Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
Tam tạng sa801-900
SA809 Kinh 809. kim cương
SA801 Kinh 801. ngũ pháp SA802 Kinh 802. an-na-ban-na niệm (2) SA803 Kinh 803. an-na-ban-na niệm (3) SA804 Kinh 804. đoạn giác tưởng SA805 Kinh 805. a-lê-sắt-tra SA806 Kinh 806. kế-tân-na SA807 Kinh 807. nhất-xa-năng-già-la SA808 Kinh 808. ca-ma SA809 Kinh 809. kim cương SA810 Kinh 810. a-nan SA811 Kinh 811–812. tỳ-kheo SA812 Kinh 811–812. tỳ-kheo SA813 Kinh 813. kim-tỳ-la SA814 Kinh 814. bất bì SA815 Kinh 815. bố-tát SA816 Kinh 816. học (1) SA817 Kinh 817. học (2) SA818 Kinh 818. học (3) SA819 Kinh 819. học (4) SA820 Kinh 820. học (5) SA821 Kinh 821. học (6) SA822 Kinh 822. niết-bàn (1) SA823 Kinh 823. niết-bàn (2) SA824 Kinh 824. học (6) SA825 Kinh 825. học (7) SA826 Kinh 826. học (8) SA827 Kinh 827. canh ma SA828 Kinh 828. lô SA829 Kinh 829. bạt-kỳ tử SA830 Kinh 830. băng-già-xà SA831 Kinh 831. giới SA832 Kinh 832. học SA833 Kinh 833. ly-xa SA834 Kinh 834. bất bần SA835 Kinh 835. chuyển luân vương SA836 Kinh 836. tứ bất hoại tịnh SA837 Kinh 837. quá hoạn SA838 Kinh 838. thực SA839 Kinh 839. giới (1) SA840 Kinh 840. giới (2) SA841 Kinh 841. nhuận trạch SA842 Kinh 842. bà-la-môn SA843 Kinh 843. xá-lợi-phất (1) SA844 Kinh 844. xá-lợi-phất (2) SA845 Kinh 845. khủng bố (1) SA846 Kinh 846. khủng bố (2) SA847 Kinh 847. thiên đạo (1) SA848 Kinh 848. thiên đạo (2) SA849 Kinh 849. thiên đạo (3) SA850 Kinh 850. thiên đạo (4) SA851 Kinh 851. pháp kính (1) SA852 Kinh 852. pháp kính (2) SA853 Kinh 853. pháp kính (3) SA854 Kinh 854. na-lê-ca SA855 Kinh 855. nan-đề (1) SA856 Kinh 856. nan-đề (2) SA857 Kinh 857. nan-đề (3) SA858 Kinh 858. nan-đề (4) SA859 Kinh 859. lê-sư-đạt-đa SA860 Kinh 860. điền nghiệp SA861 Kinh 861. đâu-suất thiên SA862 Kinh 862. hóa lạc thiên SA863 Kinh 863. tha hóa tự tại thiên SA864 Kinh 864. sơ thiền SA865 Kinh 865. giải thoát SA866 Kinh 866. trung bát-niết-bàn SA867 Kinh 867. đệ nhị thiền thiên SA868 Kinh 868. giải thoát SA869 Kinh 869. đệ tam thiền SA870 Kinh 870. giải thoát SA871 Kinh 871. phong vân thiên SA872 Kinh 872. tán cái phú đăng SA873 Kinh 873. tứ chủng điều phục SA874 Kinh 874. tam chủng tử SA875 Kinh 875. tứ chánh đoạn (1) SA876 Kinh 876. tứ chánh đoạn (2) SA877 Kinh 877. tứ chánh đoạn (3) SA878 Kinh 878. tứ chánh đoạn (4) SA879 Kinh 879. tứ chánh đoạn (5) SA880 Kinh 880. bất phóng dật SA881 Kinh 881. đoạn tam SA882 Kinh 882. bất phóng dật căn bản SA883 Kinh 883. tứ chủng thiền SA884 Kinh 884. vô học tam minh (1) SA885 Kinh 885. vô học tam minh (2) SA886 Kinh 886. tam minh SA887 Kinh 887. tín SA888 Kinh 888. tăng ích SA889 Kinh 889. đẳng khởi SA890 Kinh 890. vô vi pháp SA891 Kinh 891. mao đoan SA892 Kinh 892. lục nội xứ SA893 Kinh 893. ngũ chủng chủng tử SA894 Kinh 894. như thật tri SA895 Kinh 895. tam ái SA896 Kinh 896. tam lậu SA897 Kinh 897. la-hầu-la SA898 Kinh 898. nhãn dĩ đoạn SA899 Kinh 899. nhãn sanh SA900 Kinh 900. vị trước
SA809

Kinh 809. kim cương

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Phật ở trong rừng Tát-la-lê, cạnh sông Bạt-cầu-ma tại tụ lạc Kim cương. Bấy giờ Đức Thế Tôn vì các Tỳ-kheo nói về bất tịnh quán, khen ngợi bất tịnh quán rằng:

“Các Tỳ-kheo nên tu tập bất tịnh quán; tu tập bất tịnh quán nhiều thì sẽ được quả lớn, phước lợi lớn.”

Các Tỳ-kheo sau khi đã tu tập bất tịnh quán rồi, đều rất chán sợ thân này, hoặc dùng đao tự sát, hoặc uống thuốc độc, hoặc dùng dây tự vẫn, hoặc lao đầu vào vách núi tự sát, hoặc nhờ Tỳ-kheo khác giết.

Có Tỳ-kheo kia sanh lòng cực kỳ nhàm chán sự bất tịnh xấu xa, nên đến chỗ con Phạm chí Lộc Lâm nói với người con Phạm chí Lộc Lâm rằng:

“Hiền thủ! Người làm ơn giết tôi, y bát xin tặng lại ông.”

Bấy, người con Phạm chí Lộc Lâm liền giết Tỳ-kheo này, rồi mang đao đến bờ sông Bạt-cầu-ma để rửa. Lúc ấy, có Ma thiên ở giữa hư không, khen ngợi con Phạm chí Lộc Lâm rằng:

“Lành thay! Lành thay! Hiền thủ, ông được vô lượng công đức, có thể khiến cho Sa-môn Thích tử trì giới có đức, người chưa độ được độ, người chưa thoát được thoát, người chưa yên nghỉ khiến được yên nghỉ, người chưa được Niết-bàn khiến được Niết-bàn; y bát và các thứ tạp vật cùng những lợi dưỡng tất cả đều thuộc về ông.”

Sau khi con Phạm chí Lộc Lâm nghe những lời khen ngợi này rồi, thì ác tà kiến tăng thêm, tự nghĩ: ‘Hôm nay ta đã thật sự tạo ra phước đức lớn, khiến cho Sa-môn Thích tử, người trì giới, công đức, người chưa độ được độ, người chưa thoát được thoát, người chưa yên nghỉ khiến được yên nghỉ, người chưa được Niết-bàn khiến được Niết-bàn; y bát và các thứ tạp vật cùng những lợi dưỡng tất cả đều thuộc về ta.’ Nghĩ xong tay cầm đao bén đi đến các phòng xá, những nơi kinh hành, phòng riêng, phòng Thiền, gặp các Tỳ-kheo nói như vầy:

“Những Tỳ-kheo nào trì giới có đức, ai chưa được độ ta có thể độ cho, ai chưa thoát sẽ khiến cho thoát, ai chưa yên nghỉ sẽ khiến được yên nghỉ, chưa Niết-bàn sẽ khiến được Niết-bàn.”

Lúc ấy, các Tỳ-kheo đang chán sợ thân này, đều ra khỏi phòng nói với con Phạm chí Lộc Lâm rằng:

“Tôi chưa được độ, ông nên độ tôi; tôi chưa được thoát, ông nên giải thoát tôi; tôi chưa được yên nghỉ, ông nên khiến cho tôi được yên nghỉ; tôi chưa được Niết-bàn, ông nên khiến cho tôi được Niết-bàn.” Bấy giờ con Phạm chí Lộc Lâm liền dùng đao bén giết Tỳ-kheo này và lần lượt, giết chết cho đến sáu mươi người.

Bấy giờ, đến ngày mười lăm, lúc thuyết giới, Đức Thế Tôn ngồi trước đại chúng, bảo Tôn giả A-nan:

“Vì lý do gì mà các Tỳ-kheo càng lúc càng ít, càng lúc càng giảm, càng lúc càng hết như vậy?”

A-nan bạch Phật rằng:

“Thế Tôn đã vì các Tỳ-kheo nói về tu bất tịnh quán, khen ngợi bất tịnh quán. Khi các Tỳ-kheo tu tập bất tịnh quán, đâm ra chán sợ thân này, nói đầy đủ… cho đến giết hại sáu mươi Tỳ-kheo. Bạch Thế Tôn, vì lý do này nên khiến cho các Tỳ-kheo càng lúc càng ít, càng lúc càng giảm, càng lúc càng hết. Cúi xin Thế Tôn thuyết giảng pháp khác, để cho các Tỳ-kheo sau khi nghe xong tinh cần tu tập trí tuệ, an lạc mà tiếp thọ Chánh pháp; an vui sống trong Chánh pháp.”

Phật bảo A-nan:

“Vì vậy, nay Ta sẽ lần lượt nói về sự an trụ vi tế trụ, tùy thuận mà khai giác, khiến pháp ác bất thiện đã khởi hay chưa khởi đều nhanh chóng lắng xuống. Như trời mưa lớn, những thứ bụi bặm đã khởi lên hay chưa khởi lên đều khiến cho chúng lắng xuống. Cũng vậy, Tỳ-kheo khi tu tập an trụ nơi vi tế trụ, có thể khiến các pháp ác bất thiện đã khởi hay chưa khởi đều lắng xuống.

“Này A-nan, thế nào là an trụ vi tế trụ, tùy thuận mà khai giác, khiến pháp ác bất thiện đã khởi hay chưa khởi đều lắng xuống? Đó là an trụ vào An-na-ban-na niệm.”

A-nan bạch Phật:

“Thế nào là tu tập an trụ vào An-na-ban-na niệm, theo đó mà khai mở giác, thì những pháp ác bất thiện dù đã khởi hay chưa khởi lên cũng có khả năng khiến chúng dừng lại?”

Phật bảo A-nan:

“Nếu Tỳ-kheo, nương vào làng xóm mà ở, như đã nói đầy đủ ở trước… cho đến khéo học như quán diệt khi niệm hơi thở ra.”

Sau khi Phật nói kinh này xong, Tôn giả A-nan nghe những gì Phật đã dạy, hoan hỷ phụng hành.

⏳ Đang tải SA810...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc