Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ai chăm sóc bệnh nhân, là người ấy đã chăm sóc Ta. Ai khán hộ bệnh nhân, là người ấy đã khán hộ Ta. Vì sao vậy? Ta nay muốn đích thân khán hộ người tật bệnh.
“Này các Tỳ-kheo, Ta không thấy một người nào mà bố thí cho vị ấy thì sự bố thí này không gì vượt qua, tối thương trên cả sự bố thí cho chư thiên, thế gian, sa-môn, bà-la-môn. Hành thí này mới đích thật là thí, được quả báo lớn, được công đức lớn, tiếng đồn vang khắp, được pháp vị cam lồ. Nghĩa là bố thí đến Như Lai Chí chơn, Đẳng chánh giác. Nên biết, đó là bố thí tối thượng trong sự bố thí, không có gì vượt qua. Hành thí này mới đích thật là thí, được quả báo lớn, được công đức lớn. Nay Ta vì nhân duyên này mà nói ra như vậy: Chăm sóc bệnh nhân, tức là đã chăm sóc Ta không khác. Các ngươi lâu dài được phước lợi lớn. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0569c01園。
爾時,世尊告諸比丘:「其有瞻視病者,則 T 0569c02為瞻視我已;有看病者,則為看我已。所 T 0569c03以然者,我今躬欲看視疾病。諸比丘!我 T 0569c04不見一人於諸天、世間、沙門、婆羅門施中, T 0569c05最上無過是施。其行是施,爾乃為施,獲大 T 0569c06果報,得大功德,名稱普至,得甘露法味。所 T 0569c07謂如來、至真、等正覺,知施中最上無過是 T 0569c08施。其行是施,爾乃為施,獲大果報,得大功 T 0569c09德。我今因此因緣而作是說:『瞻視病者,則 T 0569c10為瞻視我已而無有異,汝等長夜獲大福 T 0569c11祐。』如是,諸比丘!當作是學。」
爾時,諸比丘聞 T 0569c12佛所說,歡喜奉行。
T 0569c13 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “If someone watches over the sick, then they’ve watched over me. Someone who looks after the sick has looked after me. Why is that? Right now, I myself am looking after the sick.
SC 3“Monks, I don’t see a single person among the gods and the world’s ascetics and priests who gives the supreme and unsurpassed gift. The generosity that person practices is such a gift. They obtain a great reward, great virtue, become well known, achieve the complete attainments, and attain the sweet-tasting Dharma dew. That person is the Tathāgata, Arhat, and Completely Awakened One. He knows the supreme and unsurpassed gift of gifts, and his practice of generosity is such of gift. He obtains great rewards and great virtue …
SC 4“To create the conditions for this [gift] to arise, I now say, ‘Someone who watches over the sick has watched over me.’ It’s no different. You’ll obtain that great fortune after a long time.
SC 5“Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 6When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ai chăm sóc bệnh nhân, là người ấy đã chăm sóc Ta. Ai khán hộ bệnh nhân, là người ấy đã khán hộ Ta. Vì sao vậy? Ta nay muốn đích thân khán hộ người tật bệnh.
“Này các Tỳ-kheo, Ta không thấy một người nào mà bố thí cho vị ấy thì sự bố thí này không gì vượt qua, tối thương trên cả sự bố thí cho chư thiên, thế gian, sa-môn, bà-la-môn. Hành thí này mới đích thật là thí, được quả báo lớn, được công đức lớn, tiếng đồn vang khắp, được pháp vị cam lồ. Nghĩa là bố thí đến Như Lai Chí chơn, Đẳng chánh giác. Nên biết, đó là bố thí tối thượng trong sự bố thí, không có gì vượt qua. Hành thí này mới đích thật là thí, được quả báo lớn, được công đức lớn. Nay Ta vì nhân duyên này mà nói ra như vậy: Chăm sóc bệnh nhân, tức là đã chăm sóc Ta không khác. Các ngươi lâu dài được phước lợi lớn. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “If someone watches over the sick, then they’ve watched over me. Someone who looks after the sick has looked after me. Why is that? Right now, I myself am looking after the sick.
SC 3“Monks, I don’t see a single person among the gods and the world’s ascetics and priests who gives the supreme and unsurpassed gift. The generosity that person practices is such a gift. They obtain a great reward, great virtue, become well known, achieve the complete attainments, and attain the sweet-tasting Dharma dew. That person is the Tathāgata, Arhat, and Completely Awakened One. He knows the supreme and unsurpassed gift of gifts, and his practice of generosity is such of gift. He obtains great rewards and great virtue …
SC 4“To create the conditions for this [gift] to arise, I now say, ‘Someone who watches over the sick has watched over me.’ It’s no different. You’ll obtain that great fortune after a long time.
SC 5“Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 6When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.