Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
Tam tạng sa501-600
SA564 Kinh 564. tỳ-kheo-ni
SA501 Kinh 501. thánh mặc nhiên SA502 Kinh 502. vô minh SA503 Kinh 503. tịch diệt SA504 Kinh 504. xan cấu SA505 Kinh 505. ái tận SA506 Kinh 506. đế thích SA507 Kinh 507. chư thiên SA508 Kinh 508. đồ ngưu nhi SA509 Kinh 509. đồ ngưu giả SA510 Kinh 510. đồ dương giả SA511 Kinh 511. đồ dương đệ tử SA512 Kinh 512. đọa thai SA513 Kinh 513. điều tương sĩ SA514 Kinh 514. hiếu chiến SA515 Kinh 515. liệp sư SA516 Kinh 516. sát trư SA517 Kinh 517. đoạn nhân đầu SA518 Kinh 518. đoàn đồng nhân SA519 Kinh 519. bổ ngư sư SA520 Kinh 520. bốc chiêm nữ SA521 Kinh 521. bốc chiêm sư SA522 Kinh 522. háo tha dâm SA523 Kinh 523. mại sắc SA524 Kinh 524. sân nhuế đăng du sái SA525 Kinh 525. tắng tật bà-la-môn SA526 Kinh 526. bất phân du SA527 Kinh 527. đạo thủ thất quả SA528 Kinh 528. đạo thực thạch mật SA529 Kinh 529. đạo thủ nhị bính SA530 Kinh 530. tỳ-kheo SA531 Kinh 531. giá thừa ngưu xa SA532 Kinh 532. ma-ma-đế SA533 Kinh 533. ác khẩu hình danh SA534 Kinh 534. hảo khởi tranh tụng SA535 Kinh 535. độc nhất (1) SA536 Kinh 536. độc nhất (2) SA537 Kinh 537. thủ thành dục trì SA538 Kinh 538. mục-liên sở vấn SA539 Kinh 539. a-nan sở vấn SA540 Kinh 540. sở hoạn (1) SA541 Kinh 541. sở hoạn (2) SA542 Kinh 542. hữu học lậu tận SA543 Kinh 543. a-la-hán tỳ-kheo SA544 Kinh 544. hà cố xuất gia SA545 Kinh 545. hướng niết-bàn SA546 Kinh 546. tháo quán trượng SA547 Kinh 547. túc sĩ SA548 Kinh 548. ma-thâu-la SA549 Kinh 549. ca-lê SA550 Kinh 550. ly SA551 Kinh 551. ha-lê (1) SA552 Kinh 552. ha-lê (2) SA553 Kinh 553. ha-lê (3) SA554 Kinh 554. ha-lê (4) SA555 Kinh 555. ha-lê (5) SA556 Kinh 556. vô tướng tâm tam-muội SA557 Kinh 557. xà-tri-la SA558 Kinh 558. a-nan SA559 Kinh 559. ca-ma SA560 Kinh 560. độ lượng SA561 Kinh 561. bà-la-môn SA562 Kinh 562. cù-sư SA563 Kinh 563. ni-kiền SA564 Kinh 564. tỳ-kheo-ni SA565 Kinh 565. bà-đầu SA566 Kinh 566. na-già-đạt-đa (1) SA567 Kinh 567. na-già-đạt-đa (2) SA568 Kinh 568. già-ma SA569 Kinh 569. lê-tê-đạt-đa (1) SA570 Kinh 570. lê-tê-đạt-đa (2) SA571 Kinh 571. ma-ha-ca SA572 Kinh 572. hệ SA573 Kinh 573. a-kỳ-tỳ-ca SA574 Kinh 574. ni-kiền SA575 Kinh 575. bệnh tướng SA576 Kinh 576. nan-đà lâm SA577 Kinh 577. câu tỏa SA578 Kinh 578. tàm quý SA579 Kinh 579. bất tập cận SA580 Kinh 580. thiện điều SA581 Kinh 581. la-hán (1) SA582 Kinh 582. la-hán (2) SA583 Kinh 583. nguyệt thiên tử SA584 Kinh 584. tộc bản SA585 Kinh 585. độc nhất trụ SA586 Kinh 586. lợi kiếm SA587 Kinh 587. thiên nữ SA588 Kinh 588. tứ luân SA589 Kinh 589. đại phú SA590 Kinh 590. giác thụy miên SA591 KINH 591 SA592 Kinh 592. tu-đạt SA593 Kinh 593. cấp cô độc SA594 Kinh 594. thủ thiên tử SA595 Kinh 595. đào sư SA596 Kinh 596. thiên tử (1) SA597 Kinh 597. thiên tử (2) SA598 Kinh 598. thụy miên SA599 Kinh 599. kết triền SA600 Kinh 600. nan độ
SA564

Kinh 564. tỳ-kheo-ni

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ Tôn giả A-nan cũng ở đó.

Lúc ấy có một Tỳ-kheo-ni khởi tâm nhiễm trước đối với Tôn giả A-nan, sai người đến thưa Tôn giả A-nan:

“Thân con bị bệnh khổ, xin Tôn giả thương xót đến thăm.”

Tôn giả A-nan sáng sớm đắp y mang bát đến chỗ Tỳ-kheo-ni kia. Tỳ-kheo-ni kia từ xa trông thấy Tôn giả A-nan đi đến, để thân thể lõa lồ nằm trên giường. Tôn giả A-nan từ xa trông thấy thân thể của Tỳ-kheo-ni liền thu nhiếp các căn, đứng xoay lưng lại. Tỳ-kheo-ni kia trông thấy Tôn giả A-nan thu nhiếp các căn, đứng xoay lưng lại, liền tự cảm thấy hổ thẹn. Cô đứng lên khoác lại y phục, trải tọa cụ, đón tiếp Tôn giả A-nan, mời ngồi, cúi đầu đảnh lễ chân Tôn giả, rồi lui đứng sang một bên.

Lúc ấy, Tôn giả A-nan liền vì Tỳ-kheo-ni này nói pháp:

“Này cô, như cái thân này là do thức ăn uế tạp nuôi lớn, do kiêu mạn nuôi lớn, do ái nuôi lớn, do dâm dục nuôi lớn. Này cô, nương nơi thức ăn uế tạp thì nên dứt các thức ăn uế tạp. Nếu nương nơi kiêu mạn, thì nên dứt kiêu mạn. Nương nơi ái dục, hãy dứt ái dục.

“Này cô, thế nào gọi là nương nơi thức ăn uế tạp thì dứt thức ăn uế tạp? Thánh đệ tử đối với sự ăn uống, phải xét lường, suy nghĩ mà ăn, không ăn với ý tưởng đắm đuối lạc thú, không ăn với ý tưởng kiêu mạn, không ăn với ý tưởng trau chuốt, không ăn với ý tưởng làm đẹp, mà chỉ vì duy trì thân, chỉ vì nuôi sống, vì trị cái bệnh đói khát, vì nhiếp thọ phạm hạnh, vì muốn làm dứt các cảm thọ cũ, các cảm thọ mới chẳng phát sanh, nuôi lớn theo tập quán cao thượng; hoặc lực, hoặc lạc, hoặc xúc nên trụ như thế. Thí như khách buôn dùng dầu tô hay dầu nấu đặc để bôi xe, không có ý tưởng nhiễm trước, không có ý tưởng kiêu mạn, không có ý tưởng trau chuốt, không ý tưởng làm đẹp mà chỉ vì chuyên chở. Lại như người bị bệnh ghẻ bôi dầu không ý tưởng nhiễm trước hay ưa thích, không ý tưởng kiêu mạn, không có ý tưởng trau chuốt, không có ý tưởng làm đẹp mà vì lành bệnh ghẻ. Như thế Thánh đệ tử xét lường mà ăn, không ăn với ý tưởng đắm đuối lạc thú, không ăn với ý tưởng kiêu mạn, không ăn với ý tưởng trau chuốt, không ăn với ý tưởng làm đẹp; mà chỉ vì duy trì thân, chỉ vì nuôi sống, vì trị cái bệnh đói khát, vì nhiếp thọ phạm hạnh, vì muốn làm dứt các cảm thọ cũ, các cảm thọ mới chẳng phát sanh, nuôi lớn theo tập quán cao thượng; hoặc lực, hoặc lạc, hoặc xúc, không lỗi lầm, trụ an ổn. Này cô, đó gọi là nương thức ăn thì dứt ăn.

“Nương kiêu mạn thì dứt kiêu mạn. Thế nào là nương kiêu mạn thì dứt kiêu mạn? Thánh đệ tử nghe Tôn giả kia, hay đệ tử của Tôn giả kia, sạch hết các hữu lậu, tâm giải thoát vô lậu, tuệ giải thoát, ngay trong đời này tự biết tác chứng: ‘Ta, sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã lập, việc cần làm đã xong, tự biết không còn tái sanh nữa.’ Nghe rồi liền nghĩ rằng: ‘Thánh đệ tử kia hết sạch hữu lậu, tự biết không còn tái sanh nữa. Còn ta ngày nay, vì sao không hết hữu lậu, vì sao không tự biết không còn tái sanh nữa?’ Ngay lúc đó chắc chắn sẽ có thể dứt các hữu lậu, tự biết không còn tái sanh nữa. Này cô, đó gọi là nương kiêu mạn thì dứt kiêu mạn.

“Này cô, thế nào là nương ái thì dứt ái? Thánh đệ tử nghe Tôn giả kia, hay đệ tử của Tôn giả kia, hết sạch các pháp hữu lậu, tự biết không còn tái sanh nữa. Còn chúng ta sao chẳng hết hữu lậu, tự biết không còn tái sanh nữa. Ngay lúc ấy có thể dứt các hữu lậu tự biết không còn tái sanh nữa Này cô, đó gọi là nương ái thì ái dứt. Này cô, người không còn việc để làm, tức là người đã cắt đứt cầu đò, đoạn tuyệt dâm dục.”

Khi Tôn giả A-nan nói pháp, Tỳ-kheo-ni xa lìa trần cấu, được pháp nhãn thanh tịnh. Tỳ-kheo-ni ấy thấy pháp đắc pháp, giác pháp, nhập pháp, không còn hồ nghi, chẳng do người khác, đối với Chánh pháp luật tâm không sợ hãi.

Tỳ-kheo-ni đến đảnh lễ dưới chân Tôn giả A-nan và thưa:

“Ngày nay con xin phát lồ sám hối. Con ngu si, không tốt, làm ra chuyện xấu xa như thế. Nay ở nơi Tôn giả A-nan, con tự thấy lỗi lầm, tự biết lỗi, con xin phát lồ sám hối, mong Tôn giả thương xót.”

Tôn giả A-nan bảo Tỳ-kheo-ni:

“Bây giờ cô đã chân thật tự thấy tội, biết lỗi, ngu si, bất thiện. Cô tự biết đã tạo tội xấu xa. Cô tự biết, tự thấy và ăn năn lỗi lầm, ở đời vị lai sẽ được đầy đủ giới. Nay tôi nhận sự sám hối của cô, vì thương xót muốn khiến cô được tăng trưởng pháp lành trọn không thoái giảm. Vì sao? Vì nếu người tự thấy tội, tự biết tội, luôn sám hối thì ở đời vị lai sẽ được đầy đủ giới, pháp lành tăng trưởng, trọn không thoái giảm.”

Sau khi Tỳ-kheo-ni này nghe Tôn giả A-nan nói pháp, khai thị, chỉ giáo, soi sáng, làm cho hoan hỷ, rồi từ chỗ ngồi đứng dậy ra về.

⏳ Đang tải SA565...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc