Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở giữa bãi tha ma trong rừng Lạnh, thành Vương xá. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Mệnh sống rất ngắn, chỉ thoáng đã trở thành đời sau. Hãy nên siêng tu tập pháp thiện, tu các phạm hạnh. Không có gì sanh mà không chết. Nhưng người thế gian không siêng năng, nỗ lực chuyên tu pháp thiện, tu hiền, tu nghĩa.”
Lúc ấy, Ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đang trú giữa nghĩa địa trong rừng Lạnh, thành Vương xá, vì các Thanh văn nói pháp như vậy. Mệnh sống con người rất ngắn,… cho đếnkhông tu hiền, tu nghĩa. Nay ta nên đến làm nhiễu loạn.’
Ma Ba-tuần liền hóa thành một thiếu niên đến trước Phật, mà nói kệ:
Thường bức bách chúng sanh,
Được sống lâu cõi người.
Mê say tâm phóng dật,
Cũng không đến chỗ chết.
Bấy giờ, Thế Tôn tự nghĩ: ‘Đây là ác ma đến làm não loạn.’ Liền nói kệ:
Thường bức bách chúng sanh,
Mạng sống thật ngắn ngủi;
Nên tinh tấn cần tu,
Như cứu lửa cháy dầu.
Chớ lười dù chốc lát,
Khiến ma chết chợt đến.
Biết ngươi là ác ma,
Mau đi khỏi nơi đây.
Thiên ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.’ Liền hổ thẹn, lo buồn biến mất.
如是我聞:
一時,佛住王舍城寒林中T 0284b21丘塚間。
爾時,世尊告諸比丘:「壽命甚促,轉就T 0284b22後世,應勤習善法,修諸梵行。無有生而不T 0284b23死者,而世間人不勤方便專修善法、修賢T 0284b24修義。」
時,魔波旬作是念:「沙門瞿曇住王舍T 0284b25城寒林中丘塚間,為諸聲聞如是說法:『人T 0284b26命甚促,乃至不修賢修義。』我今當往,為作T 0284b27嬈亂。」
時,魔波旬化作年少,往住佛前,而說T 0284b28偈言:
T 0284b29
「常逼迫眾生, 得人間長壽,T 0284c01
迷醉放逸心, 亦不向死處。」
T 0284c02爾時,世尊作是念:「此是惡魔來作惱亂。即說T 0284c03偈言:
T 0284c04
「常逼迫眾生, 受生極短壽,T 0284c05
當勤修精進, 猶如救頭然。T 0284c06
勿得須臾懈, 令死魔忽至,T 0284c07
知汝是惡魔, 速於此滅去。」
T 0284c08天魔波旬作是念:「沙門瞿曇已知我心。」慚愧T 0284c09憂慼,即沒不現。
T 0284c10 English translation not yet available.
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở giữa bãi tha ma trong rừng Lạnh, thành Vương xá. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Mệnh sống rất ngắn, chỉ thoáng đã trở thành đời sau. Hãy nên siêng tu tập pháp thiện, tu các phạm hạnh. Không có gì sanh mà không chết. Nhưng người thế gian không siêng năng, nỗ lực chuyên tu pháp thiện, tu hiền, tu nghĩa.”
Lúc ấy, Ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đang trú giữa nghĩa địa trong rừng Lạnh, thành Vương xá, vì các Thanh văn nói pháp như vậy. Mệnh sống con người rất ngắn,… cho đếnkhông tu hiền, tu nghĩa. Nay ta nên đến làm nhiễu loạn.’
Ma Ba-tuần liền hóa thành một thiếu niên đến trước Phật, mà nói kệ:
Thường bức bách chúng sanh,
Được sống lâu cõi người.
Mê say tâm phóng dật,
Cũng không đến chỗ chết.
Bấy giờ, Thế Tôn tự nghĩ: ‘Đây là ác ma đến làm não loạn.’ Liền nói kệ:
Thường bức bách chúng sanh,
Mạng sống thật ngắn ngủi;
Nên tinh tấn cần tu,
Như cứu lửa cháy dầu.
Chớ lười dù chốc lát,
Khiến ma chết chợt đến.
Biết ngươi là ác ma,
Mau đi khỏi nơi đây.
Thiên ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.’ Liền hổ thẹn, lo buồn biến mất.