Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
Tam tạng sa1301-1362
SA1307 Kinh 1307. xích mã
SA1301 Kinh 1301. trường thắng SA1302 Kinh 1302. thi-tì SA1303 Kinh 1303. nguyệt tự tại SA1304 Kinh 1304. vi-nựu SA1305 Kinh 1305. ban-xà-la-kiện SA1306 Kinh 1306. tu-thâm SA1307 Kinh 1307. xích mã SA1308 Kinh 1308. ngoại đạo SA1309 Kinh 1309. ma-già SA1310 Kinh 1310. di-kì-ca SA1311 Kinh 1311. đà-ma-ni SA1312 Kinh 1312. đa-la-kiền-đà SA1313 Kinh 1313. ca-ma (1) SA1314 Kinh 1314. ca-ma (2) SA1315 Kinh 1315. chiên-đàn (1) SA1316 Kinh 1316. chiên-đàn (2) SA1317 Kinh 1317. ca-diếp (1) SA1318 Kinh 1318. ca-diếp (2) SA1319 Kinh 1319. khuất-ma SA1320 Kinh 1320. ma-cưu-la SA1321 Kinh 1321. tất-lăng-già quỷ SA1322 Kinh 1322. phú-na-bà-tẩu SA1323 Kinh 1323. ma-ni-giá-la SA1324 Kinh 1324. châm mao quỷ SA1325 Kinh 1325. quỷ ám SA1326 Kinh 1326. a-lạp quỷ SA1327 Kinh 1327. thúc-ca-la SA1328 Kinh 1328. tỳ-la SA1329 Kinh 1329. hê-ma-ba-đê SA1330 Kinh 1330. ưu-ba-già-tra SA1331 Kinh 1331. chúng đa SA1332 Kinh 1332. ham ngủ SA1333 Kinh 1333. viễn ly SA1334 Kinh 1334. bất chánh tư duy SA1335 Kinh 1335. giữa trưa SA1336 Kinh 1336. a-na-luật SA1337 Kinh 1337. tụng kinh SA1338 Kinh 1338. bát-đàm-ma SA1339 Kinh 1339. thợ săn SA1340 Kinh 1340. kiêu-mâu-ni SA1341 Kinh 1341. chỉ trì giới SA1342 Kinh 1342. na-ca-đạt-đa SA1343 Kinh 1343. phóng túng SA1344 Kinh 1344. gia phụ SA1345 Kinh 1345. kiến-đa SA1346 Kinh 1346. ham ngủ SA1347 Kinh 1347. bình rượu SA1348 Kinh 1348. dã can SA1349 Kinh 1349. chim ưu-lâu SA1350 Kinh 1350. hoa ba-tra-lợi SA1351 Kinh 1351. khổng tước SA1352 Kinh 1352. doanh sự SA1353 Kinh 1353. núi tần-đà SA1354 Kinh 1354. theo dòng trôi SA1355 Kinh 1355. trăng sáng SA1356 Kinh 1356. phướn SA1357 Kinh 1357. bát sành SA1358 Kinh 1358. người nghèo SA1359 Kinh 1359. kiếp-bối SA1360 Kinh 1360. vũng sình SA1361 Kinh 1361. bên bờ sông SA1362 KINH 1362
SA1307

Kinh 1307. xích mã

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Đức Phật ở vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có Thiên tử Xích Mã, dung sắc tuyệt diệu, vào lúc cuối đêm, đến chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân Phật, ngồi lui qua một bên; từ thân tỏa ánh sáng chiếu khắp vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà. Bấy giờ Thiên tử Xích Mã kia bạch Phật:

“Bạch Thế Tôn, có thể vượt qua biên tế thế giới, đến chỗ không sanh, không già, không chết chăng?”

Phật đáp Xích Mã:

“Không thể vượt qua biên tế thế giới, đến chỗ không sanh, không già, không chết được.”

Thiên tử Xích Mã bạch Phật:

“Lạ thay! Thế Tôn khéo nói nghĩa này! Như những gì Thế Tôn đã nói: ‘Không thể vượt qua biên tế thế giới, đến chỗ không sanh, không già, không chết được.’ Vì sao? Bạch Thế Tôn, con tự nhớ kiếp trước tên là Xích Mã, làm Tiên nhân ngoại đạo, đắc thần thông, lìa các ái dục. Lúc đó, con tự nghĩ: ‘Ta có thần túc nhanh chóng như vậy, giống như kiện sĩ, dùng mũi tên nhọn trong khoảnh khắc bắn xuyên qua bóng cây đa-la, có thể lên một núi Tu-di đến một núi Tu-di, cất bước từ biển Đông đến biển Tây.’ Lúc ấy con tự nghĩ: ‘Nay ta đạt được thần lực nhanh chóng như vậy, hôm nay có thể tìm đến biên tế của thế giới được chăng?’ Nghĩ vậy rồi liền khởi hành, chỉ trừ khi ăn, nghỉ, đại tiểu tiện và giảm bớt ngủ nghỉ, đi mãi đến một trăm năm, cho tới khi mạng chung, rốt cuộc không thể vượt đến biên tế của thế giới, đến nơi không sanh, không già, không chết.”

Phật bảo Xích Mã:

“Nay Ta chỉ bằng cái thân một tầm để nói về thế giới, về sự tập khởi của thế giới, về sự diệt tận của thế giới, về con đường đưa đến sự diệt tận của thế giới. Này Thiên tử Xích Mã, thế giới là gì? Là năm thọ ấm. Những gì là năm? Sắc thọ ấm, thọ thọ ấm, tưởng thọ ấm, hành thọ ấm, thức thọ ấm. Đó gọi là thế giới.

“Thế nào là sự tập khởi sắc? Ái đương lai hữu, câu hữu với hỷ tham, ưa thích chỗ này chỗ kia. Đó gọi là sự tập khởi của thế giới.

“Thế nào là sự diệt tận thế giới? Sự diệt tận của ái đương lai hữu, câu hữu với hỷ tham, ưa thích chỗ này chỗ kia; đoạn tận, xả ly không còn sót, vô dục, tịch diệt, tịch tĩnh. Đó gọi là sự diệt tận thế giới.

“Thế nào là con đường đưa đến sự diệt tận thế giới? Tám Thánh đạo: Chánh kiến, chánh trí, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh phương tiện, chánh niệm, chánh định. Đó gọi là con đường đưa đến sự diệt tận thế giới.

“Này Xích Mã, biết khổ thế giới, đoạn khổ thế giới; biết sự tập khởi thế giới, đoạn sự tập khởi thế giới; biết sự diệt tận thế giới, chứng sự diệt tận thế giới; biết con đường đưa đến sự diệt tận thế giới, tu con đường đưa đến sự diệt tận thế giới. Này Xích Mã, nếu Tỳ-kheo nào đối với khổ thế giới, hoặc biết hoặc đoạn; sự tập khởi thế giới, hoặc biết hoặc đoạn; sự diệt tận thế giới, hoặc biết hoặc chứng; con đường đưa đến sự diệt tận thế giới, hoặc biết hoặc tu, thì này Xích Mã, đó gọi là đạt đến biên tế thế giới, qua khỏi ái thế gian.”

Bấy giờ, Thế Tôn nói kệ lập lại:

Không bao giờ dạo xa,
Mà đến biên thế giới.
Chưa đến biên thế giới,
Trọn không hết biên khổ.

Vì vậy nên Mâu-ni,
Biết biên tế thế giới.
Khéo rõ biên thế giới,
Các phạm hạnh đã lập.

Đối biên thế giới kia,
Bình đẳng mà giác tri;
Đó gọi hạnh Hiền thánh,
Qua bờ kia thế gian.

Sau khi Thiên tử Xích Mã nghe những gì Phật nói, hoan hỷ, tùy hỷ, đảnh lễ dưới chân Phật, liền biến mất.

⏳ Đang tải SA1308...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc