BJT 5105Sau khi từ bỏ năm phần dục lạc, các sắc yêu quý, các vật thích ý, tôi đã từ bỏ tám mươi koṭivà đã xuất gia vào đời sống không gia đình.
BJT 5106Sau khi xuất gia, tôi đã tránh xa nghiệp ác do thân. Sau khi từ bỏ ác hạnh do khẩu, tôi cư ngụ ở bờ sông.
BJT 5107Trong khi tôi đang sống mỗi một mình, đức Phật tối thượng đã đi đến gặp tôi. Tôi không biết về “Đức Phật.” Tôi đã thực hiện việc chào hỏi.
BJT 5108Sau khi thực hiện việc chào hỏi, tôi đã hỏi tên và dòng họ: “Phải chăng ngài là Thiên thần, là vị Càn-thát-bà, hay là Chúa của chư Thiên Sakka?
BJT 5109Ngài là ai? Là con trai của ai? Phải chăng vị Đại Phạm Thiên đã đi đến nơi đây? Ngài tỏa sáng tất cả các phương giống như là mặt trời đang mọc.
BJT 5110Thưa ngài, một ngàn cây căm bánh xe được thấy ở bàn chân. Ngài là ai? Là con trai của ai? Làm thế nào chúng tôi nhận biết ngài? Xin ngài cho biết tên và dòng họ, xin ngài hãy xua đi nỗi nghi hoặc của tôi.”
BJT 5111“Ta không phải là Thiên thần, không phải là Càn-thát-bà, cũng không phải là Chúa của chư Thiên Sakka. Và Ta cũng không có bản thể của Phạm Thiên, đối với các vị này Ta là bậc Tối Thượng.”
BJT 5112Ta đã vượt lên phạm vi của các vị ấy, ta đã cắt lìa sự trói buộc của các dục. Sau khi thiêu đốt tất cả các phiền não, ta đạt đến phẩm vị Toàn Giác tối thượng.”
BJT 5113Sau khi lắng nghe lời nói của vị ấy, tôi đã nói lời nói này: “Bạch đấng Đại Hiền Trí, nếu Ngài là đức Phật, đấng Toàn Tri, bậc Đoạn Tận khổ đau, xin thỉnh Ngài ngồi xuống, tôi sẽ cúng dường Ngài.”
BJT 5114Tôi đã trải ra tấm da dê và tôi đã dâng cúng đến đấng Đạo Sư. Đức Thế Tôn đã ngồi xuống ở tại nơi ấy tợ như con sư tử (ngồi xuống) ở hang núi.
BJT 5115Tôi đã cấp tốc leo lên ngọn núi và đã hái trái xoài, bông hoa sālā xinh xắn, và gỗ trầm hương vô cùng giá trị.
BJT 5116Tôi đã mau mắn nâng lên tất cả các thứ ấy và đã đi đến gần đấng Lãnh Đạo Thế Gian. Tôi đã dâng cúng trái cây và đã cúng dường bông hoa sālā đến đức Phật.
BJT 5117Với tâm hoan hỷ, với ý vui mừng, tôi đã thoa trầm hương và đã đảnh lễ bậc Đạo Sư với niềm phỉ lạc dạt dào.
BJT 5118Khi ấy, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sumedha đã ngồi xuống ở tấm da dê. Trong khi làm cho tôi được hoan hỷ, Ngài đã tán dương việc làm của tôi rằng:
BJT 5119“Do cả hai việc dâng cúng trái cây cùng với hương thơm tràng hoa này, (người này) sẽ sướng vui ở thế giới chư Thiên trong hai trăm năm mươi kiếp, và sẽ trở thành người vận dụng quyền lực với tâm tư không bị sút kém.
BJT 5120(Người này) sẽ đi đến bản thể nhân loại trong hai ngàn sáu trăm kiếp và sẽ trở thành đấng Chuyển Luân Vương có đại thần lực (chinh phục) bốn phương.
BJT 5121Có thành phố tên là Vebhāra toàn bằng vàng được tô điểm với châu báu các loại sẽ được hóa hiện ra bởi vị thần Vissakamma.
BJT 5122Theo phương cách này đây, người ấy sẽ luân hồi các cõi. Dầu ở bản thể Thiên nhân hay nhân loại, (người này) sẽ được tôn vinh ở khắp mọi nơi. Khi đạt đến lần hiện hữu cuối cùng, (người này) sẽ là thân quyến của đấng Phạm Thiên.
BJT 5123Sau khi lìa khỏi gia đình, (người này) sẽ trở thành người không có gia đình, sẽ thông suốt về các thắng trí, và sẽ Niết Bàn không còn lậu hoặc.”
BJT 5124Nói xong điều này, trong lúc tôi đang trầm tư, bậc Toàn Giác đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sumedha đã ra đi bằng đường không trung.
BJT 5125Do nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp và do các nguyện lực của tác ý, sau khi từ bỏ thân nhân loại tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 5126Sau khi mệnh chung từ cõi trời Đẩu Suất, tôi đã tái sanh vào bụng mẹ. Khi tôi sống ở trong bào thai, tôi không có thiếu hụt về sự thọ hưởng.
BJT 5127Khi tôi đã ở trong bụng mẹ, do ước muốn của tôi, thức ăn nước uống và vật thực cho người mẹ được sanh lên theo như ước muốn.
BJT 5128Vào lúc bảy tuổi tính từ khi sanh, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình. Khi tóc (cạo) được rơi xuống, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán.
BJT 5129Trong lúc suy tầm về nghiệp quá khứ, tôi đã nhìn thấy không phải là kém cỏi, tôi đã nhớ lại việc làm của tôi trong ba mươi ngàn kiếp.
BJT 5130“Bạch đấng Siêu Nhân, con kính lễ Ngài! Bạch đấng Tối Thượng Nhân, con kính lễ Ngài! Sau khi đi đến với Giáo Pháp của Ngài, con đã đạt được vị thế Bất Động.”
BJT 5131Kể từ khi tôi đã cúng dường đức Phật trước đây ba mươi ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc cúng dường đức Phật.
BJT 5132Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi đực (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 5133Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 5134Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Candanamāliya đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Candanamāliya là phần thứ năm.
“Pañca kāmaguṇe hitvā,
piyarūpe manorame;
Asītikoṭiyo hitvā,
pabbajiṁ anagāriyaṁ.
Pabbajitvāna kāyena,
pāpakammaṁ vivajjayiṁ;
Vacīduccaritaṁ hitvā,
nadīkūle vasāmahaṁ.
Ekakaṁ maṁ viharantaṁ,
buddhaseṭṭho upāgami;
Nāhaṁ jānāmi buddhoti,
akāsiṁ paṭisanthāraṁ.
Karitvā paṭisanthāraṁ,
nāmagottamapucchahaṁ;
‘Devatānusi gandhabbo,
adu sakko purindado.
Ko vā tvaṁ kassa vā putto,
mahābrahmā idhāgato;
Virocesi disā sabbā,
udayaṁ sūriyo yathā.
Sahassārāni cakkāni,
pāde dissanti mārisa;
Ko vā tvaṁ kassa vā putto,
kathaṁ jānemu taṁ mayaṁ;
Nāmagottaṁ pavedehi,
saṁsayaṁ apanehi me.
Namhi devo na gandhabbo,
namhi sakko purindado;
Brahmabhāvo ca me natthi,
etesaṁ uttamo ahaṁ.
Atīto visayaṁ tesaṁ,
dālayiṁ kāmabandhanaṁ;
Sabbe kilese jhāpetvā,
patto sambodhimuttamaṁ’.
Tassa vācaṁ suṇitvāhaṁ,
idaṁ vacanamabraviṁ;
‘Yadi buddhoti sabbaññū,
nisīda tvaṁ mahāmune.
Tamahaṁ pūjayissāmi,
dukkhassantakaro tuvaṁ’;
Pattharitvā jinacammaṁ,
adāsi satthuno ahaṁ.
Nisīdi tattha bhagavā,
sīhova girigabbhare;
Khippaṁ pabbatamāruyha,
ambassa phalamaggahiṁ.
Sālakalyāṇikaṁ pupphaṁ,
Candanañca mahārahaṁ;
Khippaṁ paggayha taṁ sabbaṁ,
Upetvā lokanāyakaṁ.
Phalaṁ buddhassa datvāna,
sālapupphamapūjayiṁ;
Candanaṁ anulimpitvā,
avandiṁ satthuno ahaṁ.
Pasannacitto sumano,
vipulāya ca pītiyā;
Ajinamhi nisīditvā,
sumedho lokanāyako.
Mama kammaṁ pakittesi,
hāsayanto mamaṁ tadā;
‘Iminā phaladānena,
gandhamālehi cūbhayaṁ.
Pañcavīse kappasate,
devaloke ramissati;
Anūnamanasaṅkappo,
vasavattī bhavissati.
Chabbīsatikappasate,
manussattaṁ gamissati;
Bhavissati cakkavattī,
cāturanto mahiddhiko.
Vebhāraṁ nāma nagaraṁ,
vissakammena māpitaṁ;
Hessati sabbasovaṇṇaṁ,
nānāratanabhūsitaṁ.
Eteneva upāyena,
saṁsarissati so bhave;
Sabbattha pūjito hutvā,
devatte atha mānuse.
Pacchime bhave sampatte,
brahmabandhu bhavissati;
Agārā abhinikkhamma,
anagārī bhavissati;
Abhiññāpāragū hutvā,
nibbāyissatināsavo’.
Idaṁ vatvāna sambuddho,
sumedho lokanāyako;
Mama nijjhāyamānassa,
pakkāmi anilañjase.
Tena kammena sukatena,
cetanāpaṇidhīhi ca;
Jahitvā mānusaṁ dehaṁ,
tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Tusitato cavitvāna,
nibbattiṁ mātukucchiyaṁ;
Bhoge me ūnatā natthi,
yamhi gabbhe vasāmahaṁ.
Mātukucchigate mayi,
annapānañca bhojanaṁ;
Mātuyā mama chandena,
nibbattati yadicchakaṁ.
Jātiyā pañcavassena,
pabbajiṁ anagāriyaṁ;
Oropitamhi kesamhi,
arahattamapāpuṇiṁ.
Pubbakammaṁ gavesanto,
orena nāddasaṁ ahaṁ;
Tiṁsakappasahassamhi,
mama kammamanussariṁ.
Namo te purisājañña,
namo te purisuttama;
Tava sāsanamāgamma,
pattomhi acalaṁ padaṁ.
Tiṁsakappasahassamhi,
yaṁ buddhamabhipūjayiṁ;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
buddhapūjāyidaṁ phalaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavo.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā candanamāliyo thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Candanamāliyattherassāpadānaṁ pañcamaṁ.
Walt 5105 Giving up the five sense pleasures,
forms which are dear and delightful;
giving up eight hundred million,
I went forth into homelessness. Verse 1
Walt 5106 After going forth I gave up
bad karma done with the body.
Giving up bad conduct through words,
I dwelt upon a river’s banks. Verse 2
Walt 5107 Then the Best Buddha approached me,
living alone near that river.
I did not know, “he’s the Buddha;”
I gave him a friendly welcome. Verse 3
Walt 5108 Giving him that friendly welcome,
I then asked him his name and clan:
“Are you a god, a music-nymph,
or even generous Indra? Verse 4
Walt 5109 Or else who are you? Son of whom?
Like God Himself has come here now,
you’re shining in all directions,
like the sun when it is rising. Verse 5
Walt 5110 Marks of wheels with one thousand spokes
are seen on your foot, happy one.
Who then are you? The son of whom?
How then can we come to know that?
Please declare your name and your clan;
please do relieve me of my doubts!” Verse 6
Walt 5111 “I’m not a god, a music-nymph,
nor even generous Indra,
and I do not exist as God:
I am superior to them. Verse 7
Walt 5112 In the past I burst asunder
their sphere, the chains of sense pleasures;
having destroyed all defilements,
the best Awakening’s attained. Verse 8
Walt 5113 After hearing those words of his,
I spoke these words to him back then:
“If you’re a Buddha, O Great Sage,
please sit down here, Omniscient One.
I am going to worship you;
you’re the Ender of Suffering. Verse 9
Walt 5114 Spreading out my deer-hide leather,
I gave it to the Teacher then.
The Blessed One sat down there like
a lion in a mountain cave. Verse 10
Walt 5115 Quickly ascending a mountain,
I gathered a mango tree’s fruit,
a beautiful sal flower and
some very costly sandalwood. Verse 11
Walt 5116 Quickly taking all of that, I
approached the Leader of the World.
Giving the fruit to the Buddha,
I offered him that sal-flower. Verse 12
Walt 5117 Anointing him with sandalwood,
I then worshipped him, the Teacher,
happy, with pleasure in my heart,
and with a huge amount of joy. Verse 13
Walt 5118 Seated on my deer-leather robe,
Sumedha, Leader of the World,
then praised my karma at that time,
causing me to smile about that: Verse 14
Walt 5119 “Due to this gift of mango fruit,
and of both perfume and flowers,
for twenty-five hundred aeons
he will delight in the gods’ world.
With intentions not lacking thought,
he will be very powerful. Verse 15
Walt 5120 For twenty-six hundred aeons
he will delight in the gods’ world.
He’ll be a king who turns the wheel,
victorious on all four sides. Verse 16
Walt 5121 The City known as Vebhāra,
constructed by Vissakamma,
will be entirely made of gold,
adorned with various gemstones. Verse 17
Walt 5122 By means of that very method,
he’ll transmigrate judiciously.
Being happy in every place,
whether as a god or human,
when he obtains his last rebirth,
he will be born as a brahmin. Verse 18
Walt 5123 Having departed from the house
he will be one without a home.
Mastering special knowledges,
he’ll reach nirvana, undefiled.” Verse 19
Walt 5124 Having said that, that Sambuddha,
Sumedha, Leader of the World,
while I meditated on him,
then departed into the sky. Verse 20
Walt 5125 Due to that karma done very well,
with intention and firm resolve,
discarding my human body,
I went to Tāvatiṁsa then.
Walt 5126 Having fallen from Tusitā,
I was born in a mother’s womb.
There is no lack of possessions,
even when I am in the womb. Verse 21
Walt 5127 Food and also drink are enjoyed,
even when I’m in mother’s womb;
due to my desire they’re produced
for my mother as she wishes. Verse 22
Walt 5128 When I was only five years old,
I went forth into homelessness.
I attained my arahantship
while my hair was being cut off. Verse 23
Walt 5129 Searching out my former karma,
I did not see it like a child;
I remembered karma for
the whole thirty thousand aeons. Verse 24
Walt 5130 “Praise to you, O Well-Bred Person!
Praise to you, Ultimate Person!
Coming in your dispensation,
I’ve attained the unshaking state. Verse 25
Walt 5131 In the thirty thousand aeons
since I worshipped the Buddha then,
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit of Buddha-pūjā. Verse 26
Walt 5132 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 27
Walt 5133 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 28
Walt 5134 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 29
Thus indeed Venerable Candanamāliya Thera spoke these verses.
The legend of Candanamāliya Thera is finished.