Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Tôi đã nghe như vầy: Một thời, Thế Tôn đang ngụ tại thành Sāvatthī (Xá-vệ), trong Kỳ Viên (Jeta Grove), tinh xá của ông Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc).
SC 2Lúc bấy giờ, Trưởng lão Nanda luôn mặc những bộ y mới tinh khiết và mang theo những chiếc bát khất thực tốt nhất. Ông tự đắc và có thái độ kiêu ngạo, nghĩ mình ưu thắng hơn những người khác. Để tự đề cao mình, ông thường nói một cách ngạo nghễ: “Tôi là em trai của Đức Phật, là con của dì ruột Ngài.” Thấy vậy, một số vị Tỳ-kheo đi đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ dưới chân Ngài, ngồi xuống một bên và thưa: “Bạch Thế Tôn! Tỳ-kheo Nanda luôn mặc y mới tinh khiết, mang bát tốt nhất. Ông ấy tự xưng là ‘em trai của Phật’, là ‘con của dì ruột’, và tỏ thái độ tự đắc, đối xử kiêu mạn với những người khác.” Nghe vậy, Thế Tôn đã sai một vị Tỳ-kheo đi gọi Nanda. Vị Tỳ-kheo ấy vâng lệnh Phật đi đến chỗ Nanda và nói: “Bậc Đạo Sư gọi ông!” Nghe vậy, Nanda đi đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ dưới chân Ngài và đứng sang một bên. Thế Tôn hỏi ông: “Này Nanda, có thật là ông mặc y mới tinh khiết, mang bát tốt nhất, tự xưng là em trai Ta, con của dì Ta, và cư xử kiêu mạn với người khác hay không? Có đúng như vậy không?” Nanda thưa: “Bạch Thế Tôn, đúng thật là như vậy!” Thế Tôn bảo ông: “Ông không nên làm như thế. Từ nay về sau, hãy hoan hỷ sống trong rừng, giữa những bãi tha ma, dưới những gốc cây, mặc y thô xấu (y xả bỏ), và đi khất thực để nuôi thân. Nếu ông thực sự là em trai Ta, sanh ra từ dì Ta, ông nên tu tập theo những cách này, nỗ lực theo cách này.”
Lúc bấy giờ, Thế Tôn thốt lên bài kệ:
SC 3“Khi nào Ta sẽ thấy /
Nanda hoan hỷ tu tập hạnh đầu-đà,
Sống như họ giữa rừng sâu /
Ngồi giữa những bãi tha ma, trì bình khất thực,
Trong núi rừng ẩn mình nơi vắng lặng /
Buông bỏ dục tình, chứng nhập thiền định?”
SC 4Khi Thế Tôn nói xong bài kệ này, các vị Tỳ-kheo nghe xong đều lấy làm hoan hỷ và ghi nhớ kỹ lời Ngài dạy.
如是我聞:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤T 0375a01獨園。爾時,長老難陀著鮮淨衣,執持好鉢,意T 0375a02氣憍慢,陵蔑餘人,自貢高言:「我是佛弟姨T 0375a03母之子。」爾時眾多比丘往至佛所,頂禮佛足,T 0375a04在一面坐。白佛言:「世尊!難陀比丘著鮮潔T 0375a05衣,手持淨鉢,稱是佛弟,云是姨子,內自憍T 0375a06慢,陵蔑餘人。」佛聞語已,遣一比丘往召難T 0375a07陀。時,一比丘受佛勅已,往至其所,語難陀言:T 0375a08「世尊喚汝。」難陀聞已,即詣佛所,頂禮佛足,T 0375a09在一面立。
佛告難陀:「汝實著鮮潔衣,手持T 0375a10好鉢,稱是佛弟姨母之子,憍慢於人,有是T 0375a11事不?」難陀答言:「實爾,世尊。」
佛告難陀:「汝今不T 0375a12應作如是事,汝今應當樂阿練若,處塚間樹T 0375a13下,納衣乞食。若是我弟姨母所生,應當修行T 0375a14如是等事。」
爾時,世尊即說偈言:
T 0375a15
「我當云何見? 難陀樂苦行,T 0375a16
如彼阿練若, 塚間坐乞食,T 0375a17
山林閑靜處, 捨欲而入定。」
T 0375a18佛說是偈已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0375a19 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī in the Jeta Grove, the Anāthapiṇḍika Park.
SC 2At that time the elder Nanda was always wearing new and spotless robes and carrying the best alms bowls. He gave himself airs and with an arrogant attitude thought himself superior to others. Trying to advance himself, he was saying haughtily: “I am a younger brother of the Buddha, the son of his maternal aunt.” Thereupon a number of monks went to the Buddha, paid homage at his feet, sat to one side and said to the Buddha: “World-honored One! The monk Nanda is always wearing new and spotless robes, is carrying the best bowls. Calling himself “younger brother of the Buddha” and saying he is “the son of the maternal aunt,” he is giving himself airs and treating others haughtily.” When the Buddha heard this, he sent a monk to fetch Nanda. As ordered by the Buddha, the monk went to Nanda and said to him: “The World-honored One calls you!” When Nanda heard this he went to the Buddha, paid homage at his feet and stood to one side. The Buddha said to him: “Is it true that you are wearing new and spotless robes, carrying the best bowls, saying you are my younger brother, the son of my maternal aunt, and behaving haughtily towards others? Is this the case?” Nanda said: “It is true, World-honored One!” The Buddha said to him: “You should not do this. From now on, enjoy living in the forest, among graves, under trees, in worn-out robes, begging for food. If you are my younger brother, born of my maternal aunt, you should practice in these ways, work in this way.”
At that time the World-honored One spoke a verse:
SC 3“When will I see /
Nanda enjoying the practice of ascetics,
Living like them in forests /
sitting among graves, begging for food,
in mountains and forests retiring to silent places /
letting go of desire, entering meditation?”
SC 4When the Buddha finished speaking this verse, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.
SC 1Tôi đã nghe như vầy: Một thời, Thế Tôn đang ngụ tại thành Sāvatthī (Xá-vệ), trong Kỳ Viên (Jeta Grove), tinh xá của ông Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc).
SC 2Lúc bấy giờ, Trưởng lão Nanda luôn mặc những bộ y mới tinh khiết và mang theo những chiếc bát khất thực tốt nhất. Ông tự đắc và có thái độ kiêu ngạo, nghĩ mình ưu thắng hơn những người khác. Để tự đề cao mình, ông thường nói một cách ngạo nghễ: “Tôi là em trai của Đức Phật, là con của dì ruột Ngài.” Thấy vậy, một số vị Tỳ-kheo đi đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ dưới chân Ngài, ngồi xuống một bên và thưa: “Bạch Thế Tôn! Tỳ-kheo Nanda luôn mặc y mới tinh khiết, mang bát tốt nhất. Ông ấy tự xưng là ‘em trai của Phật’, là ‘con của dì ruột’, và tỏ thái độ tự đắc, đối xử kiêu mạn với những người khác.” Nghe vậy, Thế Tôn đã sai một vị Tỳ-kheo đi gọi Nanda. Vị Tỳ-kheo ấy vâng lệnh Phật đi đến chỗ Nanda và nói: “Bậc Đạo Sư gọi ông!” Nghe vậy, Nanda đi đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ dưới chân Ngài và đứng sang một bên. Thế Tôn hỏi ông: “Này Nanda, có thật là ông mặc y mới tinh khiết, mang bát tốt nhất, tự xưng là em trai Ta, con của dì Ta, và cư xử kiêu mạn với người khác hay không? Có đúng như vậy không?” Nanda thưa: “Bạch Thế Tôn, đúng thật là như vậy!” Thế Tôn bảo ông: “Ông không nên làm như thế. Từ nay về sau, hãy hoan hỷ sống trong rừng, giữa những bãi tha ma, dưới những gốc cây, mặc y thô xấu (y xả bỏ), và đi khất thực để nuôi thân. Nếu ông thực sự là em trai Ta, sanh ra từ dì Ta, ông nên tu tập theo những cách này, nỗ lực theo cách này.”
Lúc bấy giờ, Thế Tôn thốt lên bài kệ:
SC 3“Khi nào Ta sẽ thấy /
Nanda hoan hỷ tu tập hạnh đầu-đà,
Sống như họ giữa rừng sâu /
Ngồi giữa những bãi tha ma, trì bình khất thực,
Trong núi rừng ẩn mình nơi vắng lặng /
Buông bỏ dục tình, chứng nhập thiền định?”
SC 4Khi Thế Tôn nói xong bài kệ này, các vị Tỳ-kheo nghe xong đều lấy làm hoan hỷ và ghi nhớ kỹ lời Ngài dạy.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī in the Jeta Grove, the Anāthapiṇḍika Park.
SC 2At that time the elder Nanda was always wearing new and spotless robes and carrying the best alms bowls. He gave himself airs and with an arrogant attitude thought himself superior to others. Trying to advance himself, he was saying haughtily: “I am a younger brother of the Buddha, the son of his maternal aunt.” Thereupon a number of monks went to the Buddha, paid homage at his feet, sat to one side and said to the Buddha: “World-honored One! The monk Nanda is always wearing new and spotless robes, is carrying the best bowls. Calling himself “younger brother of the Buddha” and saying he is “the son of the maternal aunt,” he is giving himself airs and treating others haughtily.” When the Buddha heard this, he sent a monk to fetch Nanda. As ordered by the Buddha, the monk went to Nanda and said to him: “The World-honored One calls you!” When Nanda heard this he went to the Buddha, paid homage at his feet and stood to one side. The Buddha said to him: “Is it true that you are wearing new and spotless robes, carrying the best bowls, saying you are my younger brother, the son of my maternal aunt, and behaving haughtily towards others? Is this the case?” Nanda said: “It is true, World-honored One!” The Buddha said to him: “You should not do this. From now on, enjoy living in the forest, among graves, under trees, in worn-out robes, begging for food. If you are my younger brother, born of my maternal aunt, you should practice in these ways, work in this way.”
At that time the World-honored One spoke a verse:
SC 3“When will I see /
Nanda enjoying the practice of ascetics,
Living like them in forests /
sitting among graves, begging for food,
in mountains and forests retiring to silent places /
letting go of desire, entering meditation?”
SC 4When the Buddha finished speaking this verse, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.