BJT 5057Lúc bấy giờ, tôi đã lội xuống hồ nước đã bị nhiều con voi sử dụng, và vì lý do đói (bụng) tôi (đã) nhổ lên củ sen ở tại nơi ấy.
BJT 5058Vào thời điểm ấy, đức Thế Tôn danh hiệu Padumuttara là vị Phật mặc y màu đỏ (đang) di chuyển ở trên không trung.
BJT 5059Khi ấy, trong khi Ngài đang phất phơ các lá y may từ vải bị quăng bỏ, tôi đã nghe được tiếng động. Trong khi chú ý ở phía bên trên, tôi đã nhìn thấy đấng Lãnh Đạo Thế Gian.
BJT 50605061. Trong khi đứng ngay tại nơi ấy, tôi đã thỉnh cầu đấng Lãnh Đạo Thế Gian rằng: “Xin đức Phật, bậc Hữu Nhãn, vì lòng thương tưởng hãy thọ lãnh mật ong cùng với các củ sen, sữa, bơ lỏng, và rễ sen của con.” Do đó, đấng Bi Mẫn, bậc Đạo Sư có danh vọng lớn lao, đã ngự xuống.
BJT 5062Bậc Hữu Nhãn vì lòng thương tưởng đã thọ nhận vật thực của tôi. Sau khi thọ nhận, bậc Toàn Giác đã thực hiện lời tùy hỷ đến tôi rằng:
BJT 5063“Này người có đại phước, mong rằng ngươi được an lạc. Mong rằng cảnh giới tái sanh được thành tựu cho ngươi. Do việc dâng cúng củ sen này, ngươi sẽ đạt được sự an lạc lớn lao.”
BJT 5064Sau khi nói lên điều ấy, đấng Toàn Giác tên Padumuttara, bậc Toàn Giác, đấng Chiến Thắng đã cầm lấy thức ăn rồi đã ra đi bằng đường không trung.
BJT 5065Sau đó, tôi đã cầm lấy củ sen và đã đi về lại khu ẩn cư của mình. Sau khi đã treo củ sen ở trên cây, tôi đã tưởng nhớ lại việc dâng cúng của mình.
BJT 5066Khi ấy, có cơn gió lớn đã nổi lên và đã làm lay chuyển khu rừng. Bầu trời đã gào thét trong lúc sấm sét đang nổ ra.
BJT 5067Sau đó, tia sét đánh xuống đã giáng vào đầu của tôi. Khi ấy, trong khi bị khuỵu xuống tôi đây đã lìa đời ở tại nơi ấy.
BJT 5068Được gắn liền với nghiệp phước thiện, tôi đã đi đến cõi trời Đẩu Suất. (Khi) thân thể của tôi bị ngã xuống, tôi đã sướng vui ở thế giới chư Thiên.
BJT 5069Có tám mươi sáu ngàn nữ nhân đã được trang điểm hầu cận sáng tối; điều này là quả báu của việc dâng cúng củ sen.
BJT 5070Sau khi đi đến sự sanh ra ở loài người, tôi luôn luôn được sung sướng, tôi không có sự thiếu hụt về của cải; điều này là quả báu của việc dâng cúng củ sen.
BJT 5071Là người được thương tưởng bởi vị Trời của chư Thiên như thế ấy, tôi đã được đoạn tận tất cả các lậu hoặc, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 5072Kể từ khi tôi đã dâng cúng vật thực trước đây một trăm ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc dâng cúng củ sen.
BJT 5073Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi đực (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 5074Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 5075Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Bhisadāyaka đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Bhisadāyaka là phần thứ ba.
“Ogayha yaṁ pokkharaṇiṁ,
nānākuñjarasevitaṁ;
Uddharāmi bhisaṁ tattha,
ghāsahetu ahaṁ tadā.
Bhagavā tamhi samaye,
padumuttarasavhayo;
Rattambaradharo buddho,
gacchati anilañjase.
Dhunanto paṁsukūlāni,
saddamassosahaṁ tadā;
Uddhaṁ nijjhāyamānohaṁ,
addasaṁ lokanāyakaṁ.
Tattheva ṭhitako santo,
āyāciṁ lokanāyakaṁ;
‘Madhuṁ bhisehi savati,
khīraṁ sappiṁ muḷālibhi.
Paṭiggaṇhātu me buddho,
anukampāya cakkhumā’;
Tato kāruṇiko satthā,
oruhitvā mahāyaso.
Paṭiggaṇhi mamaṁ bhikkhaṁ,
anukampāya cakkhumā;
Paṭiggahetvā sambuddho,
akā me anumodanaṁ.
‘Sukhī hotu mahāpuñña,
gati tuyhaṁ samijjhatu;
Iminā bhisadānena,
labhassu vipulaṁ sukhaṁ’.
Idaṁ vatvāna sambuddho,
jalajuttamanāmako;
Bhikkhamādāya sambuddho,
ambarenāgamā jino.
Tato bhisaṁ gahetvāna,
āgacchiṁ mama assamaṁ;
Bhisaṁ rukkhe lagetvāna,
mama dānamanussariṁ.
Mahāvāto vuṭṭhahitvā,
sañcālesi vanaṁ tadā;
Ākāso abhinādittha,
asaniyā phalantiyā.
Tato me asanīpāto,
matthake nipatī tadā;
Sohaṁ nisinnako santo,
tattha kālaṅkato ahuṁ.
Puññakammena saṁyutto,
tusitaṁ upapajjahaṁ;
Kaḷevaraṁ me patitaṁ,
devaloke ramiṁ ahaṁ.
Chaḷasītisahassāni,
nāriyo samalaṅkatā;
Sāyaṁ pātaṁ upaṭṭhanti,
bhisadānassidaṁ phalaṁ.
Manussayonimāgantvā,
sukhito homahaṁ sadā;
Bhoge me ūnatā natthi,
bhisadānassidaṁ phalaṁ.
Anukampitako tena,
devadevena tādinā;
Sabbāsavā parikkhīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
Satasahassito kappe,
yaṁ bhisaṁ adadiṁ tadā;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
bhisadānassidaṁ phalaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavo.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā bhisadāyako thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Bhisadāyakattherassāpadānaṁ tatiyaṁ.
Walt 5057 I, having plunged into a pond,
served by various elephants,
am pulling up lotus root there,
because they’re what I’m eating then. Verse 1
Walt 5058-5059 The Buddha in that period
bore the name Padumuttara.
Wearing cloth dyed red, the Buddha
is traveling through the sky there,
shaking his robes made out of rags.
Then I heard the sound of his robes,
and looking upward at the sky,
I saw the Leader of the World. Verse 2-3
Walt 5060-5061 Remaining in that very place,
I invited the World-Leader:
“Honey is flowing from the roots
and milk and oil flow from the stems;
let the Buddha, the Eyeful One,
with pity accept some from me.”
Then the Teacher, Compassionate,
the Greatly Famed One, descended. Verse 4-5a-b
Walt 5062 The Eyeful One, with pity then,
accepted that alms food of mine.
Accepting it, the Sambuddha
expressed his thanks to me like this: Verse 5c-d,.6a-b
Walt 5063 “Be happy, O merit-filled one;
let your rebirth be accomplished.
Due to this gift of lotus root,
may you receive huge happiness.” Verse 6c-f
Walt 5064 Having said that, the Sambuddha,
the one whose name was “Best Lotus,”
the Sambuddha, taking that food,
the Victor flew off through the sky. Verse 7
Walt 5065 Having taken more lotus root,
I came back to my hermitage.
Hanging that root up in a tree,
I remembered my offering. Verse 8
Walt 5066 A massive wind-storm then arose:
it agitated the forest.
The space was filled up with the noise
of thunderbolts bursting forth there. Verse 9
Walt 5067 Then lightening falling from the sky,
struck me right on top of my head.
Because of that, sitting down,
I passed away right on the spot. Verse 10
Walt 5068 Then bound up with my good karma,
I was reborn in Tusitā.
When my human body fell down,
I delighted in the gods’ world. Verse 11
Walt 5069 Eighty-six thousand women then,
decked out in fine clothes and jewelry,
wait on me evening and morning:
the fruit of giving lotus root. Verse 12
Walt 5070 Having come to a human womb,
I am then happy all the time.
I have no lack of possessions:
the fruit of giving lotus root. Verse 13
Walt 5071 Having then been pitied by him,
the God of Gods, the Neutral One,
all defilements are exhausted;
now there will be no more rebirth. Verse 14
Walt 5072 In the hundred thousand aeons
since I gave that alms food back then,
I’ve come to know no bad rebirth:
the fruit of giving lotus root. Verse 15
Walt 5073 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 16
Walt 5074 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 17
Walt 5075 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 18
Thus indeed Venerable Bhisadāyaka Thera spoke these verses.
The legend of Bhisadāyaka Thera is finished.