Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Câu 23.1
Chúng ta sống trong hạnh phúc,
Không oán hận giữa những kẻ oán hận.
Khi người khác ôm giữ oán hận,
Chúng ta sống không oán hận.
Câu 23.2
Chúng ta sống trong hạnh phúc,
Không bệnh tật giữa những kẻ bệnh tật.
Khi người khác bệnh tật,
Chúng ta sống không bệnh tật.
Câu 23.3
Chúng ta sống trong hạnh phúc,
Không lo âu giữa những kẻ lo âu.
Khi người khác có lo âu,
Chúng ta sống không lo âu.
Câu 23.4
Chúng ta sống trong hạnh phúc,
Thanh tịnh, không mong cầu gì.
Chúng ta nuôi dưỡng niềm hỷ lạc,
Ngay cả như các vị Chư Thiên rạng rỡ.
Câu 23.5
Chúng ta sống trong hạnh phúc
Sống một đời giản dị, tri túc.
Ngọn lửa của vương quốc Mithila
—Làm sao có thể thiêu đốt chúng ta?
Câu 23.6
Chiến thắng sinh ra oán hận;
Kẻ chiến bại cảm thấy thấp kém.
Từ bỏ ý niệm thắng bại,
Người ấy hạnh phúc, không tranh đấu.
Câu 23.7
Không có lửa nào bằng tham dục,
Không có độc nào bằng sân hận;
Không có khổ nào bằng thân;
Không có hạnh phúc nào bằng sự tịch tịnh [của Niết-bàn].
Câu 23.8
Không vui với hạnh phúc nhỏ nhoi,
Lời nói nhỏ, trí tuệ nhỏ;
Người nào đặt tâm vào những điều lớn lao,
Sẽ đạt được hạnh phúc lớn lao.
Câu 23.9
Ta là Thế Tôn,
Mãi mãi giải thoát, không sầu não.
Ta đã hoàn toàn vượt thoát tam giới;
Và một mình, đã hàng phục các ác ma.
Câu 23.10
Hạnh phúc là được thấy bậc thánh.
Hạnh phúc là được thân cận [với họ].
Có thể xa lìa kẻ ngu si
Là điều tốt và hạnh phúc độc nhất.
Câu 23.11
Hạnh phúc là giữ gìn Chánh Đạo.
Hạnh phúc là khéo léo thuyết giảng Chánh Pháp.
Không tranh chấp với thế gian,
Và giữ giới, người ấy luôn hạnh phúc.
Câu 23.12
Hạnh phúc là sống với người đức hạnh,
Như [niềm vui] gặp gỡ bà con thân quyến.
Người nào thân cận với bậc đức hạnh và trí tuệ
Sẽ nghe nhiều và tiến xa.
Câu 23.13
Ít người sống lâu,
Và nhiều người rời bỏ thế gian.
Trong sự tu tập, người ta nên nắm giữ phương tiện
Mang lại hạnh phúc cho đến tuổi già.
Câu 23.14
Đối với những ai mong cầu cam lồ,
Chân lý diệt trừ—sự đoạn trừ tham ái—là an lạc.
Những ai mong muốn vượt thoát khổ đau của luân hồi;
Nên nếm vị cam lồ.
Verse 23.1We already live in happiness,
Hating not amidst the hateful.
While others harbour hatred,
We live without hating.
Verse 23.2We already live in happiness,
Not falling sick among the sick.
While others fall sick,
We course without sickness.
Verse 23.3We already live in happiness,
Worrying not amidst the worried.
While others have worries,
We course without worrying.
Verse 23.4We already live in happiness,
Pure, desiring naught.
We feed on joy,
Even as Radiant Devas.
Verse 23.5We already live in happiness
Living a simple life, contented.
The fire of Mithila kingdom
—How can it burn us?
Verse 23.6Victory begets hatred;
The defeated feels inferior.
Renouncing thoughts of victory and defeat,
One is happy, without combating.
Verse 23.7There is no heat like lust,
There is no poison like anger;
There is no misery like the body;
There is no happiness like the quiescence [of Nirvāṇa].
Verse 23.8Without being happy with small happiness,
Small eloquence, small intelligence;
He who sets up his mind on the big ones,
Will achieve big happiness.
Verse 23.9I am the World Honoured One,
Forever released, sorrowless.
I have perfectly transcended the triple existence;
And alone, defeated the evil ones.
Verse 23.10Happiness is seeing the holy ones.
Happiness is the association [with them].
Being able to part with fools
Is good and uniquely happy.
Verse 23.11Happiness is the keeping to the Right Path.
Happiness is the skillful preaching of Dharma.
By not disputing with the world,
And endowed with precepts, one is always happy.
Verse 23.12Happiness is living with the virtuous,
Like [that of] meeting with kinsfolk.
He who draws near to the virtuous and wise
Will hear much and get far away.
Verse 23.13Few are those who live long,
And many are those who leave the world.
In one’s training one should seize the means
Which gives happiness till old age.
Verse 23.14For those wishing for the ambrosia,
The cessation truth—the removal of craving—is bliss.
Those wishing to transcend the suffering of saṁsāra;
Should take the taste of ambrosia.
Câu 23.1
Chúng ta sống trong hạnh phúc,
Không oán hận giữa những kẻ oán hận.
Khi người khác ôm giữ oán hận,
Chúng ta sống không oán hận.
Câu 23.2
Chúng ta sống trong hạnh phúc,
Không bệnh tật giữa những kẻ bệnh tật.
Khi người khác bệnh tật,
Chúng ta sống không bệnh tật.
Câu 23.3
Chúng ta sống trong hạnh phúc,
Không lo âu giữa những kẻ lo âu.
Khi người khác có lo âu,
Chúng ta sống không lo âu.
Câu 23.4
Chúng ta sống trong hạnh phúc,
Thanh tịnh, không mong cầu gì.
Chúng ta nuôi dưỡng niềm hỷ lạc,
Ngay cả như các vị Chư Thiên rạng rỡ.
Câu 23.5
Chúng ta sống trong hạnh phúc
Sống một đời giản dị, tri túc.
Ngọn lửa của vương quốc Mithila
—Làm sao có thể thiêu đốt chúng ta?
Câu 23.6
Chiến thắng sinh ra oán hận;
Kẻ chiến bại cảm thấy thấp kém.
Từ bỏ ý niệm thắng bại,
Người ấy hạnh phúc, không tranh đấu.
Câu 23.7
Không có lửa nào bằng tham dục,
Không có độc nào bằng sân hận;
Không có khổ nào bằng thân;
Không có hạnh phúc nào bằng sự tịch tịnh [của Niết-bàn].
Câu 23.8
Không vui với hạnh phúc nhỏ nhoi,
Lời nói nhỏ, trí tuệ nhỏ;
Người nào đặt tâm vào những điều lớn lao,
Sẽ đạt được hạnh phúc lớn lao.
Câu 23.9
Ta là Thế Tôn,
Mãi mãi giải thoát, không sầu não.
Ta đã hoàn toàn vượt thoát tam giới;
Và một mình, đã hàng phục các ác ma.
Câu 23.10
Hạnh phúc là được thấy bậc thánh.
Hạnh phúc là được thân cận [với họ].
Có thể xa lìa kẻ ngu si
Là điều tốt và hạnh phúc độc nhất.
Câu 23.11
Hạnh phúc là giữ gìn Chánh Đạo.
Hạnh phúc là khéo léo thuyết giảng Chánh Pháp.
Không tranh chấp với thế gian,
Và giữ giới, người ấy luôn hạnh phúc.
Câu 23.12
Hạnh phúc là sống với người đức hạnh,
Như [niềm vui] gặp gỡ bà con thân quyến.
Người nào thân cận với bậc đức hạnh và trí tuệ
Sẽ nghe nhiều và tiến xa.
Câu 23.13
Ít người sống lâu,
Và nhiều người rời bỏ thế gian.
Trong sự tu tập, người ta nên nắm giữ phương tiện
Mang lại hạnh phúc cho đến tuổi già.
Câu 23.14
Đối với những ai mong cầu cam lồ,
Chân lý diệt trừ—sự đoạn trừ tham ái—là an lạc.
Những ai mong muốn vượt thoát khổ đau của luân hồi;
Nên nếm vị cam lồ.
Verse 23.1We already live in happiness,
Hating not amidst the hateful.
While others harbour hatred,
We live without hating.
Verse 23.2We already live in happiness,
Not falling sick among the sick.
While others fall sick,
We course without sickness.
Verse 23.3We already live in happiness,
Worrying not amidst the worried.
While others have worries,
We course without worrying.
Verse 23.4We already live in happiness,
Pure, desiring naught.
We feed on joy,
Even as Radiant Devas.
Verse 23.5We already live in happiness
Living a simple life, contented.
The fire of Mithila kingdom
—How can it burn us?
Verse 23.6Victory begets hatred;
The defeated feels inferior.
Renouncing thoughts of victory and defeat,
One is happy, without combating.
Verse 23.7There is no heat like lust,
There is no poison like anger;
There is no misery like the body;
There is no happiness like the quiescence [of Nirvāṇa].
Verse 23.8Without being happy with small happiness,
Small eloquence, small intelligence;
He who sets up his mind on the big ones,
Will achieve big happiness.
Verse 23.9I am the World Honoured One,
Forever released, sorrowless.
I have perfectly transcended the triple existence;
And alone, defeated the evil ones.
Verse 23.10Happiness is seeing the holy ones.
Happiness is the association [with them].
Being able to part with fools
Is good and uniquely happy.
Verse 23.11Happiness is the keeping to the Right Path.
Happiness is the skillful preaching of Dharma.
By not disputing with the world,
And endowed with precepts, one is always happy.
Verse 23.12Happiness is living with the virtuous,
Like [that of] meeting with kinsfolk.
He who draws near to the virtuous and wise
Will hear much and get far away.
Verse 23.13Few are those who live long,
And many are those who leave the world.
In one’s training one should seize the means
Which gives happiness till old age.
Verse 23.14For those wishing for the ambrosia,
The cessation truth—the removal of craving—is bliss.
Those wishing to transcend the suffering of saṁsāra;
Should take the taste of ambrosia.