Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta ở trong chúng này không thấy một pháp nào, mà không có tưởng dục nó khiến khởi dục tưởng; tưởng dục đã khởi khiến tăng trưởng; không có tưởng sân nhuế nó khiến khởi sân nhuế, sân nhuế đã khởi nó khiến tăng trưởng; không có tưởng thùy miên nó khiến khởi thùy miên, thùy miên đã khởi khiến tăng trưởng; không có tưởng trạo cử, nó khiến khởi trạo cử; trạo cử đã khởi khiến tăng trưởng; không có tưởng nghi, nó khiến khởi tưởng nghi; tưởng nghi đã khởi, khiến tăng trưởng; đó là tưởng về tịnh tướng. Vậy nên, hãy quán ác bất tịnh tưởng ghê tởm. Nếu có loạn tưởng, thì không có tưởng dục liền khởi dục tưởng; tưởng dục đã khởi liền tăng trưởng; không có tưởng sân nhuế liền khởi sân nhuế, sân nhuế đã khởi liền tăng trưởng; không có tưởng thùy miên liền khởi thùy miên, thùy miên đã khởi liền tăng trưởng; không có tưởng trạo cử, liền khởi trạo cử; trạo cử đã khởi liền tăng trưởng; không có tưởng nghi, liền khởi tưởng nghi; tưởng nghi đã khởi, liền tăng trưởng.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, chớ khởi loạn tưởng. Hãy thường chuyên ý. Như vậy, này các Tỳ-kheo, các ngươi hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0563b12園。
爾時,世尊告諸比丘:「我於此眾中,不見 T 0563b13一法,無欲想便起欲想;已起欲想便增益。 T 0563b14無瞋恚想便起瞋恚;已起瞋恚便增多。無 T 0563b15睡眠想便起睡眠;已起睡眠便增多。無調 T 0563b16戲想便起調戲;已起調戲便增多。無疑想 T 0563b17便起疑想;已起疑想便增多。亦當觀惡露 T 0563b18不淨想,設作亂想,無欲想便有欲想;已 T 0563b19有欲想便增多。瞋恚、睡眠,本無疑想便起 T 0563b20疑想;疑想已起便增多。是故,諸比丘!莫作 T 0563b21亂想,常當專意。如是,諸比丘!當作是學。」
爾 T 0563b22時,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0563b23 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “In this assembly, I don’t see a single thing that produces notions of desire where there are none and increases notions of the desire that have arisen … produces anger where there is none and increases anger that has arisen … produces sleepiness where there is none and increases sleepiness that has arisen … produces agitation where there is none and increases agitation that has arisen … produces doubt where there is none and increases doubt that has arisen …
SC 3“One should contemplate the foul discharges and perceptions of impurity. If one becomes distracted, then notions of desire will arise where there were none and notions of desire that have arisen will increase … anger … sleepiness … [agitation] … notions of doubt will arise where there were none and doubts that have arisen will increase.
SC 4“Therefore, monks, don’t become distracted and keep your thinking focused. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved of it.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta ở trong chúng này không thấy một pháp nào, mà không có tưởng dục nó khiến khởi dục tưởng; tưởng dục đã khởi khiến tăng trưởng; không có tưởng sân nhuế nó khiến khởi sân nhuế, sân nhuế đã khởi nó khiến tăng trưởng; không có tưởng thùy miên nó khiến khởi thùy miên, thùy miên đã khởi khiến tăng trưởng; không có tưởng trạo cử, nó khiến khởi trạo cử; trạo cử đã khởi khiến tăng trưởng; không có tưởng nghi, nó khiến khởi tưởng nghi; tưởng nghi đã khởi, khiến tăng trưởng; đó là tưởng về tịnh tướng. Vậy nên, hãy quán ác bất tịnh tưởng ghê tởm. Nếu có loạn tưởng, thì không có tưởng dục liền khởi dục tưởng; tưởng dục đã khởi liền tăng trưởng; không có tưởng sân nhuế liền khởi sân nhuế, sân nhuế đã khởi liền tăng trưởng; không có tưởng thùy miên liền khởi thùy miên, thùy miên đã khởi liền tăng trưởng; không có tưởng trạo cử, liền khởi trạo cử; trạo cử đã khởi liền tăng trưởng; không có tưởng nghi, liền khởi tưởng nghi; tưởng nghi đã khởi, liền tăng trưởng.
“Cho nên, này các Tỳ-kheo, chớ khởi loạn tưởng. Hãy thường chuyên ý. Như vậy, này các Tỳ-kheo, các ngươi hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “In this assembly, I don’t see a single thing that produces notions of desire where there are none and increases notions of the desire that have arisen … produces anger where there is none and increases anger that has arisen … produces sleepiness where there is none and increases sleepiness that has arisen … produces agitation where there is none and increases agitation that has arisen … produces doubt where there is none and increases doubt that has arisen …
SC 3“One should contemplate the foul discharges and perceptions of impurity. If one becomes distracted, then notions of desire will arise where there were none and notions of desire that have arisen will increase … anger … sleepiness … [agitation] … notions of doubt will arise where there were none and doubts that have arisen will increase.
SC 4“Therefore, monks, don’t become distracted and keep your thinking focused. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved of it.