Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
Tam tạng sa1301-1362
SA1308 Kinh 1308. ngoại đạo
SA1301 Kinh 1301. trường thắng SA1302 Kinh 1302. thi-tì SA1303 Kinh 1303. nguyệt tự tại SA1304 Kinh 1304. vi-nựu SA1305 Kinh 1305. ban-xà-la-kiện SA1306 Kinh 1306. tu-thâm SA1307 Kinh 1307. xích mã SA1308 Kinh 1308. ngoại đạo SA1309 Kinh 1309. ma-già SA1310 Kinh 1310. di-kì-ca SA1311 Kinh 1311. đà-ma-ni SA1312 Kinh 1312. đa-la-kiền-đà SA1313 Kinh 1313. ca-ma (1) SA1314 Kinh 1314. ca-ma (2) SA1315 Kinh 1315. chiên-đàn (1) SA1316 Kinh 1316. chiên-đàn (2) SA1317 Kinh 1317. ca-diếp (1) SA1318 Kinh 1318. ca-diếp (2) SA1319 Kinh 1319. khuất-ma SA1320 Kinh 1320. ma-cưu-la SA1321 Kinh 1321. tất-lăng-già quỷ SA1322 Kinh 1322. phú-na-bà-tẩu SA1323 Kinh 1323. ma-ni-giá-la SA1324 Kinh 1324. châm mao quỷ SA1325 Kinh 1325. quỷ ám SA1326 Kinh 1326. a-lạp quỷ SA1327 Kinh 1327. thúc-ca-la SA1328 Kinh 1328. tỳ-la SA1329 Kinh 1329. hê-ma-ba-đê SA1330 Kinh 1330. ưu-ba-già-tra SA1331 Kinh 1331. chúng đa SA1332 Kinh 1332. ham ngủ SA1333 Kinh 1333. viễn ly SA1334 Kinh 1334. bất chánh tư duy SA1335 Kinh 1335. giữa trưa SA1336 Kinh 1336. a-na-luật SA1337 Kinh 1337. tụng kinh SA1338 Kinh 1338. bát-đàm-ma SA1339 Kinh 1339. thợ săn SA1340 Kinh 1340. kiêu-mâu-ni SA1341 Kinh 1341. chỉ trì giới SA1342 Kinh 1342. na-ca-đạt-đa SA1343 Kinh 1343. phóng túng SA1344 Kinh 1344. gia phụ SA1345 Kinh 1345. kiến-đa SA1346 Kinh 1346. ham ngủ SA1347 Kinh 1347. bình rượu SA1348 Kinh 1348. dã can SA1349 Kinh 1349. chim ưu-lâu SA1350 Kinh 1350. hoa ba-tra-lợi SA1351 Kinh 1351. khổng tước SA1352 Kinh 1352. doanh sự SA1353 Kinh 1353. núi tần-đà SA1354 Kinh 1354. theo dòng trôi SA1355 Kinh 1355. trăng sáng SA1356 Kinh 1356. phướn SA1357 Kinh 1357. bát sành SA1358 Kinh 1358. người nghèo SA1359 Kinh 1359. kiếp-bối SA1360 Kinh 1360. vũng sình SA1361 Kinh 1361. bên bờ sông SA1362 KINH 1362
SA1308

Kinh 1308. ngoại đạo

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Phật trú bên núi Tỳ-phú-la, thành Vương xá, có sáu Thiên tử, vốn là xuất gia ngoại đạo. Một tên là A-tỳ-phù, hai là Tăng thượng A-tỳ-phù, ba là Năng Cầu, bốn là Tỳ-lam-bà, năm là A-câu-tra, sáu là Ca-lam, đến chỗ Phật.

Thiên tử A-tỳ-phù nói kệ:

Tỳ-kheo chuyên chú tâm,
Thường tu hạnh yểm ly;
Ở đầu đêm, cuối đêm,
Tư duy khéo tự nhiếp.

Thấy nghe những lời kia,
Không rơi vào địa ngục.

Thiên tử Tăng thượng A-tỳ-phù lại nói kệ:

Yểm ly chỗ đen tối,
Tâm thường tự nhiếp hộ;
Vĩnh viễn lìa thế gian,
Tranh ngôn ngữ, luận pháp.

Theo Đại Sư Như Lai,
Xin thọ pháp Sa-môn;
Khéo nhiếp hộ thế gian,
Không tạo các điều ác.

Thiên tử Năng Cầu lại nói kệ:

Đoạn hẳn đánh, đập, giết,
Cúng dường cho Ca-diếp;
Không thấy đó là tội,
Cũng không thấy là phước.

Thiên tử Tỳ-lam-bà lại nói kệ:

Con nói Ni-càn kia,
Ngoại đạo Nhã-đề Tử;
Xuất gia, hành học đạo,
Thường luôn tu hạnh khó.

Đối đồ chúng Đại Sư,
Xa lìa lời nói dối.

Con nói người như vậy,
Không xa bậc La-hán.

Bấy giờ, Thế Tôn nói kệ đáp:

Con hồ ly gầy chết,
Thường đi cùng sư tử,
Suốt ngày, vẫn nhỏ, yếu,
Không thể thành sư tử.

Chúng Đại sư Ni-càn,
Hư vọng tự xưng tán;
Là nói dối ác tâm,
Cách rất xa La-hán.

Bấy giờ, Thiên ma Ba-tuần dựa vào Thiên tử A-câu-tra nói kệ:

Tinh cần bỏ tối tăm,
Thường giữ gìn viễn ly;
Đắm nhiễm sắc vi diệu,
Ham thích cõi Phạm thế.

Ta giáo hóa chúng này,
Để được sanh Phạm thiên.

Khi ấy Thế Tôn liền tự nghĩ: ‘Bài kệ mà Thiên tử A-câu-tra đã nói này, là do Thiên ma Ba-tuần thêm sức vào, chứ không phải do tự tâm Thiên tử A-câu-tra kia nói:

Tinh cần bỏ tối tăm,
Thường giữ gìn viễn ly;
Đắm nhiễm sắc vi diệu,
Ham thích cõi Phạm thế.

Ta giáo hóa chúng này,
Để được sanh Phạm thiên.

Bấy giờ, Thế Tôn lại nói kệ:

Nếu những gì là sắc,
Ở đây hay ở kia;
Hoặc ở trong hư không,
Sáng chiếu rực mỗi khác.

Nên biết tất cả kia,
Không lìa ma, ma trói;
Giống như mồi lưỡi câu,
Câu cá đang lượn chơi.

Khi ấy những Thiên tử kia đều nghĩ rằng: ‘Hôm nay Thiên tử A-câu-tra nói kệ, mà Sa-môn Cù-đàm nói là ma nói. Vì sao Sa-môn Cù-đàm nói là ma nói?’

Bấy giờ, Thế Tôn biết những ý nghĩ trong tâm các Thiên tử nên bảo rằng:

“Nay Thiên tử A-câu-tra nói kệ, nhưng chẳng phải tự tâm Thiên tử kia nói mà là do sức của Ma Ba-tuần dựa vào nên mới nói:

Tinh cần bỏ tối tăm,
Thường giữ gìn viễn ly;
Đắm nhiễm sắc vi diệu,
Ham thích cõi Phạm thế.

Nên giáo hóa chúng này,
Để được sanh Phạm thiên.

Cho nên, Ta nói kệ:

Nếu những gì là sắc,
Ở đây hay ở kia;
Hoặc ở trong hư không,
Sáng chiếu rực mỗi khác.

Nên biết tất cả kia,
Không lìa ma, ma trói;
Giống như mồi lưỡi câu,
Câu cá đang lượn chơi.

Khi ấy các Thiên tử lại tự nghĩ: ‘Lạ thay! Sa-môn Cù-đàm thần lực, oai đức lớn mới có thể thấy được Thiên ma Ba-tuần, còn chúng ta thì không thấy. Chúng ta mỗi người hãy làm kệ tán thán Sa-môn Cù-đàm.’ Liền nói kệ:

Đoạn trừ đối tất cả,
Tưởng tham ái hữu thân;
Khiến người khéo giữ này,
Trừ tất cả vọng ngữ.

Nếu muốn đoạn dục ái,
Nên cúng dường Đại Sư;
Đoạn trừ ba hữu ái,
Phá hoại đối nói dối.

Đối kiến tham đã đoạn,
Nên cúng dường Đại Sư.

Đệ nhất thành Vương xá;
Tên núi Tỳ-phú-la;
Tuyết sơn hơn các núi,
Kim sí vua loài chim;
Tám phương, trên và dưới,
Tất cả cõi chúng sanh;
Ở trong các Trời, Người,
Tối thượng Đẳng Chánh Giác.

Sau khi các Thiên tử nói kệ tán thán Phật rồi và nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ, đảnh lễ dưới chân Phật, liền biến mất.

⏳ Đang tải SA1309...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc