Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Nay Ta sẽ nói về con đường đưa đến Niết-bàn. Vậy, thế nào là con đường đưa đến Niết-bàn? Quán sát mắt là vô thường. Quán sát sắc, nhãn thức và cảm thọ với khổ thọ, lạc thọ và phi khổ phi lạc thọ được cảm thọ bên trong phát sanh bởi nhân duyên nhãn xúc; chúng cũng đều là vô thường. Đối với tai, mũi, lưỡi, thân, ý cũng lại như vậy. Đó gọi là con đường đưa đến Niết-bàn.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給T 0055a04孤獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「我今當說涅T 0055a05槃道跡。云何為涅槃道跡?謂觀察眼無常,T 0055a06若色、眼識、眼觸因緣生受,內覺若苦、若樂、不T 0055a07苦不樂,彼亦無常。耳、鼻、舌、身、意亦復如是,T 0055a08是名涅槃道跡。」
佛說此經已,諸比丘聞佛T 0055a09所說,歡喜奉行。
T 0055a10 Thus have I heard. At one time the Buddha was staying at Sāvatthī in Jeta’s Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
At that time the Blessed One said to the monks: “I will now teach you the path to Nirvāṇa. What is the path to Nirvāṇa? That is, contemplate the eye as impermanent. Forms, eye-consciousness, and feeling arisen in dependence on eye-contact that is experienced within, be it painful, pleasant, or neutral, that is also impermanent.
“The ear … the nose … the tongue … the body … the mind is also like that. This is called the path to Nirvāṇa.”
When the Buddha had spoken this discourse, hearing what the Buddha had said the monks were delighted and received it respectfully.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Nay Ta sẽ nói về con đường đưa đến Niết-bàn. Vậy, thế nào là con đường đưa đến Niết-bàn? Quán sát mắt là vô thường. Quán sát sắc, nhãn thức và cảm thọ với khổ thọ, lạc thọ và phi khổ phi lạc thọ được cảm thọ bên trong phát sanh bởi nhân duyên nhãn xúc; chúng cũng đều là vô thường. Đối với tai, mũi, lưỡi, thân, ý cũng lại như vậy. Đó gọi là con đường đưa đến Niết-bàn.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Thus have I heard. At one time the Buddha was staying at Sāvatthī in Jeta’s Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
At that time the Blessed One said to the monks: “I will now teach you the path to Nirvāṇa. What is the path to Nirvāṇa? That is, contemplate the eye as impermanent. Forms, eye-consciousness, and feeling arisen in dependence on eye-contact that is experienced within, be it painful, pleasant, or neutral, that is also impermanent.
“The ear … the nose … the tongue … the body … the mind is also like that. This is called the path to Nirvāṇa.”
When the Buddha had spoken this discourse, hearing what the Buddha had said the monks were delighted and received it respectfully.