BJT 1246Trước đây chín mươi mốt kiếp, đã hiện khởi đấng Lãnh Đạo tên Vipassī, là vị có ánh mắt thu hút, là bậc Hữu Nhãn về tất cả các pháp.
BJT 1247Khi ấy, con đã được sanh ra ở Bandhumatī, trong gia tộc lớn, sung túc, thịnh vượng, có sắc đẹp, được yêu quý, và xứng đáng sự tôn vinh của dân chúng.
BJT 1248Con đã đi đến đấng Đại Hùng, bậc Lãnh Đạo Thế Gian Vipassī. Sau khi lắng nghe Giáo Pháp, con đã đi đến nương nhờ vào bậc Lãnh Đạo của nhân loại.
BJT 1249Con đã thu thúc trong các giới. Và khi đấng Tối Thượng Nhân Niết Bàn, con đã cúng dường chiếc lọng che bằng vàng ở bên trên ngôi bảo tháp xá-lợi.
BJT 1250Là người nữ có sự xả bỏ đã được mở ra, có giới hạnh cho đến hết cuộc đời, con đã mệnh chung từ nơi ấy. Sau khi từ bỏ thân nhân loại, con đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 1251Khi ấy, con đã hưởng thụ mười điều thừa thải là: các sắc, các thinh, các hương, các vị, các xúc, –
BJT 1252– cùng với tuổi thọ, sắc đẹp, sung sướng, danh vọng, và quyền uy là tương tợ y như thế. Con đã vượt trội, con đã huy hoàng.
BJT 1253Và trong kiếp sống cuối cùng hiện nay, con đã được sanh ra ở thành Kapila, là con gái của Khemaka dòng Sakya, được nổi danh với tên là Nandā.
BJT 1254Sắc đẹp tuyệt trần là tên hiệu công nhận về vẻ yêu kiều của con. Khi đạt đến tuổi thanh xuân, con đã được điểm tô với sắc đẹp mặn mà.
BJT 1255Khi ấy, sự tranh chấp giữa các vị dòng Sakya về việc của con đã trở nên vô cùng trầm trọng. Do đó, cha đã khiến (con) xuất gia: “Chớ để dòng Sakya bị hủy hoại.”
BJT 1256Sau khi xuất gia, nghe rằng đức Như Lai bậc Tối Thượng Nhân là người có sự chỉ trích về sắc thân, tự hào về sắc đẹp của mình con đã không đến (gặp Ngài).
BJT 1257E ngại về việc diện kiến đức Phật, con cũng không đi về việc giáo giới. Khi ấy, bằng phương kế đấng Chiến Thắng đã đưa (con) đến gặp Ngài.
BJT 1258Nhờ vào thần thông, bậc rành rẽ về Đạo Lộ đã thị hiện ra ba người phụ nữ có sắc đẹp tương tợ tiên nữ, còn trẻ tuổi, bị già, và bị chết.
BJT 1259Sau khi nhìn thấy ba người nữ ấy, bị vô cùng chấn động, không còn tham ái ở xác thân, con đã ổn định, đã nhàm chán hiện hữu. Khi ấy, bậc Lãnh đạo đã nói với con rằng:
BJT 1260“Này Nandā, hãy xem xét thân thể bệnh hoạn, bất tịnh, hôi thối, đang tiết ra, đang rò rỉ lại được hứng thú đối với những kẻ ngu.
BJT 1261Nàng hãy tu tập tâm được chuyên nhất khéo tập trung về đề mục bất mỹ (tử thi), thân này như thế nào thì xác kia như vậy.
BJT 1262Trong khi quán xét xác thân này như thế, đêm ngày không mệt mỏi, sau đó với tuệ của chính mình nàng hãy nhàm chán rồi an trú.”
BJT 1263Trong khi con đây đang sống không xao lãng ở nơi đây một cách đúng đắn, thân xác này đã được nhìn thấy bên trong lẫn bên ngoài đúng theo thực thể.
BJT 1264Khi ấy, con đã nhàm chán về thân, và con đã ly tham nội phần. Con không xao lãng, không vướng bận, an tịnh, Niết Bàn.
BJT 1265Bạch đấng Đại Hiền Trí, con đã có năng lực về các loại thần thông và thiên nhĩ giới, con đã có năng lực về trí biết tâm của người khác.
BJT 1266Con biết được đời sống trước đây, thiên nhãn được thanh tịnh, tất cả các lậu hoặc đã được cạn kiệt, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 1267Bạch đấng Đại Hùng, trí của con về ý nghĩa, về pháp, về ngôn từ, và tương tợ y như thế về phép biện giải là được thành tựu trong sự hiện diện của Ngài.
BJT 1268Các phiền não của con đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi cái (đã được cởi trói), con sống không còn lậu hoặc.
BJT 1269Quả vậy, con đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy của đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 1270Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được con đắc chứng; con đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Tỳ khưu ni Rūpanandātrước mặt đức Thế Tôn đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão ni Rūpanandā là phần thứ sáu.
“Ekanavutito kappe,
vipassī nāma nāyako;
Uppajji cārudassano,
sabbadhammesu cakkhumā.
Tadāhaṁ bandhumatiyaṁ,
iddhe phīte mahākule;
Jātā surūpā dayitā,
pūjanīyā janassa ca.
Upagantvā mahāvīraṁ,
vipassiṁ lokanāyakaṁ;
Dhammaṁ suṇitvā saraṇaṁ,
upesiṁ naranāyakaṁ.
Sīlesu saṁvutā hutvā,
nibbute ca naruttame;
Dhātuthūpassa upari,
soṇṇacchattamapūjayiṁ.
Muttacāgā sīlavatī,
yāvajīvaṁ tato cutā;
Jahitvā mānusaṁ dehaṁ,
tāvatiṁsūpagā ahaṁ.
Tadā dasahi ṭhānehi,
adhibhotvāna sesake;
Rūpasaddehi gandhehi,
rasehi phusanehi ca.
Āyunāpi ca vaṇṇena,
sukhena yasasāpi ca;
Tathevādhipateyyena,
adhigayha virocahaṁ.
Pacchime ca bhave dāni,
jātāhaṁ kapilavhaye;
Dhītā khemakasakkassa,
nandā nāmāti vissutā.
Abhirūpasampadampi,
ahu me kantisūcakaṁ;
Yadāhaṁ yobbanappattā,
rūpalāvaññabhūsitā.
Tadā mamatthe sakyānaṁ,
vivādo sumahā ahu;
Pabbājesi tato tāto,
‘mā sakyā vinassiṁsu’ti.
Pabbajitvā tathāgataṁ,
rūpadessiṁ naruttamaṁ;
Sutvāna nopagacchāmi,
mama rūpena gabbitā.
Ovādampi na gacchāmi,
buddhadassanabhīrutā;
Tadā jino upāyena,
upanetvā sasantikaṁ.
Tissitthiyo nidassesi,
iddhiyā maggakovido;
Accharārūpasadisaṁ,
taruṇiṁ jaritaṁ mataṁ.
Tāyo disvā susaṁviggā,
virattāse kaḷevare;
Aṭṭhāsiṁ bhavanibbindā,
tadā maṁ āha nāyako.
‘Āturaṁ asuciṁ pūtiṁ,
passa nande samussayaṁ;
Uggharantaṁ paggharantaṁ,
bālānaṁ abhinanditaṁ.
Asubhāya cittaṁ bhāvehi,
ekaggaṁ susamāhitaṁ;
Yathā idaṁ tathā etaṁ,
yathā etaṁ tathā idaṁ.
Evametaṁ avekkhantī,
rattindivamatanditā;
Tato sakāya paññāya,
abhinibbijjha vacchasi’.
Tassā me appamattāya,
vicarantiyā yoniso;
Yathābhūtaṁ ayaṁ kāyo,
diṭṭho santarabāhiro.
Atha nibbindahaṁ kāye,
ajjhattañca virajjahaṁ;
Appamattā visaṁyuttā,
upasantāmhi nibbutā.
Iddhīsu ca vasī homi,
dibbāya sotadhātuyā;
Cetopariyañāṇassa,
vasī homi mahāmune.
Pubbenivāsaṁ jānāmi,
dibbacakkhu visodhitaṁ;
Sabbāsavā parikkhīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
Atthadhammaniruttīsu,
paṭibhāne tatheva ca;
Ñāṇaṁ mama mahāvīra,
uppannaṁ tava santike.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavā.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ abhirūpanandā bhikkhunī imā gāthāyo abhāsitthāti.
Abhirūpanandātheriyāpadānaṁ chaṭṭhaṁ.
Walt 1246 Ninety-one aeons ago the
Leader, whose name was Vipassi,
arose, the One Good to Look At,
the One with Eyes for Everything. Verse 1
Walt 1247 I was then in Bandhumatī,
born in a large clan, prosperous
and rich; beautiful and held dear,
I am worshipped by the people. Verse 2
Walt 1248 Having approached the Great Hero,
Vipassi, Leader of the World,
hearing the Teaching, I went for
refuge in the Leader of Men. Verse 3
Walt 1249 Having been restrained in morals,
when the Best Man reached nirvana,
I offered a gold umbrella
on top of the relic-stupa. Verse 4
Walt 1250 I’m freely generous, moral
as long as life; fallen from there,
discarding my human body,
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 5
Walt 1251 In ten ways I was outshining
all the other gods who lived there:
through shapes and sounds and fragrances,
through tastes and the things that I touch, Verse 6
Walt 1252 in terms of lifespan, complexion,
happiness and famousness too
and likewise through supreme power
I shone, having attained those ten. Verse 7
Walt 1253 And now, in my final rebirth,
I’m born in Kapilavastu.
I’m well-known by the name Nandā,
the Śākyan Khemaka’s daughter. Verse 8
Walt 1254 The nickname “Very Beautiful”
indicated my loveliness;
when I had attained discretion,
I’m adorned with gorgeous beauty. Verse 9
Walt 1255 Then there was a very big fight
over me among the Śākyans.
Then my father had me ordained,
“don’t let the Śākyas be destroyed.” Verse 10
Walt 1256 Going forth like that, having heard
that the Supreme Man hates beauty,
I did not approach the Buddha,
bring proud about my beauty. Verse 11
Walt 1257 Not even going for advice,
I’m afraid to see the Buddha.
Then the Victor had me led to
his presence by means of a trick. Verse 12
Walt 1258 Clever in the Path, the Buddha
made three different women appear
with forms like celestial nymphs:
one young, one diseased, the third dead. Verse 13
Walt 1259 Seeing them, very moved, I was
freed from delighting in bodies.
I stood there, weary of being,
then the Leader said this to me: Verse 14
Walt 1260 “Nandā, see this complex heap as
diseased, disgusting and putrid.
It is oozing and it’s dripping,
the delight of foolish people. Verse 15
Walt 1261 With one-pointed focus, steadfast,
fix your mind on impurity.
Just as is this, so too is that;
just as is that, so too is this. Verse 16
Walt 1262 Considering that in this way,
industrious by night and day,
you will see with your own wisdom,
having turned away in disgust.” Verse 17
Walt 1263 Not delaying in that purpose,
thinking it all through thoroughly,
I saw this body as it is,
on the inside and the outside. Verse 18
Walt 1264 Then I’m disgusted with bodies,
and inwardly free of passion;
not negligent, no longer yoked,
at peace, and I’ve reached nirvana. Verse 19
Walt 1265 I’ve mastered the superpowers
like the “divine ear” element.
I’m also a master, Great Sage,
of the knowledge in others’ hearts. Verse 20
Walt 1266 I remember my former lives;
my “divine eye” is purified.
All the defilements are destroyed;
I will not be reborn again. Verse 21
Walt 1267 In meaning and in the Teaching,
etymology and preaching,
this knowledge of mine was produced
in your presence, O Great Hero. Verse 22
Walt 1268 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 23
Walt 1269 Being in Best Buddha's presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 24
Walt 1270 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 25
Thus indeed the bhikkhunī Abhirūpanandā spoke these verses.
The legend of Abhirūpanandā Therī is finished