Bản dịch Tiếng Việt đang được cập nhật. Vui lòng tham khảo bản Tiếng Anh hoặc Pāli.
聞如是:
一時佛在舍衛國祇樹給孤獨T 0497a03園。佛便告比丘:「有是比丘一法,為一法相行T 0497a04想念多作,為身得息,為意所念,所待能止T 0497a05無有餘,但念黠行法念俱行。何等一法?為一T 0497a06法相習安般守意。若比丘安般守意,為習為T 0497a07念為多住,便身得息,意亦所念所待,便止無T 0497a08有,便黠念法行滿具行,是為比丘所一法。為T 0497a09一法相便相行相多為身得息,為意相念相T 0497a10待,便止無有餘,但黠行法念增滿行。若比丘,T 0497a11是一法比丘能行能使能念能多作,得墮道。」
T 0497a12佛說如是。
T 0497a13 English translation not yet available.