BJT 567“(Thân xác) được chứa đầy các vật ghê tởm khác loại, có nguồn xuất xứ là hầm phân lớn, tựa như ao nước bị tù đọng, mụt nhọt to, vết thương lớn.
BJT 568(Thân xác) được chứa đầy mủ và máu, được cưu mang bởi hố phẩn, có sự rò rỉ nước, thân xác luôn luôn tuôn trào chất hôi thối.
BJT 569(Thân xác) được buộc lại bằng sáu mươi dây chằng, được tô trét với sự tô trét bằng thịt, được buộc chặt với lớp áo bằng da, thân xác hôi thối là không có lợi ích.
BJT 570(Thân xác) được nối lại bằng sự nối nhau của những khúc xương, được buộc lại bằng những sợi chỉ gân, do sự tập hợp của nhiều thứ mà thân xác tạo ra sự cử động.
BJT 571(Thân xác) chắc chắn tiến đến sự chết, ở gần bên Thần Chết, sau khi từ bỏ (thân xác) ngay tại nơi ấy, con người ra đi theo ý muốn.
BJT 572Thân xác bị che lấp bởi vô minh, bị buộc lại bởi các mối buộc thắt, thân xác có sự chìm đắm trong cơn lũ, bị trùm lên bởi màng lưới ngủ ngầm.
BJT 573(Thân xác) bị gắn liền với năm sự che lấp, bị bận rộn với sự suy tầm, bị đeo đuổi bởi cội rễ tham ái, bị che đậy bởi sự che đậy của si mê.
BJT 574Thân xác này vận hành như vậy, bị thúc đẩy bởi động lực của nghiệp, và sự thành tựu có sự tiêu hoại là điểm kết thúc, (dầu) có bản thể khác biệt (nhưng) đều bị tiêu hoại.
BJT 575Những kẻ phàm phu nào, mù quáng, ngu dốt, cho rằng thân xác này là của tôi, (những kẻ ấy) làm phát triển cái nghĩa địa ghê rợn; chúng nắm lấy việc tái sanh.
BJT 576Những người nào tránh né thân xác này, tựa như tránh né con rắn bị lấm lem bởi phẩn, (những người ấy) sau khi ói mửa ra gốc rễ của hữu, thành tựu Niết Bàn, không còn lậu hoặc.”
Đại đức trưởng lão Kappa đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão Kappa.
“Nānākulamalasampuṇṇo,
mahāukkārasambhavo;
Candanikaṁva paripakkaṁ,
mahāgaṇḍo mahāvaṇo.
Pubbaruhirasampuṇṇo,
gūthakūpena gāḷhito;
Āpopaggharaṇo kāyo,
sadā sandati pūtikaṁ.
Saṭṭhikaṇḍarasambandho,
maṁsalepanalepito;
Cammakañcukasannaddho,
pūtikāyo niratthako.
Aṭṭhisaṅghātaghaṭito,
nhārusuttanibandhano;
Nekesaṁ saṅgatībhāvā,
kappeti iriyāpathaṁ.
Dhuvappayāto maraṇāya,
maccurājassa santike;
Idheva chaḍḍayitvāna,
yenakāmaṅgamo naro.
Avijjāya nivuto kāyo,
catuganthena ganthito;
Oghasaṁsīdano kāyo,
anusayajālamotthato.
Pañcanīvaraṇe yutto,
vitakkena samappito;
Taṇhāmūlenānugato,
mohacchādanachādito.
Evāyaṁ vattate kāyo,
kammayantena yantito;
Sampatti ca vipatyantā,
nānābhāvo vipajjati.
Yemaṁ kāyaṁ mamāyanti,
andhabālā puthujjanā;
Vaḍḍhenti kaṭasiṁ ghoraṁ,
ādiyanti punabbhavaṁ.
Yemaṁ kāyaṁ vivajjenti,
Gūthalittaṁva pannagaṁ;
Bhavamūlaṁ vamitvāna,
Parinibbissantināsavā”ti.
… Kappo thero ….
Filled with different kinds of dirt,
a great producer of dung,
like a stagnant cesspool,
a huge boil, a bad wound,
full of pus and blood,
sunk in a toilet-pit,
trickling with fluids,
this rotting body always oozes.
Bound by sixty tendons,
coated with a fleshy coating,
clothed in a jacket of skin,
this rotting body is worthless.
Held together by a skeleton of bones,
and bound by sinews;
it assumes postures
due to a complex of many things.
We set out in the certainty of death,
in the presence of the King of Death;
and having discarded the body right here,
a person goes where he likes.
Shrouded by ignorance,
tied by the four ties,
this body is sinking in the flood,
caught in the net of the underlying tendencies.
Yoked to the five hindrances,
afflicted by thought,
stuck to the root of craving,
hidden by delusion:
that is how the body goes on,
propelled by the mechanism of deeds.
But existence ends in perishing;
separated, the body perishes.
Those blind, ordinary people
who think of this body as theirs,
swell the horrors of the charnel ground,
taking hold of future lives.
The undefiled who shun this body
like an adder smeared with dung,
having expelled the root of rebirth,
will be fully quenched.
BJT 567“(Thân xác) được chứa đầy các vật ghê tởm khác loại, có nguồn xuất xứ là hầm phân lớn, tựa như ao nước bị tù đọng, mụt nhọt to, vết thương lớn.
BJT 568(Thân xác) được chứa đầy mủ và máu, được cưu mang bởi hố phẩn, có sự rò rỉ nước, thân xác luôn luôn tuôn trào chất hôi thối.
BJT 569(Thân xác) được buộc lại bằng sáu mươi dây chằng, được tô trét với sự tô trét bằng thịt, được buộc chặt với lớp áo bằng da, thân xác hôi thối là không có lợi ích.
BJT 570(Thân xác) được nối lại bằng sự nối nhau của những khúc xương, được buộc lại bằng những sợi chỉ gân, do sự tập hợp của nhiều thứ mà thân xác tạo ra sự cử động.
BJT 571(Thân xác) chắc chắn tiến đến sự chết, ở gần bên Thần Chết, sau khi từ bỏ (thân xác) ngay tại nơi ấy, con người ra đi theo ý muốn.
BJT 572Thân xác bị che lấp bởi vô minh, bị buộc lại bởi các mối buộc thắt, thân xác có sự chìm đắm trong cơn lũ, bị trùm lên bởi màng lưới ngủ ngầm.
BJT 573(Thân xác) bị gắn liền với năm sự che lấp, bị bận rộn với sự suy tầm, bị đeo đuổi bởi cội rễ tham ái, bị che đậy bởi sự che đậy của si mê.
BJT 574Thân xác này vận hành như vậy, bị thúc đẩy bởi động lực của nghiệp, và sự thành tựu có sự tiêu hoại là điểm kết thúc, (dầu) có bản thể khác biệt (nhưng) đều bị tiêu hoại.
BJT 575Những kẻ phàm phu nào, mù quáng, ngu dốt, cho rằng thân xác này là của tôi, (những kẻ ấy) làm phát triển cái nghĩa địa ghê rợn; chúng nắm lấy việc tái sanh.
BJT 576Những người nào tránh né thân xác này, tựa như tránh né con rắn bị lấm lem bởi phẩn, (những người ấy) sau khi ói mửa ra gốc rễ của hữu, thành tựu Niết Bàn, không còn lậu hoặc.”
Đại đức trưởng lão Kappa đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão Kappa.
“Nānākulamalasampuṇṇo,
mahāukkārasambhavo;
Candanikaṁva paripakkaṁ,
mahāgaṇḍo mahāvaṇo.
Pubbaruhirasampuṇṇo,
gūthakūpena gāḷhito;
Āpopaggharaṇo kāyo,
sadā sandati pūtikaṁ.
Saṭṭhikaṇḍarasambandho,
maṁsalepanalepito;
Cammakañcukasannaddho,
pūtikāyo niratthako.
Aṭṭhisaṅghātaghaṭito,
nhārusuttanibandhano;
Nekesaṁ saṅgatībhāvā,
kappeti iriyāpathaṁ.
Dhuvappayāto maraṇāya,
maccurājassa santike;
Idheva chaḍḍayitvāna,
yenakāmaṅgamo naro.
Avijjāya nivuto kāyo,
catuganthena ganthito;
Oghasaṁsīdano kāyo,
anusayajālamotthato.
Pañcanīvaraṇe yutto,
vitakkena samappito;
Taṇhāmūlenānugato,
mohacchādanachādito.
Evāyaṁ vattate kāyo,
kammayantena yantito;
Sampatti ca vipatyantā,
nānābhāvo vipajjati.
Yemaṁ kāyaṁ mamāyanti,
andhabālā puthujjanā;
Vaḍḍhenti kaṭasiṁ ghoraṁ,
ādiyanti punabbhavaṁ.
Yemaṁ kāyaṁ vivajjenti,
Gūthalittaṁva pannagaṁ;
Bhavamūlaṁ vamitvāna,
Parinibbissantināsavā”ti.
… Kappo thero ….