BJT 5076Khu ẩn cư của tôi được xây dựng khéo léo ở phía nam của núi Hi-mã-lạp. Vào lúc bấy giờ, trong khi tầm cầu mục đích tối thượng tôi cư ngụ ở trong rừng.
BJT 5077Trong lúc tìm kiếm vị thầy, tôi sống mỗi một mình với rễ và trái cây, hài lòng với việc có hay không có.
BJT 5078Trong khi ấy, đấng Toàn Giác tên Sumedha đã hiện khởi ở thế gian. Trong lúc tiếp độ đám đông dân chúng, Ngài công bố về bốn Sự Thật.
BJT 5079Tôi không được nghe về đấng Toàn Giác, cũng không có ai nói với tôi. Khi tám năm đang trôi qua, tôi đã nghe về đấng Lãnh Đạo Thế Gian.
BJT 5080Sau khi dập tắt củi lửa và quét dọn khu ẩn cư, tôi đã cầm lấy gói vật dụng và đã rời khỏi khu rừng.
BJT 5081Trong khi cư ngụ chỉ một đêm ở các ngôi làng và các khu phố chợ, khi ấy theo tuần tự tôi đã đi đến gần con sông Candavatī.
BJT 5082Vào thời điểm ấy, trong lúc tiếp độ nhiều chúng sanh, đức Thế Tôn đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sumedha thuyết giảng về vị thế Bất Tử.
BJT 5083Tôi đã vượt qua đám đông người và đã đảnh lễ đấng Chiến Thắng sánh tợ đại dương. Tôi đã khoác tấm da dê một bên vai rồi đã ngợi ca đấng Lãnh Đạo Thế Gian rằng:
BJT 5084“Ngài là đấng Tối Thượng của loài người, là bậc thầy, là biểu hiệu, là ngọn cờ, là mục đích tối cao, là nơi nương tựa, là sự nâng đỡ, là ngọn đèn của chúng sanh.
(Tụng phẩm thứ hai mươi mốt).
BJT 5085Bạch bậc Hiền Trí, Ngài là bậc khôn khéo về kiến thức, là đấng Anh Hùng đã giúp cho chúng sanh vượt qua, ở thế gian không có người nào khác là đấng Tiếp Độ, không ai là trội hơn Ngài.
BJT 5086Biển cả vĩ đại hiển nhiên là có thể đo lường bằng đầu ngọn cỏ kusa, tuy nhiên bạch đấng Toàn Tri, trí tuệ của Ngài là không thể đo lường được.
BJT 5087Bạch đấng Hữu Nhãn, sau khi đặt trái đất lên đĩa cân là có thể xác định, tuy nhiên sự đo lường trí tuệ của Ngài là không thể có.
BJT 5088Không gian có thể ước lượng bằng sợi dây thừng hoặc bằng ngón tay, tuy nhiên bạch đấng Toàn Tri, giới hạnh của Ngài là không thể đo lường.
BJT 5089Bạch đấng Hữu Nhãn, nước ở đại dương, bầu trời, và trái đất, những vật này là có thể đo lường, còn Ngài là không thể đo lường.”
BJT 5090Sau khi đã tán dương đấng Toàn Tri có danh vọng lớn lao bằng sáu câu kệ, khi ấy tôi đã chắp tay lên rồi đứng im lặng.
BJT 5091Người ta nói về người có tuệ bao la, sáng suốt là “Sumedha.” Ngài đã ngồi xuống ở hội chúng tỳ khưu và đã nói lên những lời kệ này:
BJT 5092“Người nào, được tịnh tín, đã tán dương trí tuệ của Ta bằng tâm ý của mình, ta sẽ tán dương người ấy. Các người hãy lắng nghe Ta nói.
BJT 5093Người này sẽ sướng vui ở thế giới chư Thiên trong bảy mươi bảy kiếp, và sẽ là vị Chúa của chư Thiên cai quản Thiên quốc một ngàn lần.
BJT 5094Và (người này) sẽ là đấng Chuyển Luân Vương hàng trăm lần. Lãnh thổ vương quốc là bao la, không thể đo lường bằng phương diện tính đếm.
BJT 5095Dầu trở thành vị Thiên nhân hay là nhân loại, (người này) được tụ hội với nghiệp phước thiện, sẽ có tuệ sắc bén, tâm tư không bị kém sút.
BJT 5096Vào ba mươi ngàn kiếp (về sau này), bậc Đạo Sư tên Gotama, xuất thân gia tộc Okkāka sẽ xuất hiện ở thế gian.
BJT 5097Sau khi lìa khỏi gia đình, (người này) sẽ xuất gia, không còn sở hữu gì, và sẽ chạm đến phẩm vị A-la-hán vào lúc bảy tuổi tính từ khi sanh.”
BJT 5098Từ khi tôi nhớ lại bản thân, từ khi tôi đạt được Giáo Pháp, trong khoảng thời gian này tôi không biết đến tâm tư không được thích ý.
BJT 5099Tôi đã luân hồi ở tất cả các cõi và đã thọ hưởng đầy đủ, tôi không có sự thiếu hụt về của cải; điều này là quả báu của việc ngợi ca trí tuệ.
BJT 5100Ba ngọn lửa (tham sân si) của tôi đã được dập tắt, tất cả các hữu đã được xóa sạch, tất cả các lậu hoặc đã được đoạn tận, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 5101Kể từ khi tôi đã ngợi ca trí tuệ trước đây ba mươi ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc ngợi ca trí tuệ.
BJT 5102Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi đực (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 5103Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 5104Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Ñāṇatthavika đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Ñāṇatthavika là phần thứ tư.
“Dakkhiṇe himavantassa,
sukato assamo mama;
Uttamatthaṁ gavesanto,
vasāmi vipine tadā.
Lābhālābhena santuṭṭho,
mūlena ca phalena ca;
Anvesanto ācariyaṁ,
vasāmi ekako ahaṁ.
Sumedho nāma sambuddho,
loke uppajji tāvade;
Catusaccaṁ pakāseti,
uddharanto mahājanaṁ.
Nāhaṁ suṇomi sambuddhaṁ,
napi me koci saṁsati;
Aṭṭhavasse atikkante,
assosiṁ lokanāyakaṁ.
Aggidāruṁ nīharitvā,
sammajjitvāna assamaṁ;
Khāribhāraṁ gahetvāna,
nikkhamiṁ vipinā ahaṁ.
Ekarattiṁ vasantohaṁ,
gāmesu nigamesu ca;
Anupubbena candavatiṁ,
tadāhaṁ upasaṅkamiṁ.
Bhagavā tamhi samaye,
sumedho lokanāyako;
Uddharanto bahū satte,
deseti amataṁ padaṁ.
Janakāyamatikkamma,
vanditvā jinasāgaraṁ;
Ekaṁsaṁ ajinaṁ katvā,
santhaviṁ lokanāyakaṁ.
‘Tuvaṁ satthā ca ketu ca,
dhajo yūpo ca pāṇinaṁ;
Parāyaṇo patiṭṭhā ca,
dīpo ca dvipaduttamo.
Ekavīsatimaṁ bhāṇavāraṁ.
Nepuñño dassane vīro,
tāresi janataṁ tuvaṁ;
Natthañño tārako loke,
tavuttaritaro mune.
Sakkā theve kusaggena,
pametuṁ sāgaruttame;
Na tveva tava sabbaññu,
ñāṇaṁ sakkā pametave.
Tuladaṇḍe ṭhapetvāna,
mahiṁ sakkā dharetave;
Na tveva tava paññāya,
pamāṇamatthi cakkhuma.
Ākāso minituṁ sakkā,
rajjuyā aṅgulena vā;
Na tveva tava sabbaññu,
sīlaṁ sakkā pametave.
Mahāsamudde udakaṁ,
ākāso ca vasundharā;
Parimeyyāni etāni,
appameyyosi cakkhuma’.
Chahi gāthāhi sabbaññuṁ,
kittayitvā mahāyasaṁ;
Añjaliṁ paggahetvāna,
tuṇhī aṭṭhāsahaṁ tadā.
Yaṁ vadanti sumedhoti,
bhūripaññaṁ sumedhasaṁ;
Bhikkhusaṅghe nisīditvā,
imā gāthā abhāsatha.
‘Yo me ñāṇaṁ pakittesi,
vippasannena cetasā;
Tamahaṁ kittayissāmi,
suṇātha mama bhāsato.
Sattasattati kappāni,
devaloke ramissati;
Sahassakkhattuṁ devindo,
devarajjaṁ karissati.
Anekasatakkhattuñca,
cakkavattī bhavissati;
Padesarajjaṁ vipulaṁ,
gaṇanāto asaṅkhiyaṁ.
Devabhūto manusso vā,
puññakammasamāhito;
Anūnamanasaṅkappo,
tikkhapañño bhavissati’.
Tiṁsakappasahassamhi,
okkākakulasambhavo;
Gotamo nāma gottena,
satthā loke bhavissati.
Agārā abhinikkhamma,
pabbajissatikiñcano;
Jātiyā sattavassena,
arahattaṁ phusissati.
Yato sarāmi attānaṁ,
yato pattosmi sāsanaṁ;
Etthantare na jānāmi,
cetanaṁ amanoramaṁ.
Saṁsaritvā bhave sabbe,
sampattānubhaviṁ ahaṁ;
Bhoge me ūnatā natthi,
phalaṁ ñāṇassa thomane.
Tiyaggī nibbutā mayhaṁ,
bhavā sabbe samūhatā;
Sabbāsavā parikkhīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
Tiṁsakappasahassamhi,
yaṁ ñāṇamathaviṁ ahaṁ;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
phalaṁ ñāṇassa thomane.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavo.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā ñāṇathaviko thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Ñāṇathavikattherassāpadānaṁ catutthaṁ.
Walt 5076 My well-made hermitage was there,
in the southern Himalayas.
Searching for ultimate meaning,
I’m then living in the forest. Verse 1
Walt 5077 Satisfied with roots and with fruit,
whether I receive them or not,
searching for a proper teacher,
I am living alone just then. Verse 2
Walt 5078 The Sambuddha named Sumedha
arose in the world at that time.
While preaching the Four Noble Truths;
he ferried many folks across. Verse 3
Walt 5079 I did not hear of the Buddha,
and no one told me about him.
When the eighth year had elapsed, I
heard of the Leader of the World. Verse 4
Walt 5080 After bringing wood for the fire,
having swept out the hermitage,
having taken my shoulder yoke,
I set out from the forest then. Verse 5
Walt 5081 Staying over a single night
in villages and also towns,
little by little I approached
the city named Candavatī. Verse 6
Walt 5082 The Buddha in that period
was Sumedha, the World-Leader.
Preaching the state of deathlessness,
he’s lifting up many beings. Verse 7
Walt 5083 Stepping past the mass of people,
worshipping the dispensation,
placing deer-hide on one shoulder
I praised the Leader of the World: Verse 8
Walt 5084 “You’re the Teacher for those who breathe,
the Banner, the Flag and the Pole;
you are the Goal, the Solid Ground,
the Island, the Best of Bipeds. Verse 9
Walt 5085 The twenty-first Recitation Portion
Sharp in philosophy, Hero,
you ferry the people across.
There’s no other star in the world
that is higher than you, O Sage. Verse 10
Walt 5086 It is possible to measure
the ocean with a blade of grass,
but not ever could one measure
your knowledge, O Omniscient One. Verse 11
Walt 5087 It’s possible to lift the earth
onto a comparable sphere,
but not ever could one measure
your wisdom, O Omniscient One. Verse 12
Walt 5088 It’s possible to measure all
space with a rope or by the inch,
but not ever could one measure
your good conduct, Omniscient One. Verse 13
Walt 5089 The water in the great ocean,
and space of this bountiful earth,
are both things that can be measured;
you’re beyond measure, Eyeful One.” Verse 14
Walt 5090 With those six verses having praised
the Greatly Famed, Omniscient One,
having pressed both hands together,
I then remained there silently. Verse 15
Walt 5091 The one whom they call “Sumedha,”
Very Wise and Intelligent,
seated in the monks’ Assembly,
spoke these verses about me then: Verse 16
Walt 5092 “This one who has praised my knowledge,
feeling-well pleased by his own hands,
I shall relate details of him;
all of you listen to my words: Verse 17
Walt 5093 For seventy-seven aeons
he’ll delight in the world of gods.
A thousand times the lord of gods,
he will exercise divine rule. Verse 18
Walt 5094 Also, a different hundred times,
he’ll be a king who turns the wheel.
And there will be much local rule,
innumerable by counting. Verse 19
Walt 5095 Whether born human or divine,
being fitted with good karma,
with intentions not lacking thought,
he will be one with sharp wisdom. Verse 20
Walt 5096 In thirty thousand aeons hence,
arising in Okkāka’s clan,
the one whose name is Gotama
will be the Teacher in the world. Verse 21
Walt 5097 Having departed from the house,
he will go forth, having nothing.
Being only seven years old,
he will attain arahantship.” Verse 22
Walt 5098 As far back as I remember,
ever since I reached discretion,
in the interval I don’t know
any thinking that’s not lovely. Verse 23
Walt 5099 Transmigrating, in every life,
I experience good fortune.
I have no lack of possessions:
that’s the fruit in praising knowledge. Verse 24
Walt 5100 The three fires are blown out in me;
all new existence is destroyed;
knowing well all the defilements,
I am now dwelling undefiled. Verse 25
Walt 5101 In the thirty thousand aeons
since I praised the Buddha’s knowledge,
I’ve come to know no bad rebirth:
that’s the fruit in praising knowledge. Verse 26
Walt 5102 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 27
Walt 5103 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 28
Walt 5104 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 29
Thus indeed Venerable Ñāṇatthavika Thera spoke these verses.
The legend of Ñāṇatthavika Thera is finished.