BJT 796“Hỡi cô nàng có y phục màu vàng, có cờ hiệu màu vàng, được điểm trang với các vật trang sức màu vàng, có cơ thể được bôi trầm hương màu vàng, có tràng hoa sen màu vàng.
BJT 797Hỡi cô nàng có tòa lâu đài và giường nằm màu vàng, có ghế ngồi màu vàng, có chén bát màu vàng, có lọng che màu vàng, có cỗ xe kéo màu vàng, có ngựa màu vàng, có quạt màu vàng.
BJT 798Này cô nàng hiền thục, nàng đã tạo nghiệp gì trong thời quá khứ ở cảnh giới loài người? Này nàng tiên, đã được hỏi, mong nàng thuật lại quả báo này là của nghiệp nào?”
BJT 799“Thưa ngài, có loại dây leo tên là kosātakī, không được ca tụng, không được khao khát. Tôi đã mang bốn bông hoa của nó đến ngôi bảo tháp.
BJT 800Với tâm ý thanh tịnh hướng đến di thể xá-lợi của bậc Đạo Sư, trong khi có tâm ý đặt ở vật cao quý ấy, tôi đã không xem xét lối đi của con bò cái.
BJT 801Do đó, con bò cái đã húc chết tôi, lúc tâm ý còn chưa đạt đến ngôi bảo tháp. Nếu tôi có thể chu toàn việc ấy, chắc hẳn còn được nhiều hơn thế này nữa.
BJT 802Thưa vị chúa của chư Thiên, đấng Maghavā, bậc long tượng của chư Thiên, do nghiệp ấy, sau khi từ bỏ thân xác nhân loại, tôi đã đi đến trạng thái cộng trú với ngài.”
BJT 803Sau khi nghe được điều này, vị chúa tể của cõi Ba Mươi (Ba), đấng Maghavā, bậc long tượng của chư Thiên, trong khi tạo niềm tịnh tín cho (chư Thiên) cõi Ba Mươi (Ba), đã nói với Mātali điều này:
BJT 804“Này Mātali, ngươi hãy nhìn xem nghiệp quả (quả báo của nghiệp) này là kỳ diệu, đa dạng; vật dâng cúng đã được thực hiện mặc dầu ít ỏi nhưng phước báu có kết quả lớn lao.
BJT 805Khi tâm được tịnh tín, sự cúng dường ở đức Như Lai Chánh Đẳng Giác, hay là ở vị Thinh Văn của Ngài, không thể gọi là nhỏ nhoi.
BJT 806Này Mātali, hãy đến. Ngay cả chúng ta cũng nên tôn vinh các xá-lợi của đức Như Lai nhiều hơn nhiều hơn nữa; sự tích lũy các việc phước thiện là hạnh phúc.
BJT 807Khi Ngài đang còn tại tiền, và luôn cả khi Ngài đã tịch diệt, khi tâm bằng nhau thì quả báo bằng nhau. Các chúng sanh đi đến cảnh giới an vui do các yếu tố ở sự quyết định của tâm.
BJT 808Thật vậy, các đức Như Lai hiện khởi vì lợi ích của số đông; sau khi thực hiện sự phục vụ đến quý Ngài, các thí chủ đi đến cõi Trời.”
Thiên Cung Màu Vàng.
“Pītavatthe pītadhaje,
pītālaṅkārabhūsite;
Pītacandanalittaṅge,
pītauppalamālinī.
Pītapāsādasayane,
pītāsane pītabhājane;
Pītachatte pītarathe,
pītasse pītabījane.
Kiṁ kammamakarī bhadde,
pubbe mānusake bhave;
Devate pucchitācikkha,
kissa kammassidaṁ phalan”ti.
“Kosātakī nāma latatthi bhante,
Tittikā anabhicchitā;
Tassā cattāri pupphāni,
Thūpaṁ abhihariṁ ahaṁ.
Satthu sarīramuddissa,
vippasannena cetasā;
Nāssa maggaṁ avekkhissaṁ,
na taggamanasā satī.
Tato maṁ avadhī gāvī,
thūpaṁ apattamānasaṁ;
Tañcāhaṁ abhisañceyyaṁ,
bhiyyo nūna ito siyā.
Tena kammena devinda,
maghavā devakuñjara;
Pahāya mānusaṁ dehaṁ,
tava sahabyamāgatā”ti.
Idaṁ sutvā tidasādhipati,
Maghavā devakuñjaro;
Tāvatiṁse pasādento,
Mātaliṁ etadabravi.
“Passa mātali accheraṁ,
cittaṁ kammaphalaṁ idaṁ;
Appakampi kataṁ deyyaṁ,
puññaṁ hoti mahapphalaṁ.
Natthi citte pasannamhi,
appakā nāma dakkhiṇā;
Tathāgate vā sambuddhe,
atha vā tassa sāvake.
Ehi mātali amhepi,
bhiyyo bhiyyo mahemase;
Tathāgatassa dhātuyo,
sukho puññāna muccayo.
Tiṭṭhante nibbute cāpi,
same citte samaṁ phalaṁ;
Cetopaṇidhihetu hi,
sattā gacchanti suggatiṁ.
Bahūnaṁ vata atthāya,
uppajjanti tathāgatā;
Yattha kāraṁ karitvāna,
saggaṁ gacchanti dāyakā”ti.
Pītavimānaṁ navamaṁ.
God Sakka:
Dear Deva, you are wearing yellow clothes and jewelry. You have put on yellow sandalwood cream and you have decorated yourself with yellow lotuses and yellow scarves. Your mansion is yellow; even your furniture is yellow. Furthermore, your plates and bowls are yellow. There are also yellow umbrellas, vehicles, horses, and fans. Everything in this mansion is yellow.
Tell me Devata, what kind of meritorious action did you do when you were in the human world? We ask about the action that gave this result.
Devata:
God Sakka, Lord of Devas, in the human world there were vines with tiny yellow flowers. One day I plucked four flowers without thinking about gaining any special results. Then I went to the stupa containing the relics of the Supreme Buddha.
While I was thinking about the sacred body of the Supreme Buddha, my heart was delighted. I was always thinking about that stupa. I did not realize there was a cow chasing me.
Before I could offer the flowers to the stupa, I was killed by that cow. If I had collected the merit of offering the flowers, my happiness would have been much better than this. Great Sakka, because of that meritorious deed, I was reborn here after I left the human world.
Narrator:
The leader of the Tavatimsa Heaven, God Sakka, also called Maghava, told his chariot driver, Deva Matali, about that excellent meritorious deed. Other devas were also happily listening to him.
God Sakka:
Dear Matali, look at this excellent result. Isn’t this wonderful? Although the object which she was going to offer was very small, it generated a great result. If one gives even a very small thing with a confident heart to the Supreme Buddha or to a disciple of the Buddha, the result is not small.
Dear Matali, come, we too shall go worship the relics of the Supreme Buddha. Collecting merit always gives happiness. If people offer something to the Supreme Buddha when he is alive or after he has passed away, as long as they have the same confident mind on both occasions, the results will be the same. Beings are reborn in heaven because of their confident minds.
Those who respect the Supreme Buddha are reborn in heaven. Surely, Supreme Buddhas are born into this world for the benefit of all beings.
BJT 796“Hỡi cô nàng có y phục màu vàng, có cờ hiệu màu vàng, được điểm trang với các vật trang sức màu vàng, có cơ thể được bôi trầm hương màu vàng, có tràng hoa sen màu vàng.
BJT 797Hỡi cô nàng có tòa lâu đài và giường nằm màu vàng, có ghế ngồi màu vàng, có chén bát màu vàng, có lọng che màu vàng, có cỗ xe kéo màu vàng, có ngựa màu vàng, có quạt màu vàng.
BJT 798Này cô nàng hiền thục, nàng đã tạo nghiệp gì trong thời quá khứ ở cảnh giới loài người? Này nàng tiên, đã được hỏi, mong nàng thuật lại quả báo này là của nghiệp nào?”
BJT 799“Thưa ngài, có loại dây leo tên là kosātakī, không được ca tụng, không được khao khát. Tôi đã mang bốn bông hoa của nó đến ngôi bảo tháp.
BJT 800Với tâm ý thanh tịnh hướng đến di thể xá-lợi của bậc Đạo Sư, trong khi có tâm ý đặt ở vật cao quý ấy, tôi đã không xem xét lối đi của con bò cái.
BJT 801Do đó, con bò cái đã húc chết tôi, lúc tâm ý còn chưa đạt đến ngôi bảo tháp. Nếu tôi có thể chu toàn việc ấy, chắc hẳn còn được nhiều hơn thế này nữa.
BJT 802Thưa vị chúa của chư Thiên, đấng Maghavā, bậc long tượng của chư Thiên, do nghiệp ấy, sau khi từ bỏ thân xác nhân loại, tôi đã đi đến trạng thái cộng trú với ngài.”
BJT 803Sau khi nghe được điều này, vị chúa tể của cõi Ba Mươi (Ba), đấng Maghavā, bậc long tượng của chư Thiên, trong khi tạo niềm tịnh tín cho (chư Thiên) cõi Ba Mươi (Ba), đã nói với Mātali điều này:
BJT 804“Này Mātali, ngươi hãy nhìn xem nghiệp quả (quả báo của nghiệp) này là kỳ diệu, đa dạng; vật dâng cúng đã được thực hiện mặc dầu ít ỏi nhưng phước báu có kết quả lớn lao.
BJT 805Khi tâm được tịnh tín, sự cúng dường ở đức Như Lai Chánh Đẳng Giác, hay là ở vị Thinh Văn của Ngài, không thể gọi là nhỏ nhoi.
BJT 806Này Mātali, hãy đến. Ngay cả chúng ta cũng nên tôn vinh các xá-lợi của đức Như Lai nhiều hơn nhiều hơn nữa; sự tích lũy các việc phước thiện là hạnh phúc.
BJT 807Khi Ngài đang còn tại tiền, và luôn cả khi Ngài đã tịch diệt, khi tâm bằng nhau thì quả báo bằng nhau. Các chúng sanh đi đến cảnh giới an vui do các yếu tố ở sự quyết định của tâm.
BJT 808Thật vậy, các đức Như Lai hiện khởi vì lợi ích của số đông; sau khi thực hiện sự phục vụ đến quý Ngài, các thí chủ đi đến cõi Trời.”
Thiên Cung Màu Vàng.
“Pītavatthe pītadhaje,
pītālaṅkārabhūsite;
Pītacandanalittaṅge,
pītauppalamālinī.
Pītapāsādasayane,
pītāsane pītabhājane;
Pītachatte pītarathe,
pītasse pītabījane.
Kiṁ kammamakarī bhadde,
pubbe mānusake bhave;
Devate pucchitācikkha,
kissa kammassidaṁ phalan”ti.
“Kosātakī nāma latatthi bhante,
Tittikā anabhicchitā;
Tassā cattāri pupphāni,
Thūpaṁ abhihariṁ ahaṁ.
Satthu sarīramuddissa,
vippasannena cetasā;
Nāssa maggaṁ avekkhissaṁ,
na taggamanasā satī.
Tato maṁ avadhī gāvī,
thūpaṁ apattamānasaṁ;
Tañcāhaṁ abhisañceyyaṁ,
bhiyyo nūna ito siyā.
Tena kammena devinda,
maghavā devakuñjara;
Pahāya mānusaṁ dehaṁ,
tava sahabyamāgatā”ti.
Idaṁ sutvā tidasādhipati,
Maghavā devakuñjaro;
Tāvatiṁse pasādento,
Mātaliṁ etadabravi.
“Passa mātali accheraṁ,
cittaṁ kammaphalaṁ idaṁ;
Appakampi kataṁ deyyaṁ,
puññaṁ hoti mahapphalaṁ.
Natthi citte pasannamhi,
appakā nāma dakkhiṇā;
Tathāgate vā sambuddhe,
atha vā tassa sāvake.
Ehi mātali amhepi,
bhiyyo bhiyyo mahemase;
Tathāgatassa dhātuyo,
sukho puññāna muccayo.
Tiṭṭhante nibbute cāpi,
same citte samaṁ phalaṁ;
Cetopaṇidhihetu hi,
sattā gacchanti suggatiṁ.
Bahūnaṁ vata atthāya,
uppajjanti tathāgatā;
Yattha kāraṁ karitvāna,
saggaṁ gacchanti dāyakā”ti.
Pītavimānaṁ navamaṁ.