Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật ngự tại khu vườn xoài ở vương quốc Mithilā (Mi-thi-la).
Lúc bấy giờ Tôn giả Sujāta (Tu-xà-đa) vừa mới xuất gia, cạo bỏ râu tóc. Ngài đi đến chỗ Đức Phật, đảnh lễ bằng cách chạm trán vào chân Đức Phật rồi ngồi xuống một bên. Đức Phật bảo với các tỳ-kheo khác: “Vị thiện gia nam tử Sujāta này, thật là xuất chúng ở hai phương diện: Thứ nhất, diện mạo của thầy ấy có vẻ đẹp phi phàm, đường nét tuấn tú tột bậc. Thứ hai, thầy ấy đã dứt bỏ được mái tóc, chòm râu và mặc lên người chiếc y Chánh Pháp. Cảm nhận thấu đáo rằng cuộc sống gia đình thực sự quá vô thường phù du, thầy ấy đã xuất gia và cầu học đạo. Thầy ấy đã chấm dứt mọi não phiền, hiện tràn đầy sự thanh tịnh, đã giải phóng tâm mình khỏi dục vọng, đã đạt được sự giải thoát khỏi vô minh bằng trí tuệ.
Ngay trong thân mạng này, thầy ấy đã chứng đạt vô vi, mãi mãi chấm dứt vòng sanh tử. Đã vững tin an trú trong phạm hạnh, thầy ấy sẽ không còn phải tái sanh vào một đời sống nào khác nữa.”
Sau khi nói điều này, Đức Phật đọc bài kệ sau:
“Vị tỳ-kheo luôn điềm tĩnh và định tâm /
đoạn diệt dục vọng và lìa bỏ sanh tử;
thầy ấy đang an trú trong tấm thân cuối cùng /
thầy ấy có thể đánh bại các đạo binh của Ma Vương,
tôi rèn tâm trí, thầy ấy bẻ gãy mọi gông cùm /
sự chính trực của thầy ấy là vô song.”
Sau khi Đức Phật kết thúc bài pháp này, các tỳ-kheo nghe xong lời Ngài dạy đều rất hoan hỷ và ghi nhớ kỹ càng.
T 0374a01T 0374a02
No. 100
T 0374a03別譯雜阿含經卷第一
T 0374a04T 0374a05失譯人名今附秦錄
T 0374a06
初誦第一
T 0374a07如是我聞:
一時,佛在彌絺羅國菴婆羅T 0374a08園。爾時,尊者善生初始出家,剃除鬚髮,來詣T 0374a09佛所,頂禮佛足,在一面坐。佛告諸比丘:「此族T 0374a10姓子善生,有二種端嚴:一容貌璝偉,天姿T 0374a11挺特。二能剃除鬚髮,身服法衣,深信家法會T 0374a12歸無常,出家學道,盡諸煩惱,具足無漏心得T 0374a13解脫,慧得解脫,身證無為,生死永盡,梵行已T 0374a14立,不受後有。」
佛說是已,即說偈言:
T 0374a15
「比丘常寂定, 除欲離生死,T 0374a16
住最後邊身, 能破於魔軍,T 0374a17
修心斷諸結, 端正無等倫。」
T 0374a18佛說是經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0374a19 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha stayed in a mango grove in the country of Mithilā.
SC 2At this time the Venerable Sujāta had just gone forth and shaved off his hair and beard. He came to the Buddha, paid homage by touching the Buddha’s feet and sat down to one side. The Buddha told the other monks: “This son of a good family, Sujāta, is splendid in two ways: First, his appearance is of extraordinary beauty, his features exceptionally handsome. Second, he was able to shave off his hair and beard and clothe his body with the Dharma robe. Feeling deeply that family life was all too ephemeral, he went forth and pursued the way. He ended all afflictions, is filled with purity, has liberated his mind from desire, has attained liberation from ignorance by wisdom.
SC 3In this very body he has attained the unconditioned, forever ended the cycle of life and death. Established in the pure life, he will not have to endure another existence.”
Having said this, the Buddha spoke this verse:
SC 4“The monk, always calm and concentrated /
cuts off desire and abandons life and death;
he abides in his final body /
he can defeat Māra’s armies,
training his mind, he breaks all fetters /
his uprightness is without equal.”
SC 5When the Buddha had finished this discourse, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.
Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật ngự tại khu vườn xoài ở vương quốc Mithilā (Mi-thi-la).
Lúc bấy giờ Tôn giả Sujāta (Tu-xà-đa) vừa mới xuất gia, cạo bỏ râu tóc. Ngài đi đến chỗ Đức Phật, đảnh lễ bằng cách chạm trán vào chân Đức Phật rồi ngồi xuống một bên. Đức Phật bảo với các tỳ-kheo khác: “Vị thiện gia nam tử Sujāta này, thật là xuất chúng ở hai phương diện: Thứ nhất, diện mạo của thầy ấy có vẻ đẹp phi phàm, đường nét tuấn tú tột bậc. Thứ hai, thầy ấy đã dứt bỏ được mái tóc, chòm râu và mặc lên người chiếc y Chánh Pháp. Cảm nhận thấu đáo rằng cuộc sống gia đình thực sự quá vô thường phù du, thầy ấy đã xuất gia và cầu học đạo. Thầy ấy đã chấm dứt mọi não phiền, hiện tràn đầy sự thanh tịnh, đã giải phóng tâm mình khỏi dục vọng, đã đạt được sự giải thoát khỏi vô minh bằng trí tuệ.
Ngay trong thân mạng này, thầy ấy đã chứng đạt vô vi, mãi mãi chấm dứt vòng sanh tử. Đã vững tin an trú trong phạm hạnh, thầy ấy sẽ không còn phải tái sanh vào một đời sống nào khác nữa.”
Sau khi nói điều này, Đức Phật đọc bài kệ sau:
“Vị tỳ-kheo luôn điềm tĩnh và định tâm /
đoạn diệt dục vọng và lìa bỏ sanh tử;
thầy ấy đang an trú trong tấm thân cuối cùng /
thầy ấy có thể đánh bại các đạo binh của Ma Vương,
tôi rèn tâm trí, thầy ấy bẻ gãy mọi gông cùm /
sự chính trực của thầy ấy là vô song.”
Sau khi Đức Phật kết thúc bài pháp này, các tỳ-kheo nghe xong lời Ngài dạy đều rất hoan hỷ và ghi nhớ kỹ càng.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha stayed in a mango grove in the country of Mithilā.
SC 2At this time the Venerable Sujāta had just gone forth and shaved off his hair and beard. He came to the Buddha, paid homage by touching the Buddha’s feet and sat down to one side. The Buddha told the other monks: “This son of a good family, Sujāta, is splendid in two ways: First, his appearance is of extraordinary beauty, his features exceptionally handsome. Second, he was able to shave off his hair and beard and clothe his body with the Dharma robe. Feeling deeply that family life was all too ephemeral, he went forth and pursued the way. He ended all afflictions, is filled with purity, has liberated his mind from desire, has attained liberation from ignorance by wisdom.
SC 3In this very body he has attained the unconditioned, forever ended the cycle of life and death. Established in the pure life, he will not have to endure another existence.”
Having said this, the Buddha spoke this verse:
SC 4“The monk, always calm and concentrated /
cuts off desire and abandons life and death;
he abides in his final body /
he can defeat Māra’s armies,
training his mind, he breaks all fetters /
his uprightness is without equal.”
SC 5When the Buddha had finished this discourse, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.