Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Câu 9.1
Tâm là cội nguồn của các pháp,
Tâm làm chủ, tâm tạo tác.
Nếu ai mang ý niệm ác trong tâm,
Rồi nói năng hay hành động;
Khổ đau ắt sẽ theo người ấy,
Như bánh xe lăn theo dấu chân vật kéo.
Câu 9.2
Tâm là cội nguồn của các pháp,
Tâm làm chủ, tâm tạo tác.
Nếu ai mang ý niệm thiện trong tâm,
Rồi nói năng hay hành động;
Hạnh phúc ắt sẽ theo người ấy,
Như bóng không rời hình.
Câu 9.3
Kẻ có tâm niệm bất chính,
Bị si mê trói buộc, chìm vào u tối,
Ngã mạn và không chấp nhận Pháp
—Làm sao người ấy có thể hiểu được lời chân chánh?
Câu 9.4
Người có tâm niệm chân chính,
Hiểu biết minh bạch,
Và không ganh tị
—Người ấy liền hiểu được lời chân chánh.
Câu 9.5
Người ôm lòng oán thù kẻ địch
Sẽ không bao giờ hết kẻ thù.
Không oán thù, oán thù tự diệt
—Đây là con đường nên theo.
Câu 9.6
Không vui thích chỉ trích người khác
Nên tự quán xét mình
—Người nào nhận ra điều này,
Sẽ mãi mãi thanh cao và giải thoát.
Câu 9.7
Người sống thấy thân là thanh tịnh,
Không chế ngự các căn,
Không tiết độ trong ăn uống,
Biếng nhác và hèn nhát
—Người ấy bị Ma-vương chế ngự,
Như cỏ bị gió quật ngã.
Câu 9.8
Người quán thân là bất tịnh,
Chế ngự các căn,
Tiết độ trong ăn uống,
Và luôn hoan hỷ tinh tấn
—Người ấy không bị Ma-vương lay chuyển,
Như núi lớn không bị gió lay.
Câu 9.9
Người không nhổ bỏ chất độc bên trong,
Tâm tham ái phóng túng,
Chưa tự điều phục mình;
Không xứng đáng với y cà-sa.
Câu 9.10
Người có thể nhổ bỏ chất độc bên trong,
Có giới hạnh và tâm đã lắng dịu,
Đã chế ngự tâm và tự điều phục,
Xứng đáng với y cà-sa.
Câu 9.11
Cho cái thật là không thật,
Và cái không thật là thật;
Đây là tà tư duy,
Và sẽ không đạt được lợi ích chân thật.
Câu 9.12
Biết cái thật là thật,
Và cái không thật là không thật;
Đây là chánh tư duy,
Và chắc chắn đạt được lợi ích chân thật.
Câu 9.13
Như ngôi nhà được lợp mái kỹ càng
Mưa sẽ không thấm vào.
Tâm được kiềm chế và hành vi được canh chừng,
Tham dục sẽ không khởi lên.
Câu 9.15
Trường hợp kẻ ác ảnh hưởng người khác
Giống như người ở gần vật hôi thối;
Càng thêm mê lầm và làm điều ác,
Người ấy chẳng mấy chốc trở nên ác mà không hay biết.
Câu 9.16
Trường hợp người thiện ảnh hưởng người khác
Giống như người ở gần vật thơm tho
Tiến bộ trong trí tuệ và thực hành điều thiện,
Người ấy trở nên thanh tịnh và thơm tho trong hành vi.
Câu 9.17
Có khổ đau khi làm, và khổ đau sau đó;
Đối với kẻ làm ác, có hai lần khổ đau.
Người ấy buồn rầu, người ấy sợ hãi khi quán xét,
Thấy điều ác mình đã làm, tâm người ấy bị khổ não.
Câu 9.18
Có niềm vui khi làm, và niềm vui sau đó;
Đối với người làm điều thiện, có hai lần niềm vui.
Người ấy vui mừng, người ấy hoan hỷ khi quán xét;
Thấy phước đức của mình, tâm người ấy an lạc.
Câu 9.19
Người ấy hối hận bây giờ, người ấy hối hận sau này;
Kẻ làm ác hối hận gấp đôi.
Đó là tai họa do chính người ấy tự tạo
Ác nghiệp của ngư���i ấy bị báo ứng, người ấy bị giày vò.
Câu 9.20
Người ấy hoan hỷ bây giờ, người ấy hoan hỷ sau này;
Người làm điều thiện hoan hỷ gấp đôi.
Đó là phước lành do chính người ấy tạo ra
Công đức của người ấy được báo đáp, người ấy an lạc.
Câu 9.21
Những kẻ nói lời xảo trá và tham muốn nhiều,
Phóng dật, không giữ giới học,
Trong lòng có tham, sân, si,
Và không tu tập Định và Tuệ.
—Những người như vậy tụ tập như đàn bò.
Họ không phải là đệ tử của Đức Phật.
Câu 9.22
Những người nói lời đúng thời và thiểu dục,
Sống đời sống phạm hạnh phù hợp với Pháp,
Diệt trừ tham, sân, si,
Có chánh tư duy và tâm giải thoát,
Có chánh kiến, không khởi tà kiến.
—Những người như vậy là đệ tử của Đức Phật.
Verse 9.1Mind is the origin of events
They have mind as their chief, and are mind-impelled.
If one harbors an evil thought in the mind
And then speaks or acts;
Suffering pursues one necessarily,
As a cart [necessarily] rolls over the track.
Verse 9.2Mind is the origin of events
They have mind as their chief, and are mind-impelled.
If one harbors an evil thought in the mind
And then speaks or acts;
Happiness pursues one necessarily,
As a shadow [necessarily] follows its substance.
Verse 9.3One who accords with an improper mental attitude,
And, bound by foolishness, enters into darkness,
Who is arrogant, and [accepts] no Dharma
—How can such a man understand the well-spoken?
Verse 9.4One who accords with a proper mental attitude,
Who understands clearly.
And has no envy,
—Such a man promptly understands the well-spoken.
Verse 9.5One who resents the enemies
Is never without an enemy.
By not resenting [enmity] ceases naturally
—This is the way to pursue.
Verse 9.6Not delighting in blaming others
One should examine oneself
—He who realizes this,
Will forever be noble and free.
Verse 9.7One who lives seeing the body as pure,
Unrestrained in the senses,
Immoderate in food,
Lazy and timid
—Such a one is overcome by Evil,
Like grass by wind.
Verse 9.8One who contemplates the body as impure,
Restrained in the senses.
Moderate in food.
And always delighting in effort
—Such a person is unmoved by Evil,
Like a huge mountain [unmoved] by wind.
Verse 9.9One who does not vomit the poisons within,
Whose craving mind races about,
Who has not tamed himself;
Is unworthy of the robe.
Verse 9.10One who can vomit the poisons within,
Who is ethically aligned and mentally appeased,
Who has subdued the mind and is tamed,
Is worthy of the robe.
Verse 9.11Taking the real to be unreal,
And the unreal, real;
This is false thinking,
And one will not get the benefit of the real.
Verse 9.12Knowing the real as real,
And the unreal, unreal;
This is right thinking,
And one surely gets the benefit of the real.
Verse 9.13As when a house is well-roofed
The rain will not get in.
Mind restrained and actions watched,
Lust will not arise.
Verse 9.15The case of an evil man influencing another
Is like that of one being near a foul thing;
Being increasingly deluded and practicing wrong
One unknowingly soon becomes evil.
Verse 9.16The case of a virtuous man influencing another
Is like that of one being near a fragrant thing
Advancing in wisdom and practicing good,
One becomes pure and fragrant in his actions.
Verse 9.17There is sorrow in doing, and sorrow afterwards;
For the evil doer, there is a two-fold sorrow.
He is sorrowful, he is fearful on reflection,
Seeing his evil, his mind is afflicted.
Verse 9.18There is joy in doing, and joy afterwards;
For a doer of good, there is a two-fold joy.
He is joyful, he is delighted on reflection;
Seeing his merit, his mind is happy.
Verse 9.19He repents now, he repents afterwards;
An evil doer repents doubly.
His is a trouble of his own making
His evil retributed, he is tormented.
Verse 9.20He is delighted now, he is delighted afterwards;
He who does good is doubly delighted.
His is a blessing of his own making
His merit retributed, he is happy.
Verse 9.21Those speaking craftily and longing for much,
Indulgent, observing no training rules,
Having within lust, anger, and delusion,
And not practicing concentration and insight.
—Such people gather like a herd of cows.
They are not followers of the Buddha.
Verse 9.22Those speaking timely and seeing for little,
Living the spiritual life in accordance with the Dharma,
Eliminating lust, hatred, and delusion,
Possessing right thoughts and a liberated mind,
Whose views are right, and not giving rise to [false ones]
—Such people are disciples of the Buddha.
Câu 9.1
Tâm là cội nguồn của các pháp,
Tâm làm chủ, tâm tạo tác.
Nếu ai mang ý niệm ác trong tâm,
Rồi nói năng hay hành động;
Khổ đau ắt sẽ theo người ấy,
Như bánh xe lăn theo dấu chân vật kéo.
Câu 9.2
Tâm là cội nguồn của các pháp,
Tâm làm chủ, tâm tạo tác.
Nếu ai mang ý niệm thiện trong tâm,
Rồi nói năng hay hành động;
Hạnh phúc ắt sẽ theo người ấy,
Như bóng không rời hình.
Câu 9.3
Kẻ có tâm niệm bất chính,
Bị si mê trói buộc, chìm vào u tối,
Ngã mạn và không chấp nhận Pháp
—Làm sao người ấy có thể hiểu được lời chân chánh?
Câu 9.4
Người có tâm niệm chân chính,
Hiểu biết minh bạch,
Và không ganh tị
—Người ấy liền hiểu được lời chân chánh.
Câu 9.5
Người ôm lòng oán thù kẻ địch
Sẽ không bao giờ hết kẻ thù.
Không oán thù, oán thù tự diệt
—Đây là con đường nên theo.
Câu 9.6
Không vui thích chỉ trích người khác
Nên tự quán xét mình
—Người nào nhận ra điều này,
Sẽ mãi mãi thanh cao và giải thoát.
Câu 9.7
Người sống thấy thân là thanh tịnh,
Không chế ngự các căn,
Không tiết độ trong ăn uống,
Biếng nhác và hèn nhát
—Người ấy bị Ma-vương chế ngự,
Như cỏ bị gió quật ngã.
Câu 9.8
Người quán thân là bất tịnh,
Chế ngự các căn,
Tiết độ trong ăn uống,
Và luôn hoan hỷ tinh tấn
—Người ấy không bị Ma-vương lay chuyển,
Như núi lớn không bị gió lay.
Câu 9.9
Người không nhổ bỏ chất độc bên trong,
Tâm tham ái phóng túng,
Chưa tự điều phục mình;
Không xứng đáng với y cà-sa.
Câu 9.10
Người có thể nhổ bỏ chất độc bên trong,
Có giới hạnh và tâm đã lắng dịu,
Đã chế ngự tâm và tự điều phục,
Xứng đáng với y cà-sa.
Câu 9.11
Cho cái thật là không thật,
Và cái không thật là thật;
Đây là tà tư duy,
Và sẽ không đạt được lợi ích chân thật.
Câu 9.12
Biết cái thật là thật,
Và cái không thật là không thật;
Đây là chánh tư duy,
Và chắc chắn đạt được lợi ích chân thật.
Câu 9.13
Như ngôi nhà được lợp mái kỹ càng
Mưa sẽ không thấm vào.
Tâm được kiềm chế và hành vi được canh chừng,
Tham dục sẽ không khởi lên.
Câu 9.15
Trường hợp kẻ ác ảnh hưởng người khác
Giống như người ở gần vật hôi thối;
Càng thêm mê lầm và làm điều ác,
Người ấy chẳng mấy chốc trở nên ác mà không hay biết.
Câu 9.16
Trường hợp người thiện ảnh hưởng người khác
Giống như người ở gần vật thơm tho
Tiến bộ trong trí tuệ và thực hành điều thiện,
Người ấy trở nên thanh tịnh và thơm tho trong hành vi.
Câu 9.17
Có khổ đau khi làm, và khổ đau sau đó;
Đối với kẻ làm ác, có hai lần khổ đau.
Người ấy buồn rầu, người ấy sợ hãi khi quán xét,
Thấy điều ác mình đã làm, tâm người ấy bị khổ não.
Câu 9.18
Có niềm vui khi làm, và niềm vui sau đó;
Đối với người làm điều thiện, có hai lần niềm vui.
Người ấy vui mừng, người ấy hoan hỷ khi quán xét;
Thấy phước đức của mình, tâm người ấy an lạc.
Câu 9.19
Người ấy hối hận bây giờ, người ấy hối hận sau này;
Kẻ làm ác hối hận gấp đôi.
Đó là tai họa do chính người ấy tự tạo
Ác nghiệp của ngư���i ấy bị báo ứng, người ấy bị giày vò.
Câu 9.20
Người ấy hoan hỷ bây giờ, người ấy hoan hỷ sau này;
Người làm điều thiện hoan hỷ gấp đôi.
Đó là phước lành do chính người ấy tạo ra
Công đức của người ấy được báo đáp, người ấy an lạc.
Câu 9.21
Những kẻ nói lời xảo trá và tham muốn nhiều,
Phóng dật, không giữ giới học,
Trong lòng có tham, sân, si,
Và không tu tập Định và Tuệ.
—Những người như vậy tụ tập như đàn bò.
Họ không phải là đệ tử của Đức Phật.
Câu 9.22
Những người nói lời đúng thời và thiểu dục,
Sống đời sống phạm hạnh phù hợp với Pháp,
Diệt trừ tham, sân, si,
Có chánh tư duy và tâm giải thoát,
Có chánh kiến, không khởi tà kiến.
—Những người như vậy là đệ tử của Đức Phật.
Verse 9.1Mind is the origin of events
They have mind as their chief, and are mind-impelled.
If one harbors an evil thought in the mind
And then speaks or acts;
Suffering pursues one necessarily,
As a cart [necessarily] rolls over the track.
Verse 9.2Mind is the origin of events
They have mind as their chief, and are mind-impelled.
If one harbors an evil thought in the mind
And then speaks or acts;
Happiness pursues one necessarily,
As a shadow [necessarily] follows its substance.
Verse 9.3One who accords with an improper mental attitude,
And, bound by foolishness, enters into darkness,
Who is arrogant, and [accepts] no Dharma
—How can such a man understand the well-spoken?
Verse 9.4One who accords with a proper mental attitude,
Who understands clearly.
And has no envy,
—Such a man promptly understands the well-spoken.
Verse 9.5One who resents the enemies
Is never without an enemy.
By not resenting [enmity] ceases naturally
—This is the way to pursue.
Verse 9.6Not delighting in blaming others
One should examine oneself
—He who realizes this,
Will forever be noble and free.
Verse 9.7One who lives seeing the body as pure,
Unrestrained in the senses,
Immoderate in food,
Lazy and timid
—Such a one is overcome by Evil,
Like grass by wind.
Verse 9.8One who contemplates the body as impure,
Restrained in the senses.
Moderate in food.
And always delighting in effort
—Such a person is unmoved by Evil,
Like a huge mountain [unmoved] by wind.
Verse 9.9One who does not vomit the poisons within,
Whose craving mind races about,
Who has not tamed himself;
Is unworthy of the robe.
Verse 9.10One who can vomit the poisons within,
Who is ethically aligned and mentally appeased,
Who has subdued the mind and is tamed,
Is worthy of the robe.
Verse 9.11Taking the real to be unreal,
And the unreal, real;
This is false thinking,
And one will not get the benefit of the real.
Verse 9.12Knowing the real as real,
And the unreal, unreal;
This is right thinking,
And one surely gets the benefit of the real.
Verse 9.13As when a house is well-roofed
The rain will not get in.
Mind restrained and actions watched,
Lust will not arise.
Verse 9.15The case of an evil man influencing another
Is like that of one being near a foul thing;
Being increasingly deluded and practicing wrong
One unknowingly soon becomes evil.
Verse 9.16The case of a virtuous man influencing another
Is like that of one being near a fragrant thing
Advancing in wisdom and practicing good,
One becomes pure and fragrant in his actions.
Verse 9.17There is sorrow in doing, and sorrow afterwards;
For the evil doer, there is a two-fold sorrow.
He is sorrowful, he is fearful on reflection,
Seeing his evil, his mind is afflicted.
Verse 9.18There is joy in doing, and joy afterwards;
For a doer of good, there is a two-fold joy.
He is joyful, he is delighted on reflection;
Seeing his merit, his mind is happy.
Verse 9.19He repents now, he repents afterwards;
An evil doer repents doubly.
His is a trouble of his own making
His evil retributed, he is tormented.
Verse 9.20He is delighted now, he is delighted afterwards;
He who does good is doubly delighted.
His is a blessing of his own making
His merit retributed, he is happy.
Verse 9.21Those speaking craftily and longing for much,
Indulgent, observing no training rules,
Having within lust, anger, and delusion,
And not practicing concentration and insight.
—Such people gather like a herd of cows.
They are not followers of the Buddha.
Verse 9.22Those speaking timely and seeing for little,
Living the spiritual life in accordance with the Dharma,
Eliminating lust, hatred, and delusion,
Possessing right thoughts and a liberated mind,
Whose views are right, and not giving rise to [false ones]
—Such people are disciples of the Buddha.