Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Như khi mặt trời mọc có tiền tướng của nó, là minh tướng, ánh sáng ban đầu. Cũng vậy, Tỳ-kheo tận cùng biên tế khổ, cứu cánh biên tế khổ có tiền tướng là chánh kiến. Chánh kiến này có thể phát khởi lên chánh chí, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh phương tiện, chánh niệm, chánh định. Vì nhờ phát khởi định chánh thọ, nên Thánh đệ tử tâm chánh giải thoát tham dục, sân nhuế, ngu si. Với tâm khéo giải thoát như vậy, Thánh đệ tử đạt được Chánh tri kiến: ‘Ta, sự sanh đã hết, phạm hạnh đã lập, những việc cần làm đã làm xong, tự biết không tái sanh kiếp sau’.”
Sau khi Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật đã dạy, đều hoan hỷ phụng hành.
T -juan28 T 0198b01T 0198b02
雜阿含經卷第二十八
T 0198b03T 0198b04宋天竺三藏求那跋陀羅譯
T 0198b05如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給T 0198b06孤獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「如日出前相,T 0198b07謂明相初光。如是比丘正盡苦邊、究竟苦T 0198b08邊前相者,所謂正見。彼正見者,能起正志、T 0198b09正語、正業、正命、正方便、正念、正定。起定正T 0198b10受故,聖弟子心正解脫貪欲、瞋恚、愚癡,如T 0198b11是心善解脫。聖弟子得正知見:『我生已盡,梵T 0198b12行已立,所作已作,自知不受後有。』」
佛說此T 0198b13經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0198b14 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “Just as the first sign of sunrise is called the first light of dawn, thus is the first sign of a monk correctly reaching the end of suffering, that final limit of suffering, called right view. That right view can produce right intent, right speech, right action, right livelihood, right method, right mindfulness, and right samādhi.
SC 3“Because it produces the correct attainment of samādhi, the noble disciple’s mind is correctly liberated from desire, anger, and delusion. His mind is well liberated in this way. The noble disciple attains this correct knowledge and vision: ‘My births have been ended, the religious practice has been established, and the task has been done. I myself know that I won’t be subject to a later existence.’”
SC 4After the Buddha spoke this sūtra, the monks who heard what the Buddha taught rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Như khi mặt trời mọc có tiền tướng của nó, là minh tướng, ánh sáng ban đầu. Cũng vậy, Tỳ-kheo tận cùng biên tế khổ, cứu cánh biên tế khổ có tiền tướng là chánh kiến. Chánh kiến này có thể phát khởi lên chánh chí, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh phương tiện, chánh niệm, chánh định. Vì nhờ phát khởi định chánh thọ, nên Thánh đệ tử tâm chánh giải thoát tham dục, sân nhuế, ngu si. Với tâm khéo giải thoát như vậy, Thánh đệ tử đạt được Chánh tri kiến: ‘Ta, sự sanh đã hết, phạm hạnh đã lập, những việc cần làm đã làm xong, tự biết không tái sanh kiếp sau’.”
Sau khi Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật đã dạy, đều hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “Just as the first sign of sunrise is called the first light of dawn, thus is the first sign of a monk correctly reaching the end of suffering, that final limit of suffering, called right view. That right view can produce right intent, right speech, right action, right livelihood, right method, right mindfulness, and right samādhi.
SC 3“Because it produces the correct attainment of samādhi, the noble disciple’s mind is correctly liberated from desire, anger, and delusion. His mind is well liberated in this way. The noble disciple attains this correct knowledge and vision: ‘My births have been ended, the religious practice has been established, and the task has been done. I myself know that I won’t be subject to a later existence.’”
SC 4After the Buddha spoke this sūtra, the monks who heard what the Buddha taught rejoiced and approved.