Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trụ tại Xá-vệ, trong rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.SC 2Lúc bấy giờ có một vị Tỳ-kheo-ni tên là A-la-tỳ-ca. Một buổi sáng sớm, vị ấy đắp y, ôm bát vào thành khất thực. Sau khi thọ thực xong, rửa bát sạch sẽ, vị ấy quyết định vào rừng An-đà-phược-na để thiền định.SC 3Lúc bấy giờ Ma-vương Ác nghĩ rằng: “Sa-môn Cồ-đàm hiện đang trụ tại Xá-vệ, trong rừng An-đà-phược-na. Đệ tử của ông ta là Tỳ-kheo-ni A-la-tỳ-ca đã vào thành Xá-vệ khất thực. Sau khi thọ thực xong và rửa bát sạch sẽ, vị ấy đã thu xếp chỗ ngồi và muốn vào rừng này. Ta sẽ quấy nhiễu vị ấy!” Ngay lập tức, Ác Ma biến thành một thanh niên. Đứng bên đường, hắn hỏi A-la-tỳ-ca: “Cô đi đâu vậy?” Vị Tỳ-kheo-ni đáp: “Tôi đi đến một nơi thanh vắng.” Nghe vậy, thanh niên ấy nói một bài kệ:SC 4“Trong tất cả các cõi /
không có Niết-bàn.
Cô đi đến nơi thanh vắng, tĩnh mịch /
để làm gì?SC 5Cô còn trẻ và xinh đẹp; /
nếu bây giờ cô không hưởng thụ năm dục lạc,
Một ngày kia cô sẽ già yếu; /
đừng hối tiếc về sau.”SC 6Rồi vị Tỳ-kheo-ni nghĩ: “Kẻ nào đây, kẻ muốn quấy nhiễu ta? Thật là một kẻ lừa dối! Hắn là người hay phi nhân?” Nghĩ vậy, vị ấy nhập định và, dùng tuệ quán của mình, vị ấy nhận ra đó chính là Ác Ma đã cố gắng quấy nhiễu mình. Vị ấy nói một bài kệ:SC 7“Có Niết-bàn trong thế gian; /
ta biết điều này qua kinh nghiệm.
Ngươi, Ác Ma, ngu si và nông cạn /
không biết dấu vết của nó.SC 8Dục lạc như cây kích sắc bén, chém giết; /
các uẩn là giặc cướp, cầm dao đuổi theo ngươi.
Ngươi nói về việc hưởng thụ năm dục lạc /
nhưng khổ đau do dục lạc gây ra thật đáng sợ.SC 9Dục lạc gây ra sầu muộn và phiền não, /
dục lạc gây ra khao khát.
Dục lạc gây ra trăm bề khổ đau, /
dục lạc là cội rễ của mọi khổ đau.SC 10Ta đã đoạn trừ mọi ái dục, /
bóng tối vô minh đã bị tiêu diệt.
Đã đạt đến và chứng kiến sự tịch diệt hoàn toàn, /
ta an trú trong trạng thái thanh tịnh.”SC 11Lúc bấy giờ Ác Ma nghĩ: “Vị Tỳ-kheo-ni A-la-tỳ-ca biết rõ tâm ý ta!” Bực tức, chán nản và hổ thẹn, hắn trở về cung điện của mình.
T 0453b23T 0453b24T 0453b25
別譯雜阿含經卷第十二(丹本第六卷十二張後准)
T 0453b26T 0453b27失譯人名今附秦錄
T 0453b28如是我聞:
一時,佛在舍衛國祇樹給T 0453b29孤獨園。時有比丘尼名曰曠野,於其晨朝,T 0453c01著衣持鉢,入城乞食,食訖洗鉢,將欲向彼得T 0453c02眼林中。時魔王波旬作是心念:「瞿曇沙門今T 0453c03在舍衛得眼林中,其弟子曠野比丘尼入城T 0453c04乞食,食訖洗鉢,收攝坐具,將欲往詣於彼林T 0453c05間,我當為其而作擾亂。」爾時,波旬化作摩納,T 0453c06於彼路側,問曠野言:「欲何所詣?」
比丘尼答言:T 0453c07「我今欲詣閑靜之處。」
爾時,摩納聞是語已,即T 0453c08說偈言:
T 0453c09
「一切世間中, 無有解脫者,T 0453c10
汝詣空靜處, 將欲何所作?T 0453c11
汝今年盛美, 不受於五欲,T 0453c12
一旦衰老至, 後莫生憂悔。」
T 0453c13時比丘尼而作是念:「此為是誰?欲惱亂我,甚T 0453c14為欺詐。為是人耶?是非人乎?」作是念已,入定T 0453c15觀察,知是波旬欲來惱亂,即說偈言:
T 0453c16
「世間有解脫, 我今自證知,T 0453c17
波旬汝愚鄙, 不解如斯跡。T 0453c18
欲如摽利戟, 陰賊拔刀逐,T 0453c19
汝言受五欲, 欲苦可怖畏。T 0453c20
欲能生憂惱, 欲能生追念,T 0453c21
欲能生百苦, 欲是眾苦本。T 0453c22
斷除一切愛, 滅諸無明闇,T 0453c23
逮證於盡滅, 住於無漏法。」
T 0453c24爾時,波旬而作是念:「曠野比丘尼,善知我心。」T 0453c25懊惱悔恨,慚愧還宮。
T 0453c26 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī, in the Jeta Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
SC 2At that time there was a nun called Āḷavikā. Early one morning she took her robes and her begging bowl and entered the town to beg for food. Having finished her meal, she cleaned her bowl, and decided to enter the Andhavana forest to meditate.
SC 3At that time King Māra the Bad thought: “Gotama the renunciant is now staying at Sāvatthī in the Andhavana forest. His disciple the nun Āḷavikā entered the town Sāvatthī to beg for food. Having finished her meal and cleaned her bowl, she has gathered her seat and wants to enter this forest. I shall disturb her!” Thereupon the Bad One transformed himself into a young man. Standing by the wayside, he asked Āḷavikā: “Where are you going?” The nun answered: “I am going to a secluded place.” On hearing this, the young man spoke a verse:
SC 4“In all the worlds /
there is no liberation
You are going to a secluded, quiet place /
for what?
SC 5You are still young and pretty; /
if you won’t enjoy the five sensual pleasures now,
One day you will be old and weak; /
don’t have regrets later.”
SC 6Then the nun thought: “Who is this, who wants to disturb me? What a deceiver! Is he a human or a non-human being?” Having thought this, she entered concentration and, using her insight, she recognized that it was the Bad One who had tried to disturb her. She spoke a verse:
SC 7“There is liberation in the world; /
I know this through experience.
You, Bad One, ignorant and shallow /
do not know its traces.
SC 8Sensual pleasure is like a sharp halberd, slashing; /
the aggregates are bandits, running after you knife in hand.
You talk of enjoying the five sensual pleasures /
but the suffering caused by pleasure is to be feared.
SC 9Sensual pleasure causes sadness and troubles, /
sensual pleasure causes longing.
Sensual pleasure causes a hundredfold suffering, /
sensual pleasure is the root of all suffering.
SC 10I have cut off all craving, /
the darkness of ignorance is destroyed.
Having reached and witnessed complete cessation, /
I dwell in a state of purity.”
SC 11At that time the Bad One thought: “The nun Āḷavikā knows my mind well!” Vexed, dispirited, and ashamed, he returned to his palace.
SC 1Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trụ tại Xá-vệ, trong rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.SC 2Lúc bấy giờ có một vị Tỳ-kheo-ni tên là A-la-tỳ-ca. Một buổi sáng sớm, vị ấy đắp y, ôm bát vào thành khất thực. Sau khi thọ thực xong, rửa bát sạch sẽ, vị ấy quyết định vào rừng An-đà-phược-na để thiền định.SC 3Lúc bấy giờ Ma-vương Ác nghĩ rằng: “Sa-môn Cồ-đàm hiện đang trụ tại Xá-vệ, trong rừng An-đà-phược-na. Đệ tử của ông ta là Tỳ-kheo-ni A-la-tỳ-ca đã vào thành Xá-vệ khất thực. Sau khi thọ thực xong và rửa bát sạch sẽ, vị ấy đã thu xếp chỗ ngồi và muốn vào rừng này. Ta sẽ quấy nhiễu vị ấy!” Ngay lập tức, Ác Ma biến thành một thanh niên. Đứng bên đường, hắn hỏi A-la-tỳ-ca: “Cô đi đâu vậy?” Vị Tỳ-kheo-ni đáp: “Tôi đi đến một nơi thanh vắng.” Nghe vậy, thanh niên ấy nói một bài kệ:SC 4“Trong tất cả các cõi /
không có Niết-bàn.
Cô đi đến nơi thanh vắng, tĩnh mịch /
để làm gì?SC 5Cô còn trẻ và xinh đẹp; /
nếu bây giờ cô không hưởng thụ năm dục lạc,
Một ngày kia cô sẽ già yếu; /
đừng hối tiếc về sau.”SC 6Rồi vị Tỳ-kheo-ni nghĩ: “Kẻ nào đây, kẻ muốn quấy nhiễu ta? Thật là một kẻ lừa dối! Hắn là người hay phi nhân?” Nghĩ vậy, vị ấy nhập định và, dùng tuệ quán của mình, vị ấy nhận ra đó chính là Ác Ma đã cố gắng quấy nhiễu mình. Vị ấy nói một bài kệ:SC 7“Có Niết-bàn trong thế gian; /
ta biết điều này qua kinh nghiệm.
Ngươi, Ác Ma, ngu si và nông cạn /
không biết dấu vết của nó.SC 8Dục lạc như cây kích sắc bén, chém giết; /
các uẩn là giặc cướp, cầm dao đuổi theo ngươi.
Ngươi nói về việc hưởng thụ năm dục lạc /
nhưng khổ đau do dục lạc gây ra thật đáng sợ.SC 9Dục lạc gây ra sầu muộn và phiền não, /
dục lạc gây ra khao khát.
Dục lạc gây ra trăm bề khổ đau, /
dục lạc là cội rễ của mọi khổ đau.SC 10Ta đã đoạn trừ mọi ái dục, /
bóng tối vô minh đã bị tiêu diệt.
Đã đạt đến và chứng kiến sự tịch diệt hoàn toàn, /
ta an trú trong trạng thái thanh tịnh.”SC 11Lúc bấy giờ Ác Ma nghĩ: “Vị Tỳ-kheo-ni A-la-tỳ-ca biết rõ tâm ý ta!” Bực tức, chán nản và hổ thẹn, hắn trở về cung điện của mình.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī, in the Jeta Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
SC 2At that time there was a nun called Āḷavikā. Early one morning she took her robes and her begging bowl and entered the town to beg for food. Having finished her meal, she cleaned her bowl, and decided to enter the Andhavana forest to meditate.
SC 3At that time King Māra the Bad thought: “Gotama the renunciant is now staying at Sāvatthī in the Andhavana forest. His disciple the nun Āḷavikā entered the town Sāvatthī to beg for food. Having finished her meal and cleaned her bowl, she has gathered her seat and wants to enter this forest. I shall disturb her!” Thereupon the Bad One transformed himself into a young man. Standing by the wayside, he asked Āḷavikā: “Where are you going?” The nun answered: “I am going to a secluded place.” On hearing this, the young man spoke a verse:
SC 4“In all the worlds /
there is no liberation
You are going to a secluded, quiet place /
for what?
SC 5You are still young and pretty; /
if you won’t enjoy the five sensual pleasures now,
One day you will be old and weak; /
don’t have regrets later.”
SC 6Then the nun thought: “Who is this, who wants to disturb me? What a deceiver! Is he a human or a non-human being?” Having thought this, she entered concentration and, using her insight, she recognized that it was the Bad One who had tried to disturb her. She spoke a verse:
SC 7“There is liberation in the world; /
I know this through experience.
You, Bad One, ignorant and shallow /
do not know its traces.
SC 8Sensual pleasure is like a sharp halberd, slashing; /
the aggregates are bandits, running after you knife in hand.
You talk of enjoying the five sensual pleasures /
but the suffering caused by pleasure is to be feared.
SC 9Sensual pleasure causes sadness and troubles, /
sensual pleasure causes longing.
Sensual pleasure causes a hundredfold suffering, /
sensual pleasure is the root of all suffering.
SC 10I have cut off all craving, /
the darkness of ignorance is destroyed.
Having reached and witnessed complete cessation, /
I dwell in a state of purity.”
SC 11At that time the Bad One thought: “The nun Āḷavikā knows my mind well!” Vexed, dispirited, and ashamed, he returned to his palace.