10. Phẩm Phóng Dật
Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Câu 10.1: Cẩn trọng là đạo bất tử; Phóng dật là nẻo tử vong. Người không phóng dật không bao giờ chết; Kẻ mải mê phóng dật thì như đã chết rồi. Câu 10.2: Bậc hiền trí vượt trội nhờ sự tỉnh giác, luôn gìn giữ Đạo mà không hề xao lãng. Không tham đắm dục vọng, bậc trí đạt đến niềm hỷ lạc vô biên. Câu 10.3: Người hằng tinh tấn thiền định, kiên trì đi trên chánh đạo, sẽ chứng đắc Niết-bàn - hạnh phúc tối thượng và an lạc tuyệt đối. Câu 10.4: Người luôn chánh niệm tỉnh giác, hành động thanh tịnh, tự chế, sống đúng Pháp, không lỗi lầm, thì danh tiếng ngày một vang xa. Câu 10.5: Nhờ nỗ lực và tỉnh giác, tự điều phục tâm mình, bậc hiền trí tự tạo hòn đảo cho chính mình, không bị dòng nước lũ u tối cuốn trôi. Câu 10.6: Kẻ ngu si đắm chìm trong phóng dật, thích thú tranh chấp. Người thông tuệ quý trọng sự tỉnh giác như giữ gìn báu vật quý giá nhất. Câu 10.7: Chớ tham đắm dục lạc, chớ mê muội tranh đoạt. Người tinh tấn thiền định và tỉnh giác sẽ đạt được đại lạc. Câu 10.8: Phóng dật chẳng khác nào tự giam mình trong ngục tối. Bậc thánh nhân liễu ngộ điều này, bước lên lầu cao trí tuệ, bình thản nhìn xuống thế gian mê lầm như người đứng trên núi nhìn kẻ dưới đất. Câu 10.9: Giữa đám đông hỗn loạn vẫn giữ tâm ngay thẳng, giữa những kẻ ngủ mê vẫn luôn thức tỉnh. Bậc đại trí vượt qua mọi chướng ngại như mãnh sư dũng mãnh, lìa bỏ ác đạo, trở thành bậc hiền triết vĩ đại. Câu 10.10: Ngủ nghê, nặng nề như núi; ảo tưởng bao trùm tâm trí. Kẻ mê lầm chỉ muốn nằm yên hưởng thụ mà không biết khổ đau đang rình rập, cứ thế luân hồi mãi không dứt. Câu 10.11: Đừng tạo cơ hội cho sự buông lung; người tự chủ gạt bỏ mọi phiền não. Hễ khi nào sơ hở, Ma vương sẽ chớp lấy cơ hội, như mãnh sư rình bắt con mồi. Câu 10.12: Người không buông lung, sống đời Tỳ-kheo giới đức, tâm luôn tĩnh lặng, hằng ngày hằng giờ canh giữ tâm mình. Câu 10.13: Vị Tỳ-kheo hoan hỷ trong sự tỉnh giác, khiếp sợ sự phóng dật. Lánh xa mọi tranh chấp, đoạn trừ các ác nghiệp, vị ấy đang tiến gần đến bờ an lạc. Câu 10.14: Giữ giới mang lại hạnh phúc; phạm giới sinh khởi sợ hãi. Phá tan mọi xiềng xích của ba cõi, vị ấy chứng đắc Niết-bàn. Câu 10.15: Dầu trước kia từng phóng dật, nhưng sau biết tự chế, tỉnh giác hành trì, người ấy soi sáng thế gian như mặt trăng thoát khỏi mây mù. Câu 10.16: Dầu trước kia từng lầm lỗi, nhưng sau biết tu thiện, lấy thiện bù ác, người ấy soi sáng thế gian, trở nên khéo léo trong mọi hành động chánh pháp. Câu 10.17: Người trẻ tuổi khỏe mạnh, lìa bỏ gia đình, nỗ lực hành trì giáo pháp của Đức Phật, người ấy soi sáng thế gian như vầng trăng rằm thoát khỏi mây đen. Câu 10.18: Dầu trước phạm ác nghiệp, nay dừng lại không làm, chuyên tâm tu tập, người ấy soi sáng thế gian, rực rỡ như vầng trăng thanh. Câu 10.19: Người sống không gây khổ, chết không sầu bi, thấu hiểu chân lý nên không sợ hãi. Vị ấy an nhiên ở nơi mà kẻ khác đang thống khổ. Câu 10.20: Đoạn trừ mọi pháp đen, chỉ tu tập pháp trắng, vị ấy vượt qua bể khổ mênh mông, xa rời mọi đam mê dục lạc, không còn tham ái sầu muộn.