Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Như vầy tôi nghe, một thời, Đức Phật trú tại thành Xá-vệ, trong rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.Bấy giờ, Thế Tôn bảo chư Tỳ-kheo: “Thuở xưa, có một Dược-xoa, thân hình thấp bé, mặt mũi xấu xí, da đen đúa. Người ta không ưa nhìn. Dược-xoa này một lần ngồi lên ngai của Đế-Thích. Khi chư Thiên ba mươi ba thấy Dược-xoa ngồi vào chỗ của Đế-Thích, tất cả đều rất tức giận, và dùng nhiều lời lẽ lăng mạ Dược-xoa. Bấy giờ, tướng xấu xí của Dược-xoa dần dần biến mất, Dược-xoa trở nên xinh đẹp và thân hình cao lớn hơn. Chư Thiên càng mắng nhiếc, nguyền rủa Dược-xoa thì lại càng tức giận hơn. Dược-xoa ngược lại càng cao lớn và xinh đẹp hơn nữa. Chư Thiên bèn đến chỗ Đế-Thích và thưa: “Có một Dược-xoa, vô cùng xấu xí và thấp bé, đang ngồi vào chỗ của ngài. Chúng con, chư Thiên, đã lăng mạ Dược-xoa nặng nề, nhưng hình tướng của Dược-xoa lại trở nên xinh đẹp, thân hình cao lớn hơn!” Đế-Thích nói: “Có Dược-xoa này, khi bị lăng mạ thì trở nên xinh đẹp, nó được gọi là ‘Kẻ Đồng Thuận Sân Hận’.” Ngay lập tức, Đế-Thích đến chỗ ngồi của mình, đắp y lệch vai, chắp tay, tỏ lòng cung kính và nói với Dược-xoa: “Đại Tiên! Tôi là Đế-Thích. Tôi là Đế-Thích.” Sau khi Đế-Thích xưng tên ba lần, Dược-xoa trở lại nhỏ bé và xấu xí, rồi cuối cùng biến mất. Đế-Thích trở lại chỗ ngồi và nói với chư Thiên: “Từ nay về sau, không ai trong các ngươi được khởi sân hận. Nếu có sự thù địch, hãy cẩn thận đừng thêm sân hận vào đó.” Và ngài nói bài kệ này:“Nếu có người đến buông lời lăng mạ, /
Chớ ai đáp trả lời lăng mạ đó.
Đối với những kẻ đến tấn công và làm hại, /
Hãy khởi tâm từ bi.Những người không sân hận, không bạo lực, /
Nên luôn thân cận.
Vì họ là bậc Thánh, /
Họ là đệ tử của bậc Thánh.Những người có sân hận và thù ghét /
Bị sân hận đó ngăn che như núi.
Nhưng nếu, khi có sân hận và thù ghét, /
Người ta có thể tự chế ngự dù chỉ một chút,
Thì đây được gọi là pháp lành /
Như việc điều phục con ngựa bất kham.”Đức Phật bảo chư Tỳ-kheo: “Đế-Thích là vua của chư Thiên, hưởng thụ mọi loại khoái lạc. Ngài có thể chế ngự sân hận của mình và tán thán những ai chế ngự sân hận. Huống chi các ngươi, chư Tỳ-kheo, vì tín tâm mà từ bỏ gia đình, sống đời không nhà, đã xuất gia cầu đạo, các ngươi, những người đã cạo bỏ râu tóc và khoác y cà-sa, lại càng phải chế ngự sân hận và tán thán những ai chế ngự sân hận biết bao! Này chư Tỳ-kheo, các ngươi nên thực hành như vậy!”Chư Tỳ-kheo, sau khi nghe Đức Phật nói, đều hoan hỷ và ghi nhớ lời Phật dạy. 如是我聞:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤T 0385a07獨園。爾時,世尊告諸比丘:「昔所有一夜叉,形T 0385a08狀甚小,顏色鄙惡,身形又黑,人不喜見,坐帝T 0385a09釋座上。爾時,三十三天見是夜叉坐於釋處,T 0385a10皆大瞋忿,種種毀罵。爾時,夜叉惡相漸滅,善T 0385a11色轉生,漸漸長大。諸天罵詈,瞋恚轉多,夜叉T 0385a12遂復身形長大,顏色鮮盛。諸天相將至帝釋T 0385a13所,白帝釋言:『有一夜叉,極為醜陋,身形甚T 0385a14小,坐帝釋處。我等諸天,盡共罵詈,而夜叉T 0385a15子顏色轉好,身形漸大。』帝釋語言:『有是夜T 0385a16叉,得諸罵詈,形色轉好,名助人瞋。』爾時,帝T 0385a17釋還向坐所,偏袒右肩,手擎香爐,語夜T 0385a18又言:『大仙!我是帝釋,我是帝釋。』三自稱名,T 0385a19夜叉轉小,形色轉惡,於是消滅。帝釋還復T 0385a20帝釋坐,告諸天言:『自今以往,莫生瞋恚。若有T 0385a21惡對,慎莫加瞋。』即說偈言:
T 0385a22
「『若他來侵欺, 莫還侵欺彼,T 0385a23
於來侵害者, 皆生於慈心。T 0385a24
無瞋無害者, 常應親近之,T 0385a25
彼即是賢聖, 亦賢聖弟子。T 0385a26
諸有瞋恚者, 為瞋山所障。T 0385a27
若有瞋恚時, 能少禁制者,T 0385a28
是名為善法, 如轡制惡馬。』」
T 0385a29佛告諸比丘:「帝釋居天王位,受諸欲樂,猶能T 0385a30制瞋,又常讚嘆禁制瞋者,況汝比丘,信家非T 0385b01家,出家入道,剃除鬚髮,被服法衣,而不制T 0385b02瞋,讚離瞋者?是故比丘,當如是學。」
爾時,比T 0385b03丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0385b04 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī in the Jeta Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
SC 2At that time the World-honored One told the monks: “There was once a yakkha, who was short in stature, whose face was ugly, and whose complexion was black. People did not like the sight of him. This yakkha once seated himself on Sakka’s seat. When the thirty-three gods saw the yakkha sitting in Sakka’s place, they all became very angry, and insulted him in various ways. Then, the ugly aspects of the yakkha slowly diminished, he became attractive and grew taller. The gods abused and cursed him and became more and more angry. The yakkha in turn grew even taller and more beautiful. The gods went to Sakka and told him: “There is a yakkha, extremely ugly and short, who sits in your place. We, the gods, abused him severely, and the yakkha’s form became beautiful, his body grew taller!” Sakka said: “There is this yakkha, who on receiving abuse turns beautiful, he is called ‘On the Side of Anger.’” Thereupon Sakka went to his seat, knelt with his cloth arranged over one shoulder, folded his hands, offered incense and spoke to the yakkha: “Great seer! I am Sakka. I am Sakka.” After Sakka had uttered his name thrice, the yakkha became small and ugly again and finally vanished. Sakka resumed his seat and said to the gods: “From now on, let none of you generate anger. If there is hostility, be careful not to add anger to it.” And he spoke this verse:
SC 3“If someone comes and utters insults, /
let no one return these insults to him.
Towards those who come to attack and to harm, /
let everyone generate loving-kindness.
SC 4Those without anger, without violence, /
one should always befriend.
For they are noble ones, /
they are disciples of noble ones.
SC 5Those with anger and hatred /
are blocked by that anger as if by a mountain.
But if, when there is anger and hatred, /
one can control oneself even a little,
then this is called a wholesome state /
like the taming of an unruly horse.’”
SC 6The Buddha told the monks: “Sakka is the king of gods, enjoying all kinds of pleasure. He can control his anger and praises those who control their anger. How much more should you, monks, who, out of faith have gone forth from home into homelessness, gone forth and pursued the way, you, who have shaved off hair and beard and donned the robes, how much more should you control anger and praise those who control their anger! In this way, monks, you should practice!”
SC 7The monks, having listened to what the Buddha had said, were happy and remembered it well.
Như vầy tôi nghe, một thời, Đức Phật trú tại thành Xá-vệ, trong rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.Bấy giờ, Thế Tôn bảo chư Tỳ-kheo: “Thuở xưa, có một Dược-xoa, thân hình thấp bé, mặt mũi xấu xí, da đen đúa. Người ta không ưa nhìn. Dược-xoa này một lần ngồi lên ngai của Đế-Thích. Khi chư Thiên ba mươi ba thấy Dược-xoa ngồi vào chỗ của Đế-Thích, tất cả đều rất tức giận, và dùng nhiều lời lẽ lăng mạ Dược-xoa. Bấy giờ, tướng xấu xí của Dược-xoa dần dần biến mất, Dược-xoa trở nên xinh đẹp và thân hình cao lớn hơn. Chư Thiên càng mắng nhiếc, nguyền rủa Dược-xoa thì lại càng tức giận hơn. Dược-xoa ngược lại càng cao lớn và xinh đẹp hơn nữa. Chư Thiên bèn đến chỗ Đế-Thích và thưa: “Có một Dược-xoa, vô cùng xấu xí và thấp bé, đang ngồi vào chỗ của ngài. Chúng con, chư Thiên, đã lăng mạ Dược-xoa nặng nề, nhưng hình tướng của Dược-xoa lại trở nên xinh đẹp, thân hình cao lớn hơn!” Đế-Thích nói: “Có Dược-xoa này, khi bị lăng mạ thì trở nên xinh đẹp, nó được gọi là ‘Kẻ Đồng Thuận Sân Hận’.” Ngay lập tức, Đế-Thích đến chỗ ngồi của mình, đắp y lệch vai, chắp tay, tỏ lòng cung kính và nói với Dược-xoa: “Đại Tiên! Tôi là Đế-Thích. Tôi là Đế-Thích.” Sau khi Đế-Thích xưng tên ba lần, Dược-xoa trở lại nhỏ bé và xấu xí, rồi cuối cùng biến mất. Đế-Thích trở lại chỗ ngồi và nói với chư Thiên: “Từ nay về sau, không ai trong các ngươi được khởi sân hận. Nếu có sự thù địch, hãy cẩn thận đừng thêm sân hận vào đó.” Và ngài nói bài kệ này:“Nếu có người đến buông lời lăng mạ, /
Chớ ai đáp trả lời lăng mạ đó.
Đối với những kẻ đến tấn công và làm hại, /
Hãy khởi tâm từ bi.Những người không sân hận, không bạo lực, /
Nên luôn thân cận.
Vì họ là bậc Thánh, /
Họ là đệ tử của bậc Thánh.Những người có sân hận và thù ghét /
Bị sân hận đó ngăn che như núi.
Nhưng nếu, khi có sân hận và thù ghét, /
Người ta có thể tự chế ngự dù chỉ một chút,
Thì đây được gọi là pháp lành /
Như việc điều phục con ngựa bất kham.”Đức Phật bảo chư Tỳ-kheo: “Đế-Thích là vua của chư Thiên, hưởng thụ mọi loại khoái lạc. Ngài có thể chế ngự sân hận của mình và tán thán những ai chế ngự sân hận. Huống chi các ngươi, chư Tỳ-kheo, vì tín tâm mà từ bỏ gia đình, sống đời không nhà, đã xuất gia cầu đạo, các ngươi, những người đã cạo bỏ râu tóc và khoác y cà-sa, lại càng phải chế ngự sân hận và tán thán những ai chế ngự sân hận biết bao! Này chư Tỳ-kheo, các ngươi nên thực hành như vậy!”Chư Tỳ-kheo, sau khi nghe Đức Phật nói, đều hoan hỷ và ghi nhớ lời Phật dạy.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī in the Jeta Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
SC 2At that time the World-honored One told the monks: “There was once a yakkha, who was short in stature, whose face was ugly, and whose complexion was black. People did not like the sight of him. This yakkha once seated himself on Sakka’s seat. When the thirty-three gods saw the yakkha sitting in Sakka’s place, they all became very angry, and insulted him in various ways. Then, the ugly aspects of the yakkha slowly diminished, he became attractive and grew taller. The gods abused and cursed him and became more and more angry. The yakkha in turn grew even taller and more beautiful. The gods went to Sakka and told him: “There is a yakkha, extremely ugly and short, who sits in your place. We, the gods, abused him severely, and the yakkha’s form became beautiful, his body grew taller!” Sakka said: “There is this yakkha, who on receiving abuse turns beautiful, he is called ‘On the Side of Anger.’” Thereupon Sakka went to his seat, knelt with his cloth arranged over one shoulder, folded his hands, offered incense and spoke to the yakkha: “Great seer! I am Sakka. I am Sakka.” After Sakka had uttered his name thrice, the yakkha became small and ugly again and finally vanished. Sakka resumed his seat and said to the gods: “From now on, let none of you generate anger. If there is hostility, be careful not to add anger to it.” And he spoke this verse:
SC 3“If someone comes and utters insults, /
let no one return these insults to him.
Towards those who come to attack and to harm, /
let everyone generate loving-kindness.
SC 4Those without anger, without violence, /
one should always befriend.
For they are noble ones, /
they are disciples of noble ones.
SC 5Those with anger and hatred /
are blocked by that anger as if by a mountain.
But if, when there is anger and hatred, /
one can control oneself even a little,
then this is called a wholesome state /
like the taming of an unruly horse.’”
SC 6The Buddha told the monks: “Sakka is the king of gods, enjoying all kinds of pleasure. He can control his anger and praises those who control their anger. How much more should you, monks, who, out of faith have gone forth from home into homelessness, gone forth and pursued the way, you, who have shaved off hair and beard and donned the robes, how much more should you control anger and praise those who control their anger! In this way, monks, you should practice!”
SC 7The monks, having listened to what the Buddha had said, were happy and remembered it well.