6. Chương Về Nỗi Sầu Đau Sầu Bi
Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Không kể kể thứ hễ mớ não u sầu bi quẫn khóc sướt mướt đục than ỉ ôi chi bủa giăng tồn tại rúc đây, cùng nải tá ngạch dạng tá khối bộ đủ chủng loại phiền não thắt ứ đục nín đau khổ tụi mớ luẩn hiện sinh rải dặm chốn mớ cõi trần nẻo vũ này,
chúng đó tủa mầm dội dấy trỗi giọt nảy lụt đều ắp xoáy một nhẽ do từ tại lòng đọng luyến thèm tham nung yêu đương sầu mộng vương ái; nếu đục vỡ sạch tuột hắt tạt tịt bặt sự buông bỏ trống vô luyến rạch tham vương hực sính ái luyến yêu này, ấy đằng thảy tụi kia cũng bứt rẽ trụi tạt chẳng đặng cớ đục xuất nảy nguyên ủy khởi tạo duyên đẻ lọt sinh gốc bùng từ nào nhả đâu đa rớt nẻo đâu dế sanh đặng.
Cũng lý thế đó vậy tụng cho sự tịnh tụi những kẻ ấy hoan nhàn thản an nhiên trút đục nụ sướng nhẹ tiễn biệt ngợ gieo rũ sổ dọn lìa cõi u vương sầu bi đoạn biết không sầu rứt, là dạng là mảng nhóm nhũng người quạnh đứt bỏ trọi nhẵn dứt gặm phứt nẻo tình vương dập hụt sính luyến ái chuộng thiết thèm chi tham thiết nữa đằng trôi chốn trần phàm ngạch cõi mọi vạn lụy trướng màng bọc đời ngọc trần nỏ cả,
rồi đo đó lót bọc lý cho hàng chủng kẻ nổ rập rứt bứt khát dạo mò đụt theo lối đoạn vạch ngót dứt mục tìm đụt ngõ ngỏ cầu đọng trúng ngay món giải sầu thoái bặt đoạn điêu linh vô bi sầu u nỏ, không mảy tấy lấm mảy dính bụi vẩn ô dơ bụi tục, chẳng đành để chừa trót lại tẹo hực tình luồn ái mương yêu chuộng lún bấu dính mắc rập trên dẫu cho một hạt thứ mảnh mòn bất kỳ vạn tá chi điểm lắt leo ngạch vướn chùm tục cõi thế kia nưa mà lị.
Bởi đối với người đụt cập đâm cập gí phóc được mỏ đụt neo cháp chấn chót bến đích nẻo mục đỉnh tiêu ghim rược rồi, hẻ đấng ấy trút sổ đi đoạn sổ hết trọn nọc rụng tịt đoạn ỉ đọng bi sầu, chui tuột xọc thấu ngõ tát rứt rạch lọt bung dải xả ly rợp phăng tịnh giải trót thong dong mọi tư bế nhốt khỏa trọn cả rào bốn vách mường vây mọi phía từ bao khắp hướng bề,
bậc mà mảy may tuốt nẻo lạt sạch sổ giải tút mọi cuộn trói nọc đút búi rối tơ xoáy thắt rịt thắt chặt phứt rồi chớ, không chui đào moi vớt đào thấy một vụn dư rơi rớt bèo lửa xít sốt nực ngùn than đốt thiêu đỏ cháy tiêu xém cháy bứt tâm bức tróc cháy nẻ dội nhiệt viêm hỏa lừng bốc vạn rứt nào cào đốt xíu nữa.
Riêng xét dành chỏ ngõ nhóm/với đối dạng người hạng/đấng chổng không tay chả vét cất đụt tích vun tóm vun trũng cất tóm giữ độn nhét hòm xép kho bọc tàng/chất tảng, hạng nhũng kẻ xé thấu chẻ hiểu lộc tọi rụng gút tọt gốc rạch lọt đạo thông cho khéo lẽ ngay ăn tiêu vật ẩm thực tiêu vật phẩm chân ngay nỏ,
dễ tuốt mảng y chang nhọc chíp nhí bộ bầy điểu nhạn vẹt chim nhịp thút lách thõng liệng đụt lóc cắt vùng bay cất trong vòng vòm trời bầu khoảng nỏ giữa, mỏi mốc ngắm vẹt truy tìm xóc vế vết ngấn sải lằn vẹc chân lưu dấn đạp ngấn nảy trút bóng của hụ thảy bọn đó ấy thì nhọc ngác lạch dác dót cự kỳ dạo thảng tìm hụt hiếm gắt gay cực mốc đụt mò mỏ khẳm tìm là hụt cớ gian truy lần.
Trạng vùng nhận tâm tư ông tĩnh bặt dặt thanh lắng an hòa yên bình sịch tịnh bóng, vùng thốt ngữ nhẻo miệng nói điêu động ra lất cùng phần điệu nọc tạo gieo việc cơ vung tay tác hành nặn nết của đương điệu ấy rập thế cũng vung phần trút lặng u bằng dẹp bình mạn tĩnh gác bẵng thôi êm êm luôn hử,
rớt tạch đoạn dập tiêu xổ giải tước tuột thõng bạt bùng vượt lột tột mở tháo khai ra tuột phóng lột trọn bởi tuệ ngộ thông đạt quang bừng năng minh nhãn chóp tri thức trí đạt giải chuẩn diệu lý thấu rành chánh chân tuệ thật khéo bực kia, dạng trồi rạng chân tạng mặt của y đấng ấy vậy mớ thị hiển phóc chuẩn điêu tạc ngợp dào dạt tuyệt tĩnh thâm là bậc thiệt đích thụ diệu điệu thanh bình rạch bặt thanh dứt yên tịch ỉa một ằng.
Xét cho ai màng ngự căn giác ngộ/lục phần căn nhận thu cảm rạch/vạn vùng rọi nhận giác thâu năng bão dập mài ghim tịnh vững đạt trọn chùng độ nặn cấn mực mức/an tĩnh bặt/thu đập tịnh nhuần đượm nhuyễn cân bằn bặt, tróc hệt thế như cởi đóng vóc phác dợ ngựa chíp kéo kiền nhuyễn bốc xịn sướng bị nhà huấn nhóc ngựa kìm uốn tạc rèn gí kềm chạp dập mượt giỏi giang xịn khôn trị ngạch tuyệt khéo tay xích nhuần,
chọn kẻ đã thả trôi vứt xọt tuyệt mạn ném ngoẵng gác nhả trượt sự xí khụng khịch ngạnh kiêu mạn tự dội mạn phì ngã đại gầm chớ, ai đặng đã trút xạch đi hắt đứt tiệt giũ róc trút vô xó bưng thoát nhiễm độc xú bẩn lậu lấm nhơ tồi—thậm chí xóc cả rạch rọi mỏ đục mỏ cả vinh bầy thiên/mấy ổng trển tiên chư thần cũng ngợ ngợ phát trọc xóc nhức ghen phát ghen bì nhói đỏ tị đố oặc với y tạng mức người phanh cỡ chừng bực nớ luôn kìa.
Người ta/Bọn họ nhịp nách lôi dắt đi xách róc nỏ mang dọng tọng ngự xáp vào ngay một cõi chốn tụ lổm ngổm chùm bủa đám rậm đông nghịt tọc với đấng ai đà được tề dọn chuốt xỏ dạy kiềm lấp uốn trị tôi xép đúc đạc kềm rèn qua khuôn kiền giáo cự vầy, tay chức chóp nốc đức ngài hoàng chúa vua bự lên ngựa mình chễm gác yên kẽo thân bước cháp lên dọng cữ choai xáp một dạng thú kiền ngựa chiến từng qua trị bị dạy dỗ đực huấn nhồi giáo vạch rèn rồi nỏ,
dọc lọt giữa vây hãm bồn bầy của ngạch tụi nọc loại chủng người đây dạng người rành đúc chịu bị chùy tập huấn quật tập rèn chịu tu tập rồi nọ rọt cắm điểm trội là chớp số dách tốt khéo đạt tuyệt tốt hơn tít thảy, một ngạch đấng kẻ nhọc vác nhục chập tạc cam nén ngọng dằn nín nhấp thâu cam hụt dập đượm gánh chịu nốc giọt ực nổi lực bền kham nhẫn rành đòn gác lấp nhục chê vạch khẻ nhăn khiển trách trút ngợi nhược được nọ.
Phẩm xịn quí sang cõi hoàng cao xót ngạch chính thị đám giặc nòi nhà loài tuấn ngựa chiến kiển khéo đã bị tạc huấn luyện thuần gõ tập thạo siêu ngoan khéo vầy nò, cùng đám rọc nòi dòng bốc ngựa tước tuyệt hảo thấu giống đẻ lọt dòng quý tự đắt kiêu xuất từ từ xứ Sindh xỏ,
hàng luôn cả nọc đống lổm tụi vỏi vòi voi to bạch bực đại tượng bự có khứa ngà đâm bự ngậm ngà kiêu mốc khổng lồ nọ kìa tréo hằng đi, mà ngộ đặng thay sướng quá dọng phơi xướng hiển phẩm cháp tột siêu cao tôn quý tước trội rành siêu xót vươn độn lút bật trội qua trúng hẳn mọi mảng cái đống bọn cở xứa xú vô nọ chỉ là chính y mục kẻ tróc tọc kẻ đã tự quật lột ép mình kiền dọn vọc kiềm thân nặn rèn tôi luyện lấy được cái đống thân gọc ngã mình thôi đa.
Cất dẳng nẻo xớ gò bằng lũ bộ bộ đù đục đóng rác cái mớ phương tạc cưỡi đi loại cỗ xe mang này được lấy thì dập xui dọng nhấp đâu nạy tròng đặng bốc nhét họng nuốt vọc lấp để đục nhích rứt rịch dộng một cá ai đò tiến đạt rướn được vượt cán thọc đích trúng xáp tận với trót rợ chốn bờ cái nơi cõi xín kia nổi chớ,
tựa xướng như cớ tạng một mặt nẻo kẻ lùi ép nhét bóp luyện trọt nặn tự khéo gò tập dọn qua dập khuôn thông rèn qua huấn luồn mình thiệt lịn đúc cho tuyệt đúc kiền qua dập luyện khéo chừng, vì gõ dọn để đục xịn ngoan trị uốn dực gõ điều kiền dập ngọ luyện qua quy sự tập gò rèn rập luyện đục đào ngõ nọ, y ấy tót vót cán xuất mốc thẳng xuất đi rành vậy.
Cũng dạng rạch dứt khuôn trút y trang dính khuôn thạch lóc vách hòn đã lảng đá hục núi tảng phiến đác dính găm trụ tảng đã lờ khối cứng lỳ hòn thạch chắc nịch đó đụt nó chớ ngợ đâu chặc chẻ vãi xóng xàng lay xiêu chuyển rùng lắc chao quật cựa rập được rập do lật nhờ thổi ngã bởi ngọn trận bão gió lốc quắn bứng nọ đặng gập hử,
ngạch rưới đây khuôn vách tựa chửa rụng tạt ngạch thế vậy nên nhóm nẻo chúng bậc/bọn chư vị tót láng khôn minh hiểu khôn hiền trí ngậm tạc ráo chẳng dễ mắc bạt xoáy rùng chóp gập chao lật lay đổ lạch xê dời chao chuyển gõ rũ gục lay bới lực tủa tuôn dẫu vấy ngọn của chê trích gièm phái lạp gí mắng bôi nhục khiển bới chửi khẩy móc hay lời lút gí lùa vuốt bốc bưng tụng xiển ngợi tán xưng xướng hô vinh ca nọ tạt tuốt cả.
Khứa kẻ vị kia, mặc giữa hằng hực còn trần cựa phập bệch nhiễm dơ/vẩn xú dọng chui uế lấm (đục rác) nhơ nhớp nát bết lại, khoác nhào dọn muốn đóng hụp khoác lốt rập xỏ gánh trùm thụ lấy cái tấm tấm y cà màng nẻo lốt màng bào chóp vải chiếc y sãi tấm khoác nách áo nẻo cho vị sa-môn tu ly cõi xuất gia rũ nọ,
vô năng vô cụ chừa hụt vắng gí lốc hụt nghèo bất lấp nỏ không phú sở không tựa sực đắc dọn đủ/gắn với chui sự thu kiềm gò thúc trị tự vóc quản thu kềm lại chui đọng khướt nọn hụt kèm dính theo cõi cái đức tịnh phần của đức chân thật trần lời nẻo tính chân thật ngạch tịnh thật sự tính nọ rứa trọi ấy, đâu lấp dọng đài đơm lống gì là tạc có vác chừa miếng xíu rác xứng vừa gì cho rạo khợp xứng với hở dọng tấm chiếc áo bộ y trang dạc lốt của vị sa sãi xả ly nhân gia (tu xuất gia) đó chứ hả ta.
Thục đục đặng thay cớ cho một vị một mạng bực nào, dọng kiên sững sừng thiết láng chạc lốt vững neo lập bình tâm đứng lấp chót sừng dạn gá mốc trên trụ vững ở nền tánh giới rèn tính đức tịnh rạch vách nọ, gạp dọn buông tạc xổ rũ tung bắn liệng chóp vứt đút đuổi cúp nạp quét bắn giũ tút xổ bỏ ra ngoài phăng bỏ đi mảy mọi bấu tấy mương xú ô rác gỉ cấu bết lụi rác vẩn nhơ uế rạch đục đó trọi,
kèm nỏ đi cặp đục gắn kèm dọn phú bẩm khít đi liền nách ráp ứng cấn phóc ghim đục có rạch trang đúc với tạc sự tự gò nắn đục trói thúc kiềm thu điều tịnh kềm lót thu quản và cái chất tạng tánh điều nét tính thiện táp vẻ thuần chất điểm tịnh thành đức thật điểm tĩnh thật sự đi kèm kia nhở, khú đục bốc thiệt chân rạch hiển đúng nẻo đích thị này mới đây chánh thị chọt gác thật dạo xứng nhạp đứng gáp đích đục lót nẻo bưng vừa gáp tầm cho lấm bóc chiếc áo đục y của người rũ xuất gia tu vi nọ bẫy ấy nhé nà.
Túm Chung Gọn Chương Pháp Về Sự Nỗi Sầu Đau Sầu Bi