampi na passati.
Anantādīnavo kāyo,
visarukkhasamūpamo;
Āvāso sabbarogānaṁ,
puñjo dukkhassa kevalo.
Nibbindiya tato rūpe,
khandhānaṁ udayabbayaṁ;
Passa upakkilesānaṁ,
sukhenantaṁ gamissasi’.
Evaṁ tenānusiṭṭhohaṁ,
nāyakena hitesinā;
Gijjhakūṭaṁ samāruyha,
jhāyāmi girikandare.
Ṭhito pabbatapādamhi,
assāsayi mahāmuni;
Vakkalīti jino vācaṁ,
taṁ sutvā mudito ahaṁ.
Pakkhandiṁ selapabbhāre,
anekasataporise;
Tadā buddhānubhāvena,
sukheneva mahiṁ gato.
Punopi dhammaṁ deseti,
khandhānaṁ udayabbayaṁ;
Tamahaṁ dhammamaññāya,
arahattamapāpuṇiṁ.
Sumahāparisamajjhe,
tadā maṁ caraṇantago;
Aggaṁ saddhādhimuttānaṁ,
paññapesi mahāmati.
Satasahassito kappe,
yaṁ kammamakariṁ tadā;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
buddhapūjāyidaṁ phalaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavo.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā vakkalitthero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Vakkalittherassāpadānaṁ dutiyaṁ.
Walt 5689 One hundred thousand aeons hence
a Leader arose in the world,
Superior-Named, Boundless One,
whose name was Padumuttara. Verse 1
Walt 5690 His speech had lotus-attributes,
skin was stainless like a lotus;
Buddha was Unsoiled by the World,
like a pink lotus by water. Verse 2
Walt 5691 Wise One, with eyes like lotus leaves,
Beloved as is a lotus,
he had a superb lotus scent;
therefore his name was “Best Lotus.” Verse 3
Walt 5692 The World’s Best One, Free of Conceit,
proverbial Eyes for the Blind,
Virtue-Treasure, the Mask of Peace,
Ocean of Compassionate Thoughts, Verse 4
Walt 5693 Praised by Brahmā, titans and gods,
the Great Hero, the Best Person,
Crowded by Men Along with Gods,
once, dwelling among people, he Verse 5
Walt 5694 delighted the whole multitude
with his very fragrant speaking
and with his voice, sweet as honey,
while praising his own follower: Verse 6
Walt 5695 “Intent on faith, with a good mind,
and greedy for my appearance,
there’s no other as much like that
as is this monk named Vakkali.” Verse 7
Walt 5696 Back then I was a brahmin’s son,
in the city, Haṁsavatī.
After hearing the Buddha’s speech,
I longed to have that place myself. Verse 8
Walt 5697 Inviting the Stainless One, the
Thus-Gone-One, with his followers,
after feeding them for a week,
I covered them with new cloth robes. Verse 9
Walt 5698 Bowing my head to the Buddha,
sunk in his limitless ocean
of virtue, overflowing with joy,
I spoke these words to him just then: Verse 10
Walt 5699 “O Great Sage, seven days ago,
you praised the one who is foremost
among the monks possessing faith;
I’ll someday be the same as him.” Verse 11
Walt 5700 When that was said, the Great Hero,
whose Vision is Unobstructed,
the Sage So Great uttered this speech
to the assembled multitude: Verse 12
Walt 5701 “All of you, look at this young man,
clothed in polished gold-colored clothes,
gold brahmin’s cord on his torso,
transporting people’s eyes and minds. Verse 13
Walt 5702 Very far into the future,
this one will be the follower
of Gotama Buddha, Great Sage,
foremost of those intent on faith. Verse 14
Walt 5703 Whether born human or divine,
avoiding every torment there,
furnished with every possession,
he will transmigrate happily. Verse 15
Walt 5704 In one hundred thousand aeons,
arising in Okkāka’s clan,
the one whose name is Gotama
will be the Teacher in the world. Verse 16
Walt 5705Worthy heir to that one’s Dhamma,
Dhamma’s legitimate offspring,
the one whose name is Vakkali
will be the Teacher’s follower. Verse 17
Walt 5706 Due to that karma’s excellence,
and my intention and resolve,
discarding my human body,
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 18
Walt 5707 Transmigrating from birth to birth,
being happy in every place,
I was born in a certain clan,
in the city of Śrāvasti. Verse 19
Walt 5708-5709 At the feet of the Great Sage,
my parents, frightened by goblin-fears,
wretched-minded laid me down there,
sleeping stretched out flat on my back,
as tender as fresh butter is,
soft like a new-born lotus sprout.
“O Lord, we’re giving you this boy;
please support him, O World-Leader.” Verse 20-21
Walt 5710 Refuge for those who are frightened,
the Great Sage then accepted me
with his hand, soft as a lotus,
which was webbed and marked with conch shells. Verse 22
Walt 5711 Since that time I was then guarded
by him who’s Guarded by No One;
freed from all grounds for rebirth, I
am reared up with great happiness. Verse 23
Walt 5712 Each moment I’m deprived of him,
the Well-Gone-One, I long for him;
being only seven years old,
I went forth into homelessness. Verse 24
Walt 5713 Dissatisfied, I’m longing for
his form possessing all good traits,
produced by all the perfections,
the highest home of good fortune. Verse 25
Walt 5714 Knowing my love for Buddha’s form,
the Victor then admonished me:
“Enough, Vakkali! Why delight
in form, rejoiced over by fools? Verse 26
Walt 5715 The one who sees the great Teaching,
that man who’s wise is seeing me;
but not seeing the great Teaching,
he also is not seeing me. Verse 27
Walt 5716 Endless danger is the body,
likened to a poisonous tree;
the abode of every disease,
it’s just a heap of suffering. Verse 28
Walt 5717 Tiring of form, seeing it as
the rising and falling of parts,
happily, one is going to reach
the end of all the defilements.” Verse 29
Walt 5718 Being thus instructed by him,
by the Leader, the Friendly Sage,
having ascended Vulture’s Peak,
I meditated in a cave. Verse 30
Walt 5719-5720 The Great Sage, standing at the foot
of the mountain, then said to me,
“O Vakkali,” and being thrilled,
hearing the word of the Victor,
I leapt right off that mountainside,
varied hundreds of man-lengths high,
then through the Buddha’s majesty,
I reached the ground, comfortably. Verse 31-32
Walt 5721 Once again he preached the Dhamma,
the rising and falling of parts;
and this time, grasping the Teaching,
I attained my arahantship. Verse 33
Walt 5722 Then amidst a great multitude,
the One Gone to the End of Death,
Great-Minded One, appointed me
foremost of those intent on faith. Verse 34
Walt 5723 In the hundred thousand aeons
since I did that good karma then,
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit of Buddha-pūjā. Verse 35
Walt 5724 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 36
Walt 5725 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 37
Walt 5726 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 38
Thus indeed Venerable Vakkali Thera spoke these verses.
The legend of Vakkali Thera is finished.