BJT 252“Các sợi tóc của tôi đã là màu đen giống như màu của loài ong, có đầu ngọn bị xoắn lại. Bởi tuổi già, chúng trở thành tương tự như những thớ sợi của vỏ cây gai; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 253Cái đầu của tôi, đầy những bông hoa, được tỏa hương tựa như cái hộp thơm. Bởi tuổi già, nó trở nên có mùi tương tự như lông của loài chó; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 254Tựa như khu rừng rậm khéo được trồng trọt, (đầu tóc) được trông tuyệt đẹp với những đầu ngọn tóc được tách rời ra nhờ vào lược và kim găm. Bởi tuổi già, nó trở nên lơ thơ chỗ này chỗ nọ; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 255Được điểm tô với vàng ở chùm tóc đen, được trang điểm với những bím tóc xinh, (đầu tóc) trông tuyệt đẹp. Bởi tuổi già, nó bị làm trở thành cái đầu bị sói; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 256Tựa như đường nét được khéo tạo ra bởi người thợ vẽ, cặp lông mày xinh của tôi trước đây trông tuyệt đẹp. Bởi tuổi già, chúng bị giăng ngang với những nếp nhăn; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 257Đôi mắt dài, có màu đen tuyền, đã là rực rỡ, vô cùng xinh xắn giống như ngọc ma-ni. Bởi tuổi già, chúng bị tàn phá, không còn tuyệt đẹp; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 258Và lỗ mũi tựa như đỉnh chóp thanh tú, trông tuyệt đẹp vào thời điểm còn rất trẻ. Bởi tuổi già, nó tựa như bị quắt lại; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 259Hai dái tai của tôi trông tuyệt đẹp, tựa như vòng xuyến khéo được gia công, khéo được hoàn thành. Bởi tuổi già, chúng bị giăng ngang với những nếp nhăn; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 260Những cái răng xinh xắn của tôi trước đây trông tuyệt đẹp, tựa như nụ hoa chuối. Bởi tuổi già, chúng bị sứt mẻ và ngả màu vàng; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 261Tôi đã thỏ thẻ giọng ngọt ngào tựa như con chim cu cu có sự di chuyển ở trong khu rừng lớn và rừng thưa. Bởi tuổi già, giọng ấy đã bị ngập ngừng chỗ này chỗ nọ; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 262Cái cổ xinh của tôi trông vô cùng xinh đẹp, tựa như vỏ sò (có ba ngấn) mềm mại, khéo được chùi bóng. Bởi tuổi già, nó trở nên bị đứt đoạn và võng xuống; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 263Hai cánh tay xinh của tôi trông vô cùng xinh đẹp, cả hai giống y như thanh gài cửa tròn trịa. Bởi tuổi già, chúng trở thành giống như (những cành) cây hoa kèn bị khô héo; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 264Hai bàn tay xinh của tôi trước đây trông tuyệt đẹp, được tô điểm với chiếc nhẫn thanh nhã làm bằng vàng. Bởi tuổi già, chúng trở thành giống như rễ củ (cà rốt); lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 265Bộ ngực nhỏ xinh của tôi trước đây trông tuyệt đẹp, cả hai đều đầy đặn, tròn trịa, liền nhau, dựng đứng. Bởi tuổi già, chúng trở thành lủng lẳng giống như hai túi da hết nước; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 266Thân thể xinh của tôi trước đây trông tuyệt đẹp, tựa như lát vàng khéo được đánh bóng. Bởi tuổi già, nó bị tràn lan với các nếp nhăn li ti; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 267Cặp đùi xinh của tôi trước đây trông tuyệt đẹp, cả hai tương tự như cái vòi của loài voi. Bởi tuổi già, chúng trở thành giống như các ống tre; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 268Hai ống chân xinh của tôi trước đây trông tuyệt đẹp, được điểm tô với các vòng kiềng thanh nhã làm bằng vàng. Bởi tuổi già, chúng trở thành tựa như các cọng thân của cây mè; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 269Hai bàn chân xinh của tôi trước đây trông tuyệt đẹp, cả hai tương tự như được phủ đầy bông gòn. Bởi tuổi già, chúng bị nứt nẻ, có nếp nhăn; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.
BJT 270Thân xác này đã trở nên như thế này, già cỗi, nơi chứa đựng nhiều khổ đau, ngôi nhà cũ kỹ bị rơi xuống các lớp vữa hồ; lời nói của bậc Tuyên Thuyết Sự Thật là không sai khác.”
Trưởng lão ni Ambapālī đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão ni Ambapālī.
“Kāḷakā bhamaravaṇṇasādisā,
Vellitaggā mama muddhajā ahuṁ;
Te jarāya sāṇavākasādisā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Vāsitova surabhī karaṇḍako,
Pupphapūra mama uttamaṅgajo;
Taṁ jarāyatha salomagandhikaṁ,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Kānanaṁva sahitaṁ suropitaṁ,
Kocchasūcivicitaggasobhitaṁ;
Taṁ jarāya viralaṁ tahiṁ tahiṁ,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Kaṇhakhandhakasuvaṇṇamaṇḍitaṁ,
Sobhate suveṇīhilaṅkataṁ;
Taṁ jarāya khalitaṁ siraṁ kataṁ,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Cittakārasukatāva lekhikā,
Sobhare su bhamukā pure mama;
Tā jarāya valibhippalambitā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Bhassarā surucirā yathā maṇī,
Nettahesumabhinīlamāyatā;
Te jarāyabhihatā na sobhare,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Saṇhatuṅgasadisī ca nāsikā,
Sobhate su abhiyobbanaṁ pati;
Sā jarāya upakūlitā viya,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Kaṅkaṇaṁva sukataṁ suniṭṭhitaṁ,
Sobhare su mama kaṇṇapāḷiyo;
Tā jarāya valibhippalambitā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Pattalīmakulavaṇṇasādisā,
Sobhare su dantā pure mama;
Te jarāya khaṇḍitā cāsitā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Kānanamhi vanasaṇḍacārinī,
Kokilāva madhuraṁ nikūjihaṁ;
Taṁ jarāya khalitaṁ tahiṁ tahiṁ,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Saṇhakamburiva suppamajjitā,
Sobhate su gīvā pure mama;
Sā jarāya bhaggā vināmitā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Vaṭṭapalighasadisopamā ubho,
Sobhare su bāhā pure mama;
Tā jarāya yatha pāṭalibbalitā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Saṇhamuddikasuvaṇṇamaṇḍitā,
Sobhare su hatthā pure mama;
Te jarāya yathā mūlamūlikā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Pīnavaṭṭasahituggatā ubho,
Sobhare su thanakā pure mama;
Thevikīva lambanti nodakā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Kañcanassa phalakaṁva sammaṭṭhaṁ,
Sobhate su kāyo pure mama;
So valīhi sukhumāhi otato,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Nāgabhogasadisopamā ubho,
Sobhare su ūrū pure mama;
Te jarāya yathā veḷunāḷiyo,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Saṇhanūpurasuvaṇṇamaṇḍitā,
Sobhare su jaṅghā pure mama;
Tā jarāya tiladaṇḍakāriva,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Tūlapuṇṇasadisopamā ubho,
Sobhare su pādā pure mama;
Te jarāya phuṭitā valīmatā,
Saccavādivacanaṁ anaññathā.
Ediso ahu ayaṁ samussayo,
Jajjaro bahudukkhānamālayo;
Sopalepapatito jarāgharo,
Saccavādivacanaṁ anaññathā”.
… Ambapālī therī ….
SC 1SC Verse 252PTS Verse 252Ms 19Th2_330Msdiv 252Black was my hair
— the color of bees —
& curled at the tips;
with age, it looked like coarse hemp.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 2SC Verse 253PTS Verse 253Ms 19Th2_331Msdiv 253Fragrant, like a perfumed basket
filled with flowers:
With age it smelled musty,
like animal fur.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 3SC Verse 254PTS Verse 254Ms 19Th2_332Msdiv 254Thick & lush, like a well-tended grove,
made splendid, the tips elaborate
with comb & pin.
With age, it grew thin
& bare here & there.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 4SC Verse 255PTS Verse 255PTS vp Pali 148Ms 19Th2_333Msdiv 255Adorned with gold & delicate pins,
it was splendid, ornamented with braids.
Now, with age,
that head has gone bald.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 5SC Verse 256PTS Verse 256Ms 19Th2_334Msdiv 256Curved, as if well-drawn by an artist,
my brows were once splendid.
With age, they droop down in folds.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 6SC Verse 257PTS Verse 257Ms 19Th2_335Msdiv 257Radiant, brilliant like jewels,
my eyes:
With age, they're no longer splendid.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 7SC Verse 258PTS Verse 258Ms 19Th2_336Msdiv 258Like a delicate peak, my nose
was splendid in the prime of my youth.
With age, it's like a long pepper.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 8SC Verse 259PTS Verse 259Ms 19Th2_337Msdiv 259Like bracelets — well-fashioned, well-finished —
my ears were once splendid.
With age, they droop down in folds.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 9SC Verse 260PTS Verse 260Ms 19Th2_338Msdiv 260Like plaintain buds in their color,
my teeth were once splendid.
With age, they're broken & yellowed.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 10SC Verse 261PTS Verse 261Ms 19Th2_339Msdiv 261Like that of a cuckoo in the dense jungle,
flitting through deep forest thickets:
sweet was the tone of my voice.
With age, it cracks here & there.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 11SC Verse 262PTS Verse 262Ms 19Th2_340Msdiv 262Smooth — like a conch shell well-polished —
my neck was once splendid.
With age, it's broken down, bent.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 12SC Verse 263PTS Verse 263PTS vp Pali 149Ms 19Th2_341Msdiv 263Like rounded door-bars — both of them —
my arms were once splendid.
With age, they're like dried up patali trees.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 13SC Verse 264PTS Verse 264Ms 19Th2_342Msdiv 264Adorned with gold & delicate rings,
my hands were once splendid.
With age, they're like onions & tubers.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 14SC Verse 265PTS Verse 265Ms 19Th2_343Msdiv 265Swelling, round, firm, & high,
both my breasts were once splendid.
In the drought of old age, they dangle
like empty old water bags.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 15SC Verse 266PTS Verse 266Ms 19Th2_344Msdiv 266Like a sheet of gold, well-burnished,
my body was splendid.
Now it's covered with very fine wrinkles.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 16SC Verse 267PTS Verse 267Ms 19Th2_345Msdiv 267Smooth in their lines, like an elephant's trunk,
both my thighs were once splendid.
With age, they're like knotted bamboo.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 17SC Verse 268PTS Verse 268Ms 19Th2_346Msdiv 268Adorned with gold & delicate anklets,
my calves were once splendid.
With age, they're like sesame sticks.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 18SC Verse 269PTS Verse 269Ms 19Th2_347Msdiv 269As if they were stuffed with soft cotton,
both my feet were once splendid.
With age, they're shriveled & cracked.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.
SC 19SC Verse 270PTS Verse 270PTS vp Pali 150Ms 19Th2_348Msdiv 270Such was this physical heap,
now:
A house with its plaster all fallen off.
The truth of the Truth-speaker's words
doesn't change.