Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Như thị ngã văn, nhất thời, Đức Phật trú tại Vương Xá thành, trong Trúc Lâm Ca-lan-đà.
SC 2Bấy giờ, Đề-bà-đạt-đa đã chứng đắc Tứ thiền. Sau khi chứng đắc, y khởi niệm rằng: “Trong quốc độ Ma-kiệt-đà này, ai là người có quyền lực nhất?” Y lại nghĩ: “Hiện nay, A-xà-thế đã kế thừa vương vị. Nếu ta có thể khiến y chịu ảnh hưởng của ta, ta sẽ có thể kiểm soát tất cả mọi người trong vương quốc.” Đề-bà-đạt-đa nghĩ vậy, liền đến chỗ A-xà-thế, hóa thành hình tướng voi báu, đi vào qua cửa và đi ra mà không dùng cửa. Kế đó, y hóa thành hình tướng ngựa báu và cũng làm như vậy. Rồi y trở lại hình tướng Tỳ-kheo, đi vào qua cửa và bay ra giữa không trung. Rồi y hóa thành một đứa trẻ nhỏ, trang sức bằng châu báu, ngọc trai và ngọc bích, thân thể xinh đẹp, và ngồi trên đầu gối của A-xà-thế. Tại đó, A-xà-thế vuốt ve, âu yếm và hôn y, và tình cờ một ít nước bọt của vua đã nhỏ vào miệng Đề-bà-đạt-đa. Vì Đề-bà-đạt-đa tham cầu lợi dưỡng, y đã nuốt nước bọt đó. Rồi Đề-bà-đạt-đa từ hình hài đứa trẻ trở lại thân tướng của mình. Khi A-xà-thế thấy tất cả những điều này, vua đã khởi tà kiến cho rằng thần thông biến hóa của Đề-bà-đạt-đa vượt trội hơn Thế Tôn. Vua bắt đầu cung kính Đề-bà-đạt-đa sâu sắc. Mỗi ngày, vua sai 500 cỗ xe chở thức ăn cúng dường y, và Đề-bà-đạt-đa cùng 500 quyến thuộc của y đều thọ nhận những vật cúng dường này.
SC 3Một số Tỳ-kheo, sau khi đắp y và cầm bát, vào thành khất thực. Sau khi thọ thực, họ đến chỗ Đức Phật và bạch rằng: “Bạch Thế Tôn! Khi chúng con vào thành khất thực, chúng con thấy Đề-bà-đạt-đa đang tập hợp mọi người từ xa đến gần và nhận được nhiều lợi dưỡng lớn.” Đức Phật bảo các Tỳ-kheo: “Các con không nên khởi tâm tham lam như Đề-bà-đạt-đa đã làm. Vì sao vậy? Đề-bà-đạt-đa này sẽ tự hại mình vì lợi dưỡng. Y giống như cây chuối chết sau khi ra quả, như cây sậy và cây tre sau khi ra hoa, và như con la sau khi mang thai. Y cũng giống như vậy. Đề-bà-đạt-đa nhận được lợi dưỡng cũng không khác gì những điều này. Đề-bà-đạt-đa ngu si, không có trí tuệ, không biết quy luật này, và sẽ phải chịu khổ vì điều này trong đêm dài luân hồi vô minh. Vì vậy, thấy Đề-bà-đạt-đa tự hại mình vì lợi dưỡng, các con nên từ bỏ mọi tham lam và ái dục, và quán xét kỹ lưỡng. Các con nên hiểu điều này: đừng tham cầu lợi dưỡng.”
Rồi Đức Phật nói kệ rằng:
SC 4“Cây chuối chết sau khi ra quả,
Cũng vậy với tre và sậy.
Tương tự, những ai tham cầu lợi dưỡng,
Ắt sẽ tự hại mình.
SC 5Những ai đã đạt được lợi dưỡng,
Sẽ thấy suy giảm và suy tàn.
Trẻ con bận rộn vì lợi dưỡng,
Họ làm hại những điều thanh tịnh và tốt lành,
Như cây cọ khi mang quá nhiều quả,
Chúng gãy đổ và trở nên cằn cỗi.”
SC 6Khi Đức Phật thuyết giảng xong bài kinh này, các Tỳ-kheo, sau khi nghe lời Ngài dạy, đều hoan hỷ và ghi nhớ kỹ.
如是我聞:
一時,佛住王舍城迦蘭陀竹林。T 0374b10爾時,提婆達多獲得四禪,而作是念:「此摩竭T 0374b11提國誰為最勝?」覆自思惟:「今日太子阿闍世T 0374b12者,當紹王位,我今若得調伏彼者,則能控御T 0374b13一國人民。」時,提婆達多作是念已,即往詣阿T 0374b14闍世所,化作象寶,從門而入,非門而出。又化T 0374b15作馬寶,亦復如是。又復化作沙門,從門而入,T 0374b16飛虛而出。又化作小兒,眾寶瓔珞,莊嚴其身,T 0374b17在阿闍世膝上。時,阿闍世抱取嗚唼,唾其口T 0374b18中。提婆達多貪利養故,即嚥其唾。提婆達T 0374b19多變小兒形,還伏本身。時,阿闍世見是事T 0374b20已,即生邪見,謂提婆達多神通變化,踰於世T 0374b21尊。時,阿闍世於提婆達多所,深生敬信,日送T 0374b22五百車食而以與之。提婆達多與其徒眾五T 0374b23百人,俱共受其供。
時,有眾多比丘,著衣持鉢T 0374b24入城乞食。飲食已訖,往詣佛所,白佛言:「世T 0374b25尊!向以時到,入城乞食,見提婆達多招集遠T 0374b26近,大獲供養。」佛告諸比丘:「汝等不應於提T 0374b27婆達所,生願羨心。所以者何?此提婆達必T 0374b28為利養之所傷害。譬如芭蕉生實則死,蘆竹T 0374b29駏驉,騾懷妊等,亦復如是。提婆達多得於利T 0374c01養,如彼無異。提婆達多愚癡無智,不識義理,T 0374c02長夜受苦。是故汝等,若見於彼提婆達多為T 0374c03於利養之所危害,宜應捨棄貪求之事,審諦T 0374c04觀察,當作是解,莫貪利養。」即說偈言:
T 0374c05
「芭蕉生實死, 蘆竹葦亦然,T 0374c06
貪利者如是, 必能自傷損。T 0374c07
而此利養者, 當為衰損減,T 0374c08
孾愚為利養, 能害於淨善。T 0374c09
譬如多羅樹, 斬則更不生。」
T 0374c10佛說此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0374c11 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda.
SC 2At that time Devadatta reached the fourth jhāna stage of meditation. After his experience he had this thought: “Who in this country of Magadha is the most powerful?” And again he thought: “These days Ajātasattu has inherited the throne. How if I were to bring him under my influence—I could control everybody in the kingdom.” Devadatta having thought thus, went to Ajātasattu’s place, assumed the form of an elephant treasure, entered through the door and left without using the door. Next he assumed the form of a horse treasure and did likewise. Then he turned back into a monk, entered through the door and left flying through the air. Then he turned into a small child adorned with jewels, pearls and jade, his body beautiful and he sat on Ajātasattu’s knee. There Ajātasattu fondled him, crooned to him and kissed him, and it so happened that some of his spittle drooled into Devadatta’s mouth. Because Devadatta desired gain and profit, he swallowed the spittle. Then Devadatta changed from his child form back to his own body. When Ajātasattu saw all this, he developed the wrong view that Devadatta’s magical skill in changing his form surpassed that of the World-honored One. He began to venerate Devadatta deeply. Every day he sent 500 chariots of food as a gift to him and Devadatta and his 500 followers all partook of these offerings.
SC 3A number of monks, having put on their robes and taken their begging-bowls, entered the town to beg for food. Having eaten, they went to the Buddha and told him: “World-honored One! When we entered the town to beg for food, we saw Devadatta gathering people from far and near and receiving great offerings.” The Buddha said to the monks: “You should not develop a covetous mind, as Devadatta has done. Why not? This Devadatta will harm himself for the sake of gain and profit. He is just like the banana plant which dies after bearing fruit, like the reed and the bamboo after flowering, and the mule after getting pregnant. He is just like these. Devadatta receiving gain is not different from these. Devadatta is ignorant, without knowledge, does not know this rule, and will suffer because of this in the long night of rebirths in ignorance. Therefore, seeing how Devadatta harms himself for the sake of gain, you should give up all greed and craving and reflect carefully. You should understand this: do not crave for gains.”
Then he spoke this verse:
SC 4“The banana plant dies after bringing forth fruit /
it is the same with bamboo and with reeds.
Likewise, those craving for gain /
are bound to harm themselves.
SC 5Those who have attained gain /
will find decrease and decline.
Childishly busying themselves about gain /
they harm the pure and good,
like the palm tree when bearing too many fruits /
they break and become barren.”
SC 6When the Buddha had finished this discourse, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.
SC 1Như thị ngã văn, nhất thời, Đức Phật trú tại Vương Xá thành, trong Trúc Lâm Ca-lan-đà.
SC 2Bấy giờ, Đề-bà-đạt-đa đã chứng đắc Tứ thiền. Sau khi chứng đắc, y khởi niệm rằng: “Trong quốc độ Ma-kiệt-đà này, ai là người có quyền lực nhất?” Y lại nghĩ: “Hiện nay, A-xà-thế đã kế thừa vương vị. Nếu ta có thể khiến y chịu ảnh hưởng của ta, ta sẽ có thể kiểm soát tất cả mọi người trong vương quốc.” Đề-bà-đạt-đa nghĩ vậy, liền đến chỗ A-xà-thế, hóa thành hình tướng voi báu, đi vào qua cửa và đi ra mà không dùng cửa. Kế đó, y hóa thành hình tướng ngựa báu và cũng làm như vậy. Rồi y trở lại hình tướng Tỳ-kheo, đi vào qua cửa và bay ra giữa không trung. Rồi y hóa thành một đứa trẻ nhỏ, trang sức bằng châu báu, ngọc trai và ngọc bích, thân thể xinh đẹp, và ngồi trên đầu gối của A-xà-thế. Tại đó, A-xà-thế vuốt ve, âu yếm và hôn y, và tình cờ một ít nước bọt của vua đã nhỏ vào miệng Đề-bà-đạt-đa. Vì Đề-bà-đạt-đa tham cầu lợi dưỡng, y đã nuốt nước bọt đó. Rồi Đề-bà-đạt-đa từ hình hài đứa trẻ trở lại thân tướng của mình. Khi A-xà-thế thấy tất cả những điều này, vua đã khởi tà kiến cho rằng thần thông biến hóa của Đề-bà-đạt-đa vượt trội hơn Thế Tôn. Vua bắt đầu cung kính Đề-bà-đạt-đa sâu sắc. Mỗi ngày, vua sai 500 cỗ xe chở thức ăn cúng dường y, và Đề-bà-đạt-đa cùng 500 quyến thuộc của y đều thọ nhận những vật cúng dường này.
SC 3Một số Tỳ-kheo, sau khi đắp y và cầm bát, vào thành khất thực. Sau khi thọ thực, họ đến chỗ Đức Phật và bạch rằng: “Bạch Thế Tôn! Khi chúng con vào thành khất thực, chúng con thấy Đề-bà-đạt-đa đang tập hợp mọi người từ xa đến gần và nhận được nhiều lợi dưỡng lớn.” Đức Phật bảo các Tỳ-kheo: “Các con không nên khởi tâm tham lam như Đề-bà-đạt-đa đã làm. Vì sao vậy? Đề-bà-đạt-đa này sẽ tự hại mình vì lợi dưỡng. Y giống như cây chuối chết sau khi ra quả, như cây sậy và cây tre sau khi ra hoa, và như con la sau khi mang thai. Y cũng giống như vậy. Đề-bà-đạt-đa nhận được lợi dưỡng cũng không khác gì những điều này. Đề-bà-đạt-đa ngu si, không có trí tuệ, không biết quy luật này, và sẽ phải chịu khổ vì điều này trong đêm dài luân hồi vô minh. Vì vậy, thấy Đề-bà-đạt-đa tự hại mình vì lợi dưỡng, các con nên từ bỏ mọi tham lam và ái dục, và quán xét kỹ lưỡng. Các con nên hiểu điều này: đừng tham cầu lợi dưỡng.”
Rồi Đức Phật nói kệ rằng:
SC 4“Cây chuối chết sau khi ra quả,
Cũng vậy với tre và sậy.
Tương tự, những ai tham cầu lợi dưỡng,
Ắt sẽ tự hại mình.
SC 5Những ai đã đạt được lợi dưỡng,
Sẽ thấy suy giảm và suy tàn.
Trẻ con bận rộn vì lợi dưỡng,
Họ làm hại những điều thanh tịnh và tốt lành,
Như cây cọ khi mang quá nhiều quả,
Chúng gãy đổ và trở nên cằn cỗi.”
SC 6Khi Đức Phật thuyết giảng xong bài kinh này, các Tỳ-kheo, sau khi nghe lời Ngài dạy, đều hoan hỷ và ghi nhớ kỹ.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda.
SC 2At that time Devadatta reached the fourth jhāna stage of meditation. After his experience he had this thought: “Who in this country of Magadha is the most powerful?” And again he thought: “These days Ajātasattu has inherited the throne. How if I were to bring him under my influence—I could control everybody in the kingdom.” Devadatta having thought thus, went to Ajātasattu’s place, assumed the form of an elephant treasure, entered through the door and left without using the door. Next he assumed the form of a horse treasure and did likewise. Then he turned back into a monk, entered through the door and left flying through the air. Then he turned into a small child adorned with jewels, pearls and jade, his body beautiful and he sat on Ajātasattu’s knee. There Ajātasattu fondled him, crooned to him and kissed him, and it so happened that some of his spittle drooled into Devadatta’s mouth. Because Devadatta desired gain and profit, he swallowed the spittle. Then Devadatta changed from his child form back to his own body. When Ajātasattu saw all this, he developed the wrong view that Devadatta’s magical skill in changing his form surpassed that of the World-honored One. He began to venerate Devadatta deeply. Every day he sent 500 chariots of food as a gift to him and Devadatta and his 500 followers all partook of these offerings.
SC 3A number of monks, having put on their robes and taken their begging-bowls, entered the town to beg for food. Having eaten, they went to the Buddha and told him: “World-honored One! When we entered the town to beg for food, we saw Devadatta gathering people from far and near and receiving great offerings.” The Buddha said to the monks: “You should not develop a covetous mind, as Devadatta has done. Why not? This Devadatta will harm himself for the sake of gain and profit. He is just like the banana plant which dies after bearing fruit, like the reed and the bamboo after flowering, and the mule after getting pregnant. He is just like these. Devadatta receiving gain is not different from these. Devadatta is ignorant, without knowledge, does not know this rule, and will suffer because of this in the long night of rebirths in ignorance. Therefore, seeing how Devadatta harms himself for the sake of gain, you should give up all greed and craving and reflect carefully. You should understand this: do not crave for gains.”
Then he spoke this verse:
SC 4“The banana plant dies after bringing forth fruit /
it is the same with bamboo and with reeds.
Likewise, those craving for gain /
are bound to harm themselves.
SC 5Those who have attained gain /
will find decrease and decline.
Childishly busying themselves about gain /
they harm the pure and good,
like the palm tree when bearing too many fruits /
they break and become barren.”
SC 6When the Buddha had finished this discourse, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.