Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta hằng quán sát thấy những điều niệm tưởng trong tâm của một người. Người này như trong khoảnh khắc co duỗi cánh tay, đọa vào trong địa ngục. Sở dĩ như vậy, là do tâm ác. Tâm mà sinh bệnh, nó rơi rớt xuống địa ngục.”
Bấy giờ, Thế Tôn, liền nói kệ:
Giống như có một người,
Tâm ôm tưởng sân hận;
Nay bảo các Tỳ-kheo,
Diễn rộng nghĩa thú này.
Nay chính lúc thích hợp:
Nếu có người mạng chung,
Giả sử vào địa ngục,
Do tâm hành ô uế.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy hàng phục tâm, chớ để sinh các hành ô uế. Như vậy, các ngươi hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0562c19園。
爾時,世尊告諸比丘:「我恒觀見一人心中 T 0562c20所念之事,此人如屈伸臂頃墮泥 黎 中。 T 0562c21所以然者,由惡心故,心之生病墜墮地 T 0562c22獄。」
爾時,世尊便說偈言:
T 0562c23
「猶如有一人, 心懷瞋恚想, T 0562c24
今告諸比丘, 廣演其義趣。 T 0562c25
今正是其時, 設有命終者, T 0562c26
假令入地獄, 由心穢行故。
T 0562c27「是故,諸比丘!當降伏心,勿生穢行。如是,諸 T 0562c28比丘!當作是學。」
爾時,諸比丘聞佛所說,歡 T 0562c29喜奉行。
T 0563a01 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “When I continuously examine the things that a person thinks about in their mind, I see: ‘This person will fall to Hell in the time it takes to flex their arm.’ Why is that? Because of their evil thoughts, their mind becomes ill, and they fall down into Hell.”
SC 3The Bhagavān then spoke in verse:
“Suppose that a person
Harbors hateful notions in their heart.
Now, I’ll tell you monks
The meaning of this in detail.
Supposing their life were to end
Right at this moment in time,
Then they would be sent to Hell
Because of their mind’s defiled conduct.
SC 4“Therefore, monks, one should control their mind and not do defiled conduct. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta hằng quán sát thấy những điều niệm tưởng trong tâm của một người. Người này như trong khoảnh khắc co duỗi cánh tay, đọa vào trong địa ngục. Sở dĩ như vậy, là do tâm ác. Tâm mà sinh bệnh, nó rơi rớt xuống địa ngục.”
Bấy giờ, Thế Tôn, liền nói kệ:
Giống như có một người,
Tâm ôm tưởng sân hận;
Nay bảo các Tỳ-kheo,
Diễn rộng nghĩa thú này.
Nay chính lúc thích hợp:
Nếu có người mạng chung,
Giả sử vào địa ngục,
Do tâm hành ô uế.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy hàng phục tâm, chớ để sinh các hành ô uế. Như vậy, các ngươi hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “When I continuously examine the things that a person thinks about in their mind, I see: ‘This person will fall to Hell in the time it takes to flex their arm.’ Why is that? Because of their evil thoughts, their mind becomes ill, and they fall down into Hell.”
SC 3The Bhagavān then spoke in verse:
“Suppose that a person
Harbors hateful notions in their heart.
Now, I’ll tell you monks
The meaning of this in detail.
Supposing their life were to end
Right at this moment in time,
Then they would be sent to Hell
Because of their mind’s defiled conduct.
SC 4“Therefore, monks, one should control their mind and not do defiled conduct. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.