Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Thuở xưa, khi Đức Phật còn tại thế, có một vị Quốc vương tên là Fo-kia-sha là bạn của Quốc vương Bimbisāra; tuy nhiên, vị thứ nhất không phải là tín đồ của Đức Phật, như Bimbisāra. Một lần nọ, Vaksha đã gửi bảy chiếc lọng báu (chattas) cho bạn mình là Bimbisāra. Khi nhận được, Bimbisāra đã dâng chúng lên Đức Phật và thưa rằng: “Bạn con, Quốc vương Vaksha, đã tặng con những chiếc lọng báu này! Kính xin Đức Phật cho phép con dâng chúng lên Ngài, với ý nguyện rằng tâm của bạn con có thể được khai mở và mắt của bạn con có thể được thấy Đức Phật, và nhờ đó bạn con sẽ được dẫn dắt để tiếp nh���n giáo pháp của Ngài, và tôn kính Thánh Chúng như phần thưởng của mình.” Đức Phật liền đáp: “Quốc vương Bimbisāra, hãy cho viết Kinh Thập Nhị Nhân Duyên, và dâng cuốn kinh đó cho vị quốc vương kia để đáp lại bảy chiếc lọng báu; và tâm của ông ấy sẽ được khai sáng (hoặc, nhận được sự giải thoát do Tín tâm).” [Theo đó, Bimbisāra đã làm như vậy, và bạn của ông, nhờ đó, đã được thuyết phục và trở thành đệ tử; và cuối cùng đã nhường vương quốc cho con trai mình. Mặc dù đã thường xuyên gặp Đức Phật khi Ngài khất thực trên đường phố Rājagriha, nhưng Vaksha vẫn không thể diện kiến Ngài. Cuối cùng, Đức Thế Tôn đã khiến một Sa-môn xuất hiện để gặp vị quốc vương, và giải thích cho ông rằng bằng cách quán chiếu tác phẩm mà ông đang có, ông có thể thực sự chiêm ngưỡng Đức Phật; và Ngài đã thêm những lời này]:—
“Người quy y Đức Phật, đó là người đạt được lợi ích chân thật. Bởi vậy, ngày đêm, người ấy nên luôn luôn quán chiếu Đức Phật, Giáo Pháp và Tăng Già. Khi đã thực sự được khai sáng như vậy, người này là đệ tử của Đức Phật. Cứ thế, liên tục quán chiếu Ba Ngôi Báu, và về vô thường, và thân thể của chính mình, quán chiếu về bổn phận đạo đức, về bố thí, về tính không của vạn vật xung quanh, và về tính phi thực (vô tướng) của chúng, đây là những đề mục để suy tư.”
[Khi nghe những lời này, Vaksha đã chứng nhập đạo thứ ba, và đạt được sự an lạc.]
T 0580c19昔佛在世時,弗加沙王與瓶沙王親友。弗加T 0580c20沙王未知佛道,作七寶華以遺瓶沙,瓶沙王T 0580c21得之轉奉上佛,白佛言:「弗加沙王與我為T 0580c22友,遺我此華,今已上佛,願令彼王心開意解,T 0580c23見佛聞法奉敬聖眾。當以何物以報所遺?」佛T 0580c24告瓶沙:「寫十二因緣經,送持與之。彼王得T 0580c25經心必信解。」即寫經卷,別書文曰:「卿以寶華T 0580c26見遺,今以法華相上,詳思其義果報深美,T 0580c27到便誦習以同道味。」弗加沙王得經讀之,尋T 0580c28省反覆亘然信解,喟然嘆曰:「道化真妙精義T 0580c29安神,國榮五欲憂惱之元,累劫習迷始今T 0581a01乃寤,顧視流俗無可貪樂。」即召群臣國付太T 0581a02子,便自剃頭行作沙門,法服持鉢詣羅閱祇T 0581a03城外,在陶家窰中寄宿,明日當入城分衛,T 0581a04食訖當至佛所奉受經戒。佛以神通知弗加T 0581a05沙明日食時其命將終,故從遠來不得見佛,T 0581a06又不聞經甚可憐愍,於是世尊化作沙門,往T 0581a07至陶家欲求寄宿。陶家語曰:「向有一沙門T 0581a08在彼窰中,可往共止宿也。」把草入窰坐於T 0581a09一面,問弗加沙:「從何所來?師為是誰?以何因T 0581a10緣行作沙門?為見佛未?」弗加沙言:「吾未見佛,T 0581a11聞十二因緣便作沙門,明日入城乃分衛已,T 0581a12當往見佛耳。」化沙門言:「人命危脆朝夕有變,T 0581a13無常宿對卒至無期,但當觀身四大所由,合T 0581a14成散滅各還其本。思惟覺意空淨無想,專念T 0581a15三尊、布施戒德,能知無常見佛無異,方念明T 0581a16日種無益想。」
時化沙門即說偈言:T 0581a17
SC Verse 50Verse 6.1「夫人得善利, 乃來自歸佛,T 0581a18
是故當晝夜, 常念佛法眾。T 0581a19
SC Verse 51Verse 6.2己知自覺意, 是為佛弟子,T 0581a20
常當晝夜念, 佛與法及眾。T 0581a21
SC Verse 52Verse 6.3念身念非常, 念戒布施德,T 0581a22
空不願無想, 晝夜當念是。」T 0581a23
時化沙門在於窰中,為弗加沙說非常之要,T 0581a24弗加沙王思惟意定,即得阿那含道。佛知已T 0581a25解,為現佛身光明相好。弗加沙王驚喜踊躍,T 0581a26稽首作禮。佛重告之曰:「罪對無常,畢故莫恐。」T 0581a27弗加沙王言:「敬奉尊教。」忽然別去。明日食時,T 0581a28弗加沙王入城分衛,於城門中逢新產牸牛T 0581a29護犢,觝殺弗加沙王潰腹命終,即生阿那含T 0581b01天。佛遣諸弟子耶旬起塔,佛語諸弟子:「罪T 0581b02對之根不可不慎。」
T 0581b03 Beal 1In olden time, when Buddha was in the world, a certain Rāja called Fo-kia-sha was a friend of Bimbisāra Rāja; the first, however, was not a believer in Buddha, as Bimbisāra was. On a certain occasion Vaksha had sent seven precious umbrellas (chattas) to his friend Bimbisāra, On receiving them, the latter offered them to Buddha, and said, “My friend, Vaksha Rāja, has presented me with these precious umbrellas! Pray permit me to offer them to you, with the intention that his heart may be convinced and his eyes opened to behold Buddha, and he be thus led to receive your doctrine, and reverence the Holy Assembly as his reward.” Then Buddha replied: “Bimbasāra Rāja, cause to be written the Sūtra of the twelve Nidānas, and present the book to that king in return for the seven precious umbrellas; and his heart will be enlightened (or, receive deliverance wrought by Faith).” [Accordingly Bimbisāra did so, and his friend, in consequence, was convinced and became a disciple; and finally gave up the kingdom to his son. Having failed to obtain an interview with Buddha, although he had frequently met him in begging through the streets of Rājagriha, the Teacher at length caused the appearance of a Shaman to meet the king, and explain to him that by reflection on the work in his possession he might truly behold Buddha; and to this he added these words]:—
“The man who takes refuge in Buddha, this is the man who obtains real advantage. Night and day, therefore, he ought ever to reflect on Buddha, the Law and the Church. Being thus truly enlightened, this man is a disciple of Buddha. Thus reflecting continually on the three Treasures, and on impermanency, and his own body, reflecting on moral duty, on charity, on the emptiness of all things around him, and their unreality (without marks), these are subjects for consideration.”
[On hearing these words Vaksha entered on the third path, and obtained rest.]
Thuở xưa, khi Đức Phật còn tại thế, có một vị Quốc vương tên là Fo-kia-sha là bạn của Quốc vương Bimbisāra; tuy nhiên, vị thứ nhất không phải là tín đồ của Đức Phật, như Bimbisāra. Một lần nọ, Vaksha đã gửi bảy chiếc lọng báu (chattas) cho bạn mình là Bimbisāra. Khi nhận được, Bimbisāra đã dâng chúng lên Đức Phật và thưa rằng: “Bạn con, Quốc vương Vaksha, đã tặng con những chiếc lọng báu này! Kính xin Đức Phật cho phép con dâng chúng lên Ngài, với ý nguyện rằng tâm của bạn con có thể được khai mở và mắt của bạn con có thể được thấy Đức Phật, và nhờ đó bạn con sẽ được dẫn dắt để tiếp nh���n giáo pháp của Ngài, và tôn kính Thánh Chúng như phần thưởng của mình.” Đức Phật liền đáp: “Quốc vương Bimbisāra, hãy cho viết Kinh Thập Nhị Nhân Duyên, và dâng cuốn kinh đó cho vị quốc vương kia để đáp lại bảy chiếc lọng báu; và tâm của ông ấy sẽ được khai sáng (hoặc, nhận được sự giải thoát do Tín tâm).” [Theo đó, Bimbisāra đã làm như vậy, và bạn của ông, nhờ đó, đã được thuyết phục và trở thành đệ tử; và cuối cùng đã nhường vương quốc cho con trai mình. Mặc dù đã thường xuyên gặp Đức Phật khi Ngài khất thực trên đường phố Rājagriha, nhưng Vaksha vẫn không thể diện kiến Ngài. Cuối cùng, Đức Thế Tôn đã khiến một Sa-môn xuất hiện để gặp vị quốc vương, và giải thích cho ông rằng bằng cách quán chiếu tác phẩm mà ông đang có, ông có thể thực sự chiêm ngưỡng Đức Phật; và Ngài đã thêm những lời này]:—
“Người quy y Đức Phật, đó là người đạt được lợi ích chân thật. Bởi vậy, ngày đêm, người ấy nên luôn luôn quán chiếu Đức Phật, Giáo Pháp và Tăng Già. Khi đã thực sự được khai sáng như vậy, người này là đệ tử của Đức Phật. Cứ thế, liên tục quán chiếu Ba Ngôi Báu, và về vô thường, và thân thể của chính mình, quán chiếu về bổn phận đạo đức, về bố thí, về tính không của vạn vật xung quanh, và về tính phi thực (vô tướng) của chúng, đây là những đề mục để suy tư.”
[Khi nghe những lời này, Vaksha đã chứng nhập đạo thứ ba, và đạt được sự an lạc.]
Beal 1In olden time, when Buddha was in the world, a certain Rāja called Fo-kia-sha was a friend of Bimbisāra Rāja; the first, however, was not a believer in Buddha, as Bimbisāra was. On a certain occasion Vaksha had sent seven precious umbrellas (chattas) to his friend Bimbisāra, On receiving them, the latter offered them to Buddha, and said, “My friend, Vaksha Rāja, has presented me with these precious umbrellas! Pray permit me to offer them to you, with the intention that his heart may be convinced and his eyes opened to behold Buddha, and he be thus led to receive your doctrine, and reverence the Holy Assembly as his reward.” Then Buddha replied: “Bimbasāra Rāja, cause to be written the Sūtra of the twelve Nidānas, and present the book to that king in return for the seven precious umbrellas; and his heart will be enlightened (or, receive deliverance wrought by Faith).” [Accordingly Bimbisāra did so, and his friend, in consequence, was convinced and became a disciple; and finally gave up the kingdom to his son. Having failed to obtain an interview with Buddha, although he had frequently met him in begging through the streets of Rājagriha, the Teacher at length caused the appearance of a Shaman to meet the king, and explain to him that by reflection on the work in his possession he might truly behold Buddha; and to this he added these words]:—
“The man who takes refuge in Buddha, this is the man who obtains real advantage. Night and day, therefore, he ought ever to reflect on Buddha, the Law and the Church. Being thus truly enlightened, this man is a disciple of Buddha. Thus reflecting continually on the three Treasures, and on impermanency, and his own body, reflecting on moral duty, on charity, on the emptiness of all things around him, and their unreality (without marks), these are subjects for consideration.”
[On hearing these words Vaksha entered on the third path, and obtained rest.]