Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong núi Kỳ-xà-quật, tại thành Vương xá. Bấy giờ vào ban đêm, trời mưa bụi, có tia chớp lóe lên. Thế Tôn ra khỏi phòng đi kinh hành.
Khi ấy, Ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Hiện tại Sa-môn Cù-đàm đang ở trong núi Kỳ-xà-quật, tại thành Vương xá. Đêm tối, trời mưa bụi, tia chớp lóe lên, Sa-môn Cù-đàm ra khỏi phòng, đi kinh hành. Bấy giờ, ta sẽ đến gây trở ngại.’ Nó cầm một khối đá to, đùa giỡn trên hai tay, đến trước Phật bóp nát thành bụi nhỏ.
Bấy giờ, Thế Tôn tự nghĩ: ‘Ác Ma Ba-tuần muốn làm nhiễu loạn.’ Liền nói kệ:
Dù núi Kỳ-xà-quật,
Trước Ta, bị bóp nát;
Thì chư Phật giải thoát,
Cũng không động mảy lông.
Giả sử trong bốn biển,
Khiến tất cả núi non;
Và thân tộc phóng dật,
Khiến nát thành vi trần,
Cũng không làm lay động,
Một sợi tóc Như Lai.
Ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.’ Liền hổ thẹn, lo buồn biến mất.
如是我聞:
一時,佛住王舍城耆闍崛T 0285b03山中。
爾時,世尊於夜闇時,天小微雨,電光睒T 0285b04現,出房經行。
時,魔波旬作是念:「今沙門瞿曇T 0285b05住王舍城耆闍崛山中,夜闇微雨,電光時現,T 0285b06出房經行。我今當往,為作留難。」執大團石,T 0285b07兩手調弄,到於佛前,碎成微塵。
爾時,世尊T 0285b08作是念:「惡魔波旬欲作嬈亂。」即說偈言:
T 0285b09
「若耆闍崛山, 於我前令碎,T 0285b10
於佛等解脫, 不能動一毛。T 0285b11
假令四海內, 一切諸山地,T 0285b12
放逸之親族, 令其碎成塵。T 0285b13
亦不能傾動, 如來一毛髮。」
T 0285b14時,魔波旬作是念:「沙門瞿曇已知我心。」內T 0285b15懷憂慼,即沒不現。
T 0285b16 English translation not yet available.
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong núi Kỳ-xà-quật, tại thành Vương xá. Bấy giờ vào ban đêm, trời mưa bụi, có tia chớp lóe lên. Thế Tôn ra khỏi phòng đi kinh hành.
Khi ấy, Ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Hiện tại Sa-môn Cù-đàm đang ở trong núi Kỳ-xà-quật, tại thành Vương xá. Đêm tối, trời mưa bụi, tia chớp lóe lên, Sa-môn Cù-đàm ra khỏi phòng, đi kinh hành. Bấy giờ, ta sẽ đến gây trở ngại.’ Nó cầm một khối đá to, đùa giỡn trên hai tay, đến trước Phật bóp nát thành bụi nhỏ.
Bấy giờ, Thế Tôn tự nghĩ: ‘Ác Ma Ba-tuần muốn làm nhiễu loạn.’ Liền nói kệ:
Dù núi Kỳ-xà-quật,
Trước Ta, bị bóp nát;
Thì chư Phật giải thoát,
Cũng không động mảy lông.
Giả sử trong bốn biển,
Khiến tất cả núi non;
Và thân tộc phóng dật,
Khiến nát thành vi trần,
Cũng không làm lay động,
Một sợi tóc Như Lai.
Ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.’ Liền hổ thẹn, lo buồn biến mất.