Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta ở trong chúng này không thấy một pháp nào tối thắng, tối diệu, nó huyền hoặc người đời khiến không đi đến nơi vĩnh viễn tịch tĩnh, mà trói buộc vào lao ngục không giải thoát được; đó là, người nam thấy sắc của người nữ, liền khởi tưởng đắm trước, tâm ý hết mực yêu thương, khiến không đi đến nơi vĩnh viễn tịch tĩnh, mà trói buộc vào lao ngục không giải thoát được, ý không lìa bỏ, xoay vần qua lại đời này đời sau, luân chuyển năm đường, trải qua bao kiếp.”
Bấy giờ, Thế Tôn, liền nói kệ:
Tiếng Phạm thiên êm dịu,
Như Lai nói, khó thấy.
Nếu có lúc nào thấy,
Hãy buộc niệm trước mắt.
Cũng chớ cùng người nữ,
Qua lại chuyện trò nhau.
Hằng giăng lưới bắt người,
Không đến vô vi được.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy trừ các sắc, chớ khởi ý tưởng đắm trước. Như vậy, này các Tỳ-kheo, các ngươi hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨園。
T 0563a14爾時,世尊告諸比丘:「我於此眾中,不見一 T 0563a15法最勝最妙,眩惑世人,不至永寂,縛著牢 T 0563a16獄,無有解已。所謂男子見女色已,便起 T 0563a17想著,意甚愛敬,令人不至永寂,縛著牢獄, T 0563a18無有解已,意不捨離,周旋往來,今世後世, T 0563a19迴轉五道,動歷劫數。」
爾時,世尊便說偈曰:
T 0563a20
「梵音柔軟聲, 如來說難見; T 0563a21
或復有時見, 繫念在目前。 T 0563a22
亦莫與女人, 往來與言語; T 0563a23
恒羅伺捕人, 不得至無為。
T 0563a24「是故,諸比丘!當除諸色,莫起想著。如是, T 0563a25諸比丘!當作是學。」
爾時,諸比丘聞佛所說, T 0563a26歡喜奉行。
T 0563a27 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “I don’t see a single thing in this assembly so supreme and sublime that prevents the benighted worldly person from reaching eternal peace and chains them in a prison where they have no freedom. That is, when a man sees a woman’s form, he becomes attached to the perceptions it produces. A man’s mind craves and esteems it so much that it prevents him from reaching eternal peace and chains him in a prison where he has no freedom. His mind won’t abandon it, and then he goes round and round being reborn. In this world and the next, he circulates among the five destinies for numerous eons.”
SC 3The Bhagavān then spoke in verse:
“With Brahma’s gentle voice,
The Tathāgata says what’s hard to see.
Sometimes, when a man sees a woman,
His attention fixes to what’s before his eyes.
But don’t go with that woman,
For rebirth goes with her talk.
She hunts for a man with a net,
And keeps him from reaching the unconditioned.”
SC 4“Therefore, monks, one should abandon forms. Don’t become attached to the perceptions they produce. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta ở trong chúng này không thấy một pháp nào tối thắng, tối diệu, nó huyền hoặc người đời khiến không đi đến nơi vĩnh viễn tịch tĩnh, mà trói buộc vào lao ngục không giải thoát được; đó là, người nam thấy sắc của người nữ, liền khởi tưởng đắm trước, tâm ý hết mực yêu thương, khiến không đi đến nơi vĩnh viễn tịch tĩnh, mà trói buộc vào lao ngục không giải thoát được, ý không lìa bỏ, xoay vần qua lại đời này đời sau, luân chuyển năm đường, trải qua bao kiếp.”
Bấy giờ, Thế Tôn, liền nói kệ:
Tiếng Phạm thiên êm dịu,
Như Lai nói, khó thấy.
Nếu có lúc nào thấy,
Hãy buộc niệm trước mắt.
Cũng chớ cùng người nữ,
Qua lại chuyện trò nhau.
Hằng giăng lưới bắt người,
Không đến vô vi được.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy trừ các sắc, chớ khởi ý tưởng đắm trước. Như vậy, này các Tỳ-kheo, các ngươi hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “I don’t see a single thing in this assembly so supreme and sublime that prevents the benighted worldly person from reaching eternal peace and chains them in a prison where they have no freedom. That is, when a man sees a woman’s form, he becomes attached to the perceptions it produces. A man’s mind craves and esteems it so much that it prevents him from reaching eternal peace and chains him in a prison where he has no freedom. His mind won’t abandon it, and then he goes round and round being reborn. In this world and the next, he circulates among the five destinies for numerous eons.”
SC 3The Bhagavān then spoke in verse:
“With Brahma’s gentle voice,
The Tathāgata says what’s hard to see.
Sometimes, when a man sees a woman,
His attention fixes to what’s before his eyes.
But don’t go with that woman,
For rebirth goes with her talk.
She hunts for a man with a net,
And keeps him from reaching the unconditioned.”
SC 4“Therefore, monks, one should abandon forms. Don’t become attached to the perceptions they produce. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.