Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại nước Ma-kiệt-đà, du hành trong nhân gian. Giữ Vương xá và Ba-la-lị-phất có một xóm Rừng trúc; tại đây vua dựng một ngôi nhà Phúc đức. Bấy giờ cùng với đại chúng dừng lại nghỉ một đêm trong nhà này. Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Các ông hãy cùng Ta đi đến rừng Thân-thứ.”
Bấy giờ, Đức Thế Tôn cùng đại chúng đi đến rừng Thân-thứ, rồi ngồi dưới bóng cây. Khi ấy, Đức Thế Tôn tay cầm nắm lá cây, hỏi các Tỳ-kheo:
“Lá cây trong nắm tay này nhiều hay lá cây trong rừng nhiều?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, lá cây trong nắm tay Phật rất ít, còn lá cây trong rừng thì nhiều vô lượng, gấp trăm, ngàn, vạn, ức lần cho đến tính toán thí dụ cũng không thể so sánh.
“Cũng vậy, này các Tỳ-kheo, Ta thành Đẳng chánh giác, những pháp mà Ta đã tự thấy, rồi tuyên thuyết cho mọi người như lá cây trong tay. Vì sao? Vì pháp này có lợi ích cho nghĩa, có ích lợi cho pháp, ích lợi cho Phạm hạnh, minh tuệ chánh giác, hướng thẳng Niết-bàn. Cũng nhiều như lá cây trong rừng lớn, chánh pháp mà Ta tự mình chứng tri, thành Đẳng chánh giác, không được Ta nói ra, cũng nhiều như thế. Vì sao? Vì những pháp ấy không lợi ích cho nghĩa, không ích lợi cho pháp, không ích lợi cho Phạm hạnh, minh tuệ chánh giác, hướng thẳng Niết-bàn. Cho nên, các Tỳ-kheo, đối với bốn Thánh đế nếu chưa được hiện quán thì nên siêng năng tìm phương tiện, phát khởi ý muốn tăng thượng, tu học hiện quán.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe lời Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
如是我聞:
一時,佛在摩竭國人間遊T 0108a25行,王舍城波羅利弗是中間竹林聚落,大王T 0108a26於中作福德舍。爾時,世尊與諸大眾於中T 0108a27止宿。
爾時,世尊告諸比丘:「汝等當行,共至T 0108a28申恕林。」
爾時,世尊與諸大眾到申恕林,坐T 0108a29樹下。
爾時,世尊手把樹葉,告諸比丘:「此手T 0108b01中葉為多耶?大林樹葉為多?」
比丘白佛:「世T 0108b02尊!手中樹葉甚少,彼大林中樹葉無量,百千T 0108b03億萬倍,乃至算數譬類不可為比。」
「如是,諸T 0108b04比丘!我成等正覺,自所見法,為人定說者,T 0108b05如手中樹葉。所以者何?彼法義饒益、法饒T 0108b06益、梵行饒益、明、慧、正覺、向於涅槃。如大林T 0108b07樹葉,如我成等正覺,自知正法,所不說T 0108b08者,亦復如是。所以者何?彼法非義饒益,非T 0108b09法饒益,非梵行饒益、明、慧、正覺、正向涅槃T 0108b10故。是故,諸比丘!於四聖諦未無間等者,T 0108b11當勤方便,起增上欲,學無間等。」
佛說此經T 0108b12已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0108b13 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying in Magadha and traveling among the people. At Pāṭaliputra of Rājagṛha, there was a village in the middle of a bamboo forest where a great king had built a house of virtue. At the time, the Bhagavān and the great assemblies had stopped there.
SC 2It was then that the Bhagavān told the monks, “All of you, let’s walk together to the rosewood forest.” The Bhagavān and the great assembly went to the rosewood forest and sat down under the trees.
SC 3The Bhagavān took a handful of leaves and asked the monks, “Are there many leaves in my hand? Are there many leaves in this great forest?”
The monks said to the Buddha, “Bhagavān, the leaves in your hand are few, but the leaves in this great forest are measureless. Hundreds of thousands of millions of times more. Their number can’t be likened to any analogy.”
SC 4“So it is, monks. The things seen by me after I achieved the complete and correct awakening and that I definitely explain for people are like the leaves in my hand. Why is that? Those teachings are beneficial to the aim, beneficial to the teaching, beneficial to the religious life and to insight, wisdom, correct awakening, and the way to Nirvāṇa.
SC 5“The correct teaching that I know but don’t teach is like the leaves of this great forest and like my achievement of complete awakening. Why is that? Those teachings are not beneficial to the aim, not beneficial to the teaching, not beneficial to the religious life, nor to insight, wisdom, correct awakening, and the correct way to Nirvāṇa. Therefore, monks, those who have yet to directly realize the four noble truths should apply themselves to the method, arouse increasing motivation, and train for that direct realization.”
SC 6After the Buddha spoke this sūtra, the monks who heard what the Buddha taught rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại nước Ma-kiệt-đà, du hành trong nhân gian. Giữ Vương xá và Ba-la-lị-phất có một xóm Rừng trúc; tại đây vua dựng một ngôi nhà Phúc đức. Bấy giờ cùng với đại chúng dừng lại nghỉ một đêm trong nhà này. Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Các ông hãy cùng Ta đi đến rừng Thân-thứ.”
Bấy giờ, Đức Thế Tôn cùng đại chúng đi đến rừng Thân-thứ, rồi ngồi dưới bóng cây. Khi ấy, Đức Thế Tôn tay cầm nắm lá cây, hỏi các Tỳ-kheo:
“Lá cây trong nắm tay này nhiều hay lá cây trong rừng nhiều?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, lá cây trong nắm tay Phật rất ít, còn lá cây trong rừng thì nhiều vô lượng, gấp trăm, ngàn, vạn, ức lần cho đến tính toán thí dụ cũng không thể so sánh.
“Cũng vậy, này các Tỳ-kheo, Ta thành Đẳng chánh giác, những pháp mà Ta đã tự thấy, rồi tuyên thuyết cho mọi người như lá cây trong tay. Vì sao? Vì pháp này có lợi ích cho nghĩa, có ích lợi cho pháp, ích lợi cho Phạm hạnh, minh tuệ chánh giác, hướng thẳng Niết-bàn. Cũng nhiều như lá cây trong rừng lớn, chánh pháp mà Ta tự mình chứng tri, thành Đẳng chánh giác, không được Ta nói ra, cũng nhiều như thế. Vì sao? Vì những pháp ấy không lợi ích cho nghĩa, không ích lợi cho pháp, không ích lợi cho Phạm hạnh, minh tuệ chánh giác, hướng thẳng Niết-bàn. Cho nên, các Tỳ-kheo, đối với bốn Thánh đế nếu chưa được hiện quán thì nên siêng năng tìm phương tiện, phát khởi ý muốn tăng thượng, tu học hiện quán.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe lời Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying in Magadha and traveling among the people. At Pāṭaliputra of Rājagṛha, there was a village in the middle of a bamboo forest where a great king had built a house of virtue. At the time, the Bhagavān and the great assemblies had stopped there.
SC 2It was then that the Bhagavān told the monks, “All of you, let’s walk together to the rosewood forest.” The Bhagavān and the great assembly went to the rosewood forest and sat down under the trees.
SC 3The Bhagavān took a handful of leaves and asked the monks, “Are there many leaves in my hand? Are there many leaves in this great forest?”
The monks said to the Buddha, “Bhagavān, the leaves in your hand are few, but the leaves in this great forest are measureless. Hundreds of thousands of millions of times more. Their number can’t be likened to any analogy.”
SC 4“So it is, monks. The things seen by me after I achieved the complete and correct awakening and that I definitely explain for people are like the leaves in my hand. Why is that? Those teachings are beneficial to the aim, beneficial to the teaching, beneficial to the religious life and to insight, wisdom, correct awakening, and the way to Nirvāṇa.
SC 5“The correct teaching that I know but don’t teach is like the leaves of this great forest and like my achievement of complete awakening. Why is that? Those teachings are not beneficial to the aim, not beneficial to the teaching, not beneficial to the religious life, nor to insight, wisdom, correct awakening, and the correct way to Nirvāṇa. Therefore, monks, those who have yet to directly realize the four noble truths should apply themselves to the method, arouse increasing motivation, and train for that direct realization.”
SC 6After the Buddha spoke this sūtra, the monks who heard what the Buddha taught rejoiced and approved.