Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở tại làng Sa-la của Bà-la-môn. Bấy giờ, sáng sớm Thế Tôn đắp y, ôm bát, vào làng Sa-la khất thực.
Khi ấy, Ma Ba-tuần tự nghĩ: “Nay Sa-môn Cù-đàm sáng sớm đắp y, ôm bát, vào làng Sa-la khất thực. Bây giờ ta nên đến trước, vào nhà họ, nói với những gia chủ Bà-la-môn tín tâm, để cho Sa-môn Cù-đàm ôm bát trống ra về.” Lúc ấy, Ma Ba-tuần chạy theo sau Phật kêu: “Sa-môn! Sa-môn! Không được thức ăn sao?”
Bấy giờ, Thế Tôn tự nghĩ: ‘Ác Ma Ba-tuần muốn làm não loạn.’ Liền nói kệ:
Ngươi đối với Như Lai,
Mới phạm vô lượng tội,
Ngươi bảo rằng Như Lai,
Chịu mọi khổ não ư?
Khi ấy, Ma Ba-tuần nói: “Cù-đàm hãy trở lại làng xóm. Tôi sẽ khiến cho Ngài được khất thực.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ:
Dù thật không có gì,
Vẫn an lạc tự sống.
Như trời Quang âm kia,
Hỷ lạc là thức ăn.
Dù thật không có gì,
Vẫn an lạc tự sống.
Hỷ lạc là thức ăn.
Không nương vào có thân.
Khi đó Ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.’ Trong lòng cảm thấy buồn lo liền biến mất.
如是我聞:
一時,佛住娑羅婆羅門聚T 0288a12落。
爾時,世尊晨朝著衣持鉢,入婆羅聚落T 0288a13乞食。時,魔波旬作是念:「今沙門瞿曇晨朝著T 0288a14衣持鉢,入婆羅聚落乞食,我今當往,先入T 0288a15其舍,語諸信心婆羅門長者,令沙門瞿曇空T 0288a16鉢而出。」
時,魔波旬隨逐佛後,作是唱言:「沙T 0288a17門!沙門!都不得食耶?」
爾時,世尊作是念:T 0288a18「惡魔波旬欲作嬈亂。」即說偈言:
T 0288a19
「汝新於如來, 獲得無量罪,T 0288a20
汝謂呼如來, 受諸苦惱耶?」
T 0288a21時,魔波旬作是言:「瞿曇!更入聚落,當令得T 0288a22食。」
爾時,世尊而說偈言:
T 0288a23
「正使無所有, 安樂而自活,T 0288a24
如彼光音天, 常以欣悅食。T 0288a25
正使無所有, 安樂而自活,T 0288a26
常以欣悅食, 不依於有身。」
T 0288a27時,魔波旬作是念:「沙門瞿曇已知我心。」內T 0288a28懷憂慼,即沒不現。
T 0288a29 English translation not yet available.
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở tại làng Sa-la của Bà-la-môn. Bấy giờ, sáng sớm Thế Tôn đắp y, ôm bát, vào làng Sa-la khất thực.
Khi ấy, Ma Ba-tuần tự nghĩ: “Nay Sa-môn Cù-đàm sáng sớm đắp y, ôm bát, vào làng Sa-la khất thực. Bây giờ ta nên đến trước, vào nhà họ, nói với những gia chủ Bà-la-môn tín tâm, để cho Sa-môn Cù-đàm ôm bát trống ra về.” Lúc ấy, Ma Ba-tuần chạy theo sau Phật kêu: “Sa-môn! Sa-môn! Không được thức ăn sao?”
Bấy giờ, Thế Tôn tự nghĩ: ‘Ác Ma Ba-tuần muốn làm não loạn.’ Liền nói kệ:
Ngươi đối với Như Lai,
Mới phạm vô lượng tội,
Ngươi bảo rằng Như Lai,
Chịu mọi khổ não ư?
Khi ấy, Ma Ba-tuần nói: “Cù-đàm hãy trở lại làng xóm. Tôi sẽ khiến cho Ngài được khất thực.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ:
Dù thật không có gì,
Vẫn an lạc tự sống.
Như trời Quang âm kia,
Hỷ lạc là thức ăn.
Dù thật không có gì,
Vẫn an lạc tự sống.
Hỷ lạc là thức ăn.
Không nương vào có thân.
Khi đó Ma Ba-tuần tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.’ Trong lòng cảm thấy buồn lo liền biến mất.