Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ai tán thán a-lan-nhã tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì hiện tại lúc nào Ta cũng tự tán thán hạnh a-lan-nhã. Ai bài báng a-lan-nhã tức là đã bài báng Ta.
“Ai tán thán khất thực tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì lúc nào Ta cũng tán thán người hay khất thực. Ai hủy báng khất thực tức là đã hủy báng Ta.
“Ai tán thán người ngồi một mình tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người hay ngồi một mình. Ai hủy báng người ngồi một mình tức là đã hủy báng Ta.
“Ai tán thán người một nhà một lần ăn tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người một lần ngồi một lần ăn. Ai hủy báng người một lần ngồi một lần ăn tức là đã hủy báng Ta.
“Ai tán thán người ngồi dưới gốc cây, tức là đã tán thán thân Ta không khác. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ngồi dưới bóng cây. Ai hủy báng người ngồi dưới bóng cây, tức là đã hủy báng Ta.
“Ai tán thán người ngồi ngoài trời tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ngồi ngoài trời. Ai hủy nhục người ngồi ngoài trời, tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người ở nơi trống vắng, tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ở nơi trống vắng. Ai hủy nhục người ở nơi trốngvắng, tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người khoác y năm mảnh, tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người khoác y năm mảnh. Ai hủy nhục người khoác y năm mảnh tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người trì ba y tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì lúc nào Ta cũng tán thán người trì ba y. Ai hủy nhục người trì ba y tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người ngồi nơi gò mả tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ngồi nơi gò mả. Ai hủy nhục người ngồi nơi gò mả tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người ăn một bát tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ăn một bát. Ai hủy nhục người ăn một lần tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người ăn đúng giữa ngày, tức là đã tán thán thân Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ăn đúng giữa ngày. Ai hủy nhục người ăn đúng giữa ngày, tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán hạnh đầu đà tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán các hạnh đầu đà. Ai hủy nhục hạnh đầu đà, tức là đã hủy nhục Ta.
“Nay Ta dạy các Tỳ-kheo nên như sở hành của đại Ca-diếp, không để có điều rơi rớt mất. Vì sao vậy? Vì Tỳ-kheo Ca-diếp có các hạnh này. Cho nên sở học của các Tỳ-kheo thường nên như Ca-diếp. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0569c14園。
爾時,世尊告諸比丘:「其有歎譽阿練若 T 0569c15者,則為歎譽我已。所以然者,我今恒自 T 0569c16歎譽阿練若行;其有誹謗阿練若者,則為 T 0569c17誹謗我已。其有歎說乞食,則為歎譽我 T 0569c18已。所以然者,我恒歎說能乞食者;其有 T 0569c19謗毀乞食,則為毀我已。其有歎說獨坐 T 0569c20者,則為歎說我已。所以然者,我恒歎說能 T 0569c21獨坐者;其有毀獨坐者,則為毀我已。其有 T 0569c22歎譽一坐一食者,則為歎譽我已。所以然 T 0569c23者,我恒歎譽一坐一食者;其有毀者,則為 T 0569c24毀我已。若有歎說坐樹下者,則為歎說 T 0569c25我身無異。所以然者,我恒歎譽在樹下 T 0569c26者;若有毀彼在樹下者,則為毀我已。其 T 0569c27有歎說露坐者,則為歎說我已。所以者 T 0569c28何?我恒歎說露坐者;其有毀辱露坐者,則 T 0569c29毀辱我已。其有歎說空閑處者,則為歎 T 0570a01說我已。所以者何?我恒歎說空閑處者; T 0570a02其有毀辱空閑處者,則為毀辱我已。其有 T 0570a03歎說著五納衣者,則為歎說我已。所以者 T 0570a04何?我恒歎說著五納衣者;其有毀辱著五 T 0570a05納衣者,則為毀辱我已。
「其有歎說持三衣 T 0570a06者,則為歎說我已。何以故?我恒歎說持三 T 0570a07衣者;其有毀辱持三衣者,則為毀辱我已。 T 0570a08其有歎說在塚間坐者,則為歎說我已。何 T 0570a09以故?我恒歎說在塜間坐者;其有毀辱在 T 0570a10塚間坐者,則為毀辱我已。其有歎一食 T 0570a11者,則為歎說我已。何以故?我恒歎說一食 T 0570a12者;其有毀辱一食者,則為毀辱我已。其 T 0570a13有歎說日正中食者,則為歎說我已。何 T 0570a14以故?我恒歎說正中食者;其有毀辱正 T 0570a15中食者,則為毀辱我已。
「其有歎說諸頭 T 0570a16陀行者,則為歎說我已。所以然者,我恒 T 0570a17歎說諸頭陀行;其有毀辱諸頭陀行者,則 T 0570a18為毀辱我已。我今教諸比丘!當如大迦葉 T 0570a19所行,無有漏失者。所以然者,迦葉比丘 T 0570a20有此諸行。是故,諸比丘!所學常當如大迦 T 0570a21葉。如是,比丘!當作是學。」
爾時,諸比丘聞佛 T 0570a22所說,歡喜奉行。
T 0570a23 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “Those who praise forest dwellers have praised me. Why is that? Because now I’m always praising forest dwellers. Those who slander forest dwellers then have slandered me.
SC 3“Those who praise soliciting alms have praised me. Why is that? I’m always praising those who solicit alms. Those who slander soliciting alms have slandered me.
SC 4“Those who praise sitting in solitude have praised me. Why is that? I’m always praising those who sit in solitude. Those who slander sitting in solitude have slandered me.
SC 5“Those who praise dwelling in one place for one sitting have praised me. Why is that? I’m always praising those who dwell in one place for one sitting. Those who slander dwelling in one place for one sitting have slandered me.
SC 6“If someone praises sitting under a tree, that’s no different than praising me. Why is that? I’m always praising those who sit under trees. If someone slanders someone for sitting under a tree, then they have slandered me.
SC 7“Those who praise sitting on open ground have praised me. Why is that? I’m always praising those who sit on open ground. Those who slander someone for sitting on open ground have slandered me.
SC 8“Those who praise living in uninhabited places have praised me. Why is that? I’m always praising those who live in uninhabited places. Those who slander someone for living in an uninhabited place have slandered me.
SC 9“Those who praise wearing the five-peice robe have praised me. Why is that? I’m always praising those who wear five-piece robes. Those who slander someone for wearing the five-peice robe have slandered me.
SC 10“Those who praise keeping three garments have praised me. Why is that? I’m always praising those who keep three garments. Those who slander someone for keeping three garments have slandered me.
SC 11“Those who praise sitting in charnel grounds have praised me. Why is that? I’m always praising those who sit in charnel grounds. Those who slander someone for sitting in a charnel ground have slandered me.
SC 12“Those who praise having a single meal have praised me. Why is that? I’m always praising those who take a single meal. Those who slander someone for taking a single meal have slandered me.
SC 13“Those who praise eating at midday have praised me. Why is that? I’m always praising those who eat at midday. Those who slander someone for eating at midday have slandered me.
SC 14“Those who praise the ascetic practices have praised me. Why is that? I’m always praising the ascetic practices. Those who slander someone because of the ascetic practices have slandered me.
SC 15“Now, I teach the monks, ‘Someone should train like Mahākāśyapa and omit nothing.’ Why is that? These are the practices of the monk Kāśyapa.
SC 16“Therefore, monks, always train the way Mahākāśyapa does. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 17When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ai tán thán a-lan-nhã tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì hiện tại lúc nào Ta cũng tự tán thán hạnh a-lan-nhã. Ai bài báng a-lan-nhã tức là đã bài báng Ta.
“Ai tán thán khất thực tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì lúc nào Ta cũng tán thán người hay khất thực. Ai hủy báng khất thực tức là đã hủy báng Ta.
“Ai tán thán người ngồi một mình tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người hay ngồi một mình. Ai hủy báng người ngồi một mình tức là đã hủy báng Ta.
“Ai tán thán người một nhà một lần ăn tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người một lần ngồi một lần ăn. Ai hủy báng người một lần ngồi một lần ăn tức là đã hủy báng Ta.
“Ai tán thán người ngồi dưới gốc cây, tức là đã tán thán thân Ta không khác. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ngồi dưới bóng cây. Ai hủy báng người ngồi dưới bóng cây, tức là đã hủy báng Ta.
“Ai tán thán người ngồi ngoài trời tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ngồi ngoài trời. Ai hủy nhục người ngồi ngoài trời, tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người ở nơi trống vắng, tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ở nơi trống vắng. Ai hủy nhục người ở nơi trốngvắng, tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người khoác y năm mảnh, tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người khoác y năm mảnh. Ai hủy nhục người khoác y năm mảnh tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người trì ba y tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì lúc nào Ta cũng tán thán người trì ba y. Ai hủy nhục người trì ba y tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người ngồi nơi gò mả tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ngồi nơi gò mả. Ai hủy nhục người ngồi nơi gò mả tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người ăn một bát tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ăn một bát. Ai hủy nhục người ăn một lần tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán người ăn đúng giữa ngày, tức là đã tán thán thân Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán người ăn đúng giữa ngày. Ai hủy nhục người ăn đúng giữa ngày, tức là đã hủy nhục Ta.
“Ai tán thán hạnh đầu đà tức là đã tán thán Ta. Vì sao vậy? Vì Ta thường tán thán các hạnh đầu đà. Ai hủy nhục hạnh đầu đà, tức là đã hủy nhục Ta.
“Nay Ta dạy các Tỳ-kheo nên như sở hành của đại Ca-diếp, không để có điều rơi rớt mất. Vì sao vậy? Vì Tỳ-kheo Ca-diếp có các hạnh này. Cho nên sở học của các Tỳ-kheo thường nên như Ca-diếp. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “Those who praise forest dwellers have praised me. Why is that? Because now I’m always praising forest dwellers. Those who slander forest dwellers then have slandered me.
SC 3“Those who praise soliciting alms have praised me. Why is that? I’m always praising those who solicit alms. Those who slander soliciting alms have slandered me.
SC 4“Those who praise sitting in solitude have praised me. Why is that? I’m always praising those who sit in solitude. Those who slander sitting in solitude have slandered me.
SC 5“Those who praise dwelling in one place for one sitting have praised me. Why is that? I’m always praising those who dwell in one place for one sitting. Those who slander dwelling in one place for one sitting have slandered me.
SC 6“If someone praises sitting under a tree, that’s no different than praising me. Why is that? I’m always praising those who sit under trees. If someone slanders someone for sitting under a tree, then they have slandered me.
SC 7“Those who praise sitting on open ground have praised me. Why is that? I’m always praising those who sit on open ground. Those who slander someone for sitting on open ground have slandered me.
SC 8“Those who praise living in uninhabited places have praised me. Why is that? I’m always praising those who live in uninhabited places. Those who slander someone for living in an uninhabited place have slandered me.
SC 9“Those who praise wearing the five-peice robe have praised me. Why is that? I’m always praising those who wear five-piece robes. Those who slander someone for wearing the five-peice robe have slandered me.
SC 10“Those who praise keeping three garments have praised me. Why is that? I’m always praising those who keep three garments. Those who slander someone for keeping three garments have slandered me.
SC 11“Those who praise sitting in charnel grounds have praised me. Why is that? I’m always praising those who sit in charnel grounds. Those who slander someone for sitting in a charnel ground have slandered me.
SC 12“Those who praise having a single meal have praised me. Why is that? I’m always praising those who take a single meal. Those who slander someone for taking a single meal have slandered me.
SC 13“Those who praise eating at midday have praised me. Why is that? I’m always praising those who eat at midday. Those who slander someone for eating at midday have slandered me.
SC 14“Those who praise the ascetic practices have praised me. Why is that? I’m always praising the ascetic practices. Those who slander someone because of the ascetic practices have slandered me.
SC 15“Now, I teach the monks, ‘Someone should train like Mahākāśyapa and omit nothing.’ Why is that? These are the practices of the monk Kāśyapa.
SC 16“Therefore, monks, always train the way Mahākāśyapa does. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 17When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.