13. Phẩm Ngu Si
Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Câu 13.1: Kẻ ngu si chạy theo dục lạc, không biết gì về hậu quả tương lai. Bậc hiền trí quý trọng sự tỉnh giác, xem đó là báu vật tối thượng. Câu 13.2: Kẻ ngu sống đời phóng dật, như tự uống thuốc độc mà không biết. Người trí chuyên tâm tỉnh giác, như giữ gìn ngọn đèn trong đêm tối. Câu 13.3: Suốt đời thân cận bậc trí, kẻ ngu chẳng học được gì, như muỗng múc nước canh, chẳng bao giờ biết được hương vị. Câu 13.4: Chỉ một giây phút gần bậc trí, người thông tuệ thấu hiểu ngay Chánh pháp, như lưỡi nếm vị canh, biết ngay hương vị đậm đà. Câu 13.5: Kẻ ngu si tự làm hại mình bằng ác nghiệp, như tự rước lấy hỏa hoạn thiêu cháy chính mình. Câu 13.6: Nghiệp ác đã làm chẳng khác nào sữa tươi chưa đông, nhưng âm thầm thiêu đốt kẻ ngu như lửa phủ đầy tro nóng. Câu 13.7: Kẻ ngu si mong cầu danh tiếng huyễn hoặc, địa vị cao sang, muốn mọi người phải tôn sùng mình. Câu 13.8: “Mong cho cả người tại gia và xuất gia đều biết đến tên ta, mong cho mọi việc lớn nhỏ đều do ta quyết định” - ý nghĩ ấy chỉ làm tăng thêm lòng kiêu mạn và dục vọng của kẻ ngu. Câu 13.9: Một nẻo dẫn đến lợi dưỡng thế gian, một nẻo dẫn đến Niết-bàn giải thoát. Đệ tử Phật liễu ngộ điều này, chớ hoan hỷ trong danh lợi, hãy chuyên tâm tu tập viễn ly. Câu 13.10: Kẻ ngu lo âu về con cái, về tài sản: “Đây là con ta, đây là của ta”. Chính bản thân mình còn chẳng thuộc về mình, huống hồ là con cái hay của cải? Câu 13.11: Đêm là dài với kẻ thức, đường là dài với kẻ mệt, luân hồi là dài với kẻ ngu không thấu hiểu Chánh pháp. Câu 13.12: Kẻ ngu tự nhận mình ngu, nhờ vậy mà thành người trí. Kẻ ngu tự cho mình trí, thật xứng gọi là “đại ngu”.