Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại núi Kỳ-xà-quật, thành Vương-xá, cùng với năm trăm vị đại Tỳ-kheo.
Bấy giờ, Đề-bà-đạt-đâu loạn phá Tăng, đả thương chân Như Lai, xúi A-xà-thế sát hại phụ vương, lại giết Tỳ-kheo-ni A-la-hán. Ở trong chúng, ông lại nói như vầy: “Chỗ nào có ác? Ác sinh ra từ đâu? Ai làm ác này, phải chịu báo đó. Ta cũng không làm ác này, mà chịu báo đó.”
Bấy giờ, có các Tỳ-kheo vào thành La-duyệt khất thực mà nghe những lời này: “Kẻ ngu Đề-bà-đạt-đâu, ở trong đại chúng tuyên bố rằng: ‘Chỗ nào có ác? Ác sinh ra từ đâu? Ai làm ác này, phải chịu báo đó. Ta cũng không làm ác này, mà chịu báo đó.’” Sau khi các Tỳ-kheo ăn xong, cầm lấy y bát, vắt ni-sư-đàn lên vai phải, liền đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ sát chân, rồi ngồi lui qua một bên. Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn:
“Kẻ ngu Đề-bà-đạt-đâu ở trong đại chúng tuyên bố rằng: ‘Tại sao làm ác không có tai ương, làm phước không có báo? Không có ai nhận báo thiện ác cả.’”
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có ác thì có tội. Thiện hành, ác hành đều có báo ứng cả. Nếu kẻ ngu Đề-bà-đạt-đâu kia biết có báo thiện ác, thì sẽ sầu lo khô héo không vui, sẽ ói ra máu sôi. Vì kẻ ngu Đề-bà-đạt-đâu kia không biết có báo thiện ác, cho nên ở trong đại chúng mới tuyên bố là không có báo thiện ác; làm ác không tai ương, làm phước không có phước.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:
Người ngu xét tự rõ,
Làm ác không có báo.
Nay Ta biết rõ trước,
Báo ứng của thiện ác.
“Cho nên, các Tỳ-kheo, hãy lìa xa ác, làm phước chớ mệt mỏi. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在羅閱城耆闍崛山中, T 0570c03與大比丘眾五百人俱。
爾時,提婆達兜壞亂 T 0570c04眾僧,壞如來足,教阿闍世取父王殺,復 T 0570c05殺羅漢比丘尼,在大眾中而作是說:「何處 T 0570c06有惡?惡從何生?誰作此惡當受其報?我亦 T 0570c07不作此惡而受其報。」
爾時,有眾多比丘,入 T 0570c08羅閱城乞食而聞此語。提婆達兜愚人在大 T 0570c09眾中而作是說:「何處有惡?惡從何生?誰作 T 0570c10此惡而受其報?」爾時,眾多比丘食後攝取 T 0570c11衣鉢,以尼師壇著右肩上,便往至世尊 T 0570c12所,頭面禮足,在一面坐。
爾時,眾多比丘白 T 0570c13世尊曰:「提婆達兜愚人在大眾中而作是 T 0570c14說:『云何為惡無殃,作福無報,無有受善惡 T 0570c15之報。』」
爾時,世尊告諸比丘:「有惡、有罪,善惡 T 0570c16之行皆有報應。若彼提婆達兜愚人知有善 T 0570c17惡報者,便當枯竭,愁憂不樂;沸血便從面 T 0570c18孔出,以彼提婆達兜不知善惡之報,是故 T 0570c19在大眾中而作是說:『無善惡之報,為惡無 T 0570c20殃,作善無福。』」
爾時,世尊便說此偈:
T 0570c21
「愚者審自明, 為惡為有福; T 0570c22
我今豫了知, 善惡之報應。
T 0570c23「如是,諸比丘!當遠離惡,為福莫惓。諸比 T 0570c24丘!當作是學。」
爾時,諸比丘聞佛所說,歡喜 T 0570c25奉行。
T 0570c26 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying on Mount Gṛdhrakūṭa near Rājagṛha. He was accompanied by an assembly of 500 great monks.
SC 2It was then that Devadatta had confused the Saṅgha, injured the Tathāgata’s foot, and instructed Ajātaśatru to arrest his father, who was king, and kill him. He had also killed an arhat nun. He made this statement to a large assembly, “Where is there any evil? Where does that evil come from? Who will receive the result of doing these evils? I didn’t do these evils, but I’ll receive their result?”
SC 3There was a group of monks who heard this said when they entered Rājagṛha to solicit alms: “That fool Devadatta said this to a large assembly, ‘Where is there any evil? Where does that evil come from? Who will receive the result of doing these evils?’” After they were done eating, that group of monks took their robes and bowls, put there sitting mats over their right shoulders, and went to visit the Bhagavān. They bowed their heads at his feet and sat to one side.
SC 4That group of monks then said to the Bhagavān, “The fool Devadatta said this to a large assembly: ‘How is it that doing evil brings no misfortune and making merit brings no reward? No one receives good or bad results.’”
SC 5The Bhagavān addressed the monks, “There is evil; there are misdeeds. Good and bad actions both have their corresponding results. If that fool Devadatta knew there were good and bad results, then he would wither and become dejected and unhappy. Blood would bubble out from his face. But that Devadatta doesn’t know about those good and bad results, so he said to a large assembly: ‘There are no good and bad results. Doing evil brings no misfortune and doing good brings no fortune.’”
SC 6The Bhagavān then spoke in verse:
“A fool might decide for himself
That doing evil has no results,
But I’ve fully understood that
Good and evil have their results.
SC 7“Therefore, monks, you must stay far away from evil and not get tired of making merit. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 8When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại núi Kỳ-xà-quật, thành Vương-xá, cùng với năm trăm vị đại Tỳ-kheo.
Bấy giờ, Đề-bà-đạt-đâu loạn phá Tăng, đả thương chân Như Lai, xúi A-xà-thế sát hại phụ vương, lại giết Tỳ-kheo-ni A-la-hán. Ở trong chúng, ông lại nói như vầy: “Chỗ nào có ác? Ác sinh ra từ đâu? Ai làm ác này, phải chịu báo đó. Ta cũng không làm ác này, mà chịu báo đó.”
Bấy giờ, có các Tỳ-kheo vào thành La-duyệt khất thực mà nghe những lời này: “Kẻ ngu Đề-bà-đạt-đâu, ở trong đại chúng tuyên bố rằng: ‘Chỗ nào có ác? Ác sinh ra từ đâu? Ai làm ác này, phải chịu báo đó. Ta cũng không làm ác này, mà chịu báo đó.’” Sau khi các Tỳ-kheo ăn xong, cầm lấy y bát, vắt ni-sư-đàn lên vai phải, liền đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ sát chân, rồi ngồi lui qua một bên. Bấy giờ, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn:
“Kẻ ngu Đề-bà-đạt-đâu ở trong đại chúng tuyên bố rằng: ‘Tại sao làm ác không có tai ương, làm phước không có báo? Không có ai nhận báo thiện ác cả.’”
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có ác thì có tội. Thiện hành, ác hành đều có báo ứng cả. Nếu kẻ ngu Đề-bà-đạt-đâu kia biết có báo thiện ác, thì sẽ sầu lo khô héo không vui, sẽ ói ra máu sôi. Vì kẻ ngu Đề-bà-đạt-đâu kia không biết có báo thiện ác, cho nên ở trong đại chúng mới tuyên bố là không có báo thiện ác; làm ác không tai ương, làm phước không có phước.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ này:
Người ngu xét tự rõ,
Làm ác không có báo.
Nay Ta biết rõ trước,
Báo ứng của thiện ác.
“Cho nên, các Tỳ-kheo, hãy lìa xa ác, làm phước chớ mệt mỏi. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying on Mount Gṛdhrakūṭa near Rājagṛha. He was accompanied by an assembly of 500 great monks.
SC 2It was then that Devadatta had confused the Saṅgha, injured the Tathāgata’s foot, and instructed Ajātaśatru to arrest his father, who was king, and kill him. He had also killed an arhat nun. He made this statement to a large assembly, “Where is there any evil? Where does that evil come from? Who will receive the result of doing these evils? I didn’t do these evils, but I’ll receive their result?”
SC 3There was a group of monks who heard this said when they entered Rājagṛha to solicit alms: “That fool Devadatta said this to a large assembly, ‘Where is there any evil? Where does that evil come from? Who will receive the result of doing these evils?’” After they were done eating, that group of monks took their robes and bowls, put there sitting mats over their right shoulders, and went to visit the Bhagavān. They bowed their heads at his feet and sat to one side.
SC 4That group of monks then said to the Bhagavān, “The fool Devadatta said this to a large assembly: ‘How is it that doing evil brings no misfortune and making merit brings no reward? No one receives good or bad results.’”
SC 5The Bhagavān addressed the monks, “There is evil; there are misdeeds. Good and bad actions both have their corresponding results. If that fool Devadatta knew there were good and bad results, then he would wither and become dejected and unhappy. Blood would bubble out from his face. But that Devadatta doesn’t know about those good and bad results, so he said to a large assembly: ‘There are no good and bad results. Doing evil brings no misfortune and doing good brings no fortune.’”
SC 6The Bhagavān then spoke in verse:
“A fool might decide for himself
That doing evil has no results,
But I’ve fully understood that
Good and evil have their results.
SC 7“Therefore, monks, you must stay far away from evil and not get tired of making merit. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 8When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.