BJT 39“Hai mươi lăm năm kể từ khi tôi đã được xuất gia, tôi không biết sự bình lặng của tâm đã có khi nào đạt được.
BJT 40Không đạt được sự an tịnh của ý, không làm chủ được việc kiểm soát ở tâm, do đó, tôi đã đạt đến sự chấn động sau khi nhớ lại lời dạy của đấng Chiến Thắng.
BJT 41Do nhiều hiện tượng khổ đau, tôi đã thích thú ở sự không xao lãng; sự cạn kiệt của tham ái đã được tôi thành tựu, lời dạy của đức Phật đã được tôi thực hành. Hôm nay, đối với tôi là đêm thứ bảy, kể từ lúc ấy tham ái đã được làm khô héo.”
Trưởng lão ni Sāmā đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão ni Sāmā.
“Paṇṇavīsativassāni,
yato pabbajitāya me;
Nābhijānāmi cittassa,
samaṁ laddhaṁ kudācanaṁ.
Aladdhā cetaso santiṁ,
citte avasavattinī;
Tato saṁvegamāpādiṁ,
saritvā jinasāsanaṁ.
Bahūhi dukkhadhammehi,
appamādaratāya me;
Taṇhakkhayo anuppatto,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ;
Ajja me sattamī ratti,
yato taṇhā visositā”ti.
… Aparā sāmā therī ….
In the twenty-five years
since I went forth,
I don’t know that I had ever found
serenity in my mind.
I had failed to find peace of heart,
or any control over my mind.
When I remembered the victor’s instructions,
I was struck with a sense of urgency.
Though subject to so many painful things,
I have, through my love of diligence,
reached the ending of craving,
and fulfilled the Buddha’s instructions.
This is the seventh day
since my craving dried up.
BJT 39“Hai mươi lăm năm kể từ khi tôi đã được xuất gia, tôi không biết sự bình lặng của tâm đã có khi nào đạt được.
BJT 40Không đạt được sự an tịnh của ý, không làm chủ được việc kiểm soát ở tâm, do đó, tôi đã đạt đến sự chấn động sau khi nhớ lại lời dạy của đấng Chiến Thắng.
BJT 41Do nhiều hiện tượng khổ đau, tôi đã thích thú ở sự không xao lãng; sự cạn kiệt của tham ái đã được tôi thành tựu, lời dạy của đức Phật đã được tôi thực hành. Hôm nay, đối với tôi là đêm thứ bảy, kể từ lúc ấy tham ái đã được làm khô héo.”
Trưởng lão ni Sāmā đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão ni Sāmā.
“Paṇṇavīsativassāni,
yato pabbajitāya me;
Nābhijānāmi cittassa,
samaṁ laddhaṁ kudācanaṁ.
Aladdhā cetaso santiṁ,
citte avasavattinī;
Tato saṁvegamāpādiṁ,
saritvā jinasāsanaṁ.
Bahūhi dukkhadhammehi,
appamādaratāya me;
Taṇhakkhayo anuppatto,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ;
Ajja me sattamī ratti,
yato taṇhā visositā”ti.
… Aparā sāmā therī ….