Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Như thị ngã văn, một thời Đức Phật trú tại thành Vương Xá, trong Trúc Lâm Ca-lan-đà. Bấy giờ, Thế Tôn đã tu tập trong tư thế ngồi, nằm và đi kinh hành, kể từ cuối canh đầu đêm. Khi rạng đông, Ngài rửa chân, vào tịnh xá, và nằm nghiêng về bên phải, chân này gác lên chân kia. Ngài an trú tâm vào sự thanh tịnh, và với chánh niệm, hướng tâm đến việc thức dậy sau giấc nghỉ.
SC 2Bấy giờ, Ác Ma-vương khởi lên ý nghĩ này: “Sa-môn Cồ-đàm đang ở thành Vương Xá, trong Trúc Lâm Ca-lan-đà. Ngài đã tu tập trong tư thế đi kinh hành, ngồi và nằm. Khi rạng đông, Ngài rửa chân, vào tịnh xá, và nằm nghiêng về bên phải, chân này gác lên chân kia. Ngài an trú tâm vào sự thanh tịnh, và với chánh niệm, hướng tâm đến việc thức dậy sau giấc nghỉ. Ta nên đi quấy nhiễu Ngài bây giờ.”
SC 3Nghĩ vậy, y hóa hiện thành một thanh niên, đứng trước Đức Phật và nói lên một bài kệ:
SC 4“Sao Ngài lại ngủ? /
Sao Ngài lại ngủ?
Ngủ thiếp đi /
có phải là ‘nhập Niết-bàn’ chăng?
Đây có phải là ‘việc cần làm đã làm xong’ chăng? /
Và ngủ yên lặng,
Dù mặt trời đã mọc /
Ngài vẫn ngủ tiếp.”
SC 5Đức Phật biết rằng Thiên Ma đã đến quấy nhiễu Ngài, và Ngài nói lên bài kệ này:
SC 6“Tất cả chúng sanh bị mắc kẹt trong lưới dục /
giăng mắc khắp nơi.
Ta nay đã xé tan nó /
các dục vọng đã vĩnh viễn chấm dứt.
Khi mọi pháp hữu vi đã diệt /
Ta an trú trong hỷ lạc Niết-bàn.
Hỡi Ác Ma /
ngươi có thể làm gì ta?”
SC 7Khi Ma-vương nghe bài kệ này, y trở nên chán nản và thất vọng. Y tự làm cho mình biến mất, rời đi và trở về thiên cung của mình.
如是我聞:
一時,佛住王舍城迦蘭陀竹T 0381c17林。爾時,世尊於初夜後分,坐臥經行。於其晨T 0381c18朝,洗足入房,右脇著地,足足相累,繫心在明,T 0381c19修於念覺,而生起想。爾時,魔王波旬即作是T 0381c20念:「沙門瞿曇在王舍城迦蘭陀竹林中,經行T 0381c21坐臥。於其晨朝,洗足入房,右脇著地,足足相T 0381c22累,繫心在明,修於念覺,作於起想。我當至彼,T 0381c23而作嬈亂。」作是念已,化為摩納,在佛前住,而T 0381c24說偈言:
T 0381c25
「何以睡眠? 何以睡眠? 云何睡眠,T 0381c26
如入涅槃? 如所作辦, 而自安眠,T 0381c27
乃至日出, 故復眠也。」
T 0381c28佛知天魔來作嬈亂,即說偈言:
T 0381c29
「愛網著諸有, 遍覆一切處,T 0382a01
我今破斯網, 諸愛永已斷。T 0382a02
一切有生盡, 安隱涅槃樂,T 0382a03
波旬汝今者, 於我復何為?」
T 0382a04爾時,魔王聞說偈已,憂愁苦惱,即便隱形,還T 0382a05于天宮。
T 0382a06 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda. At that time the World-honored One had been practicing while sitting, lying and walking, since the end of the first watch of the night. At dawn he washed his feet, entered his abode, and lay down on his right side, one leg resting on the other. He focused his mind on clarity and, practicing mindfulness, directed his thoughts towards rising after the rest.
SC 2There King Māra the Bad had this thought: “The renunciant Gotama is in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda. He had been practicing while walking, sitting and lying down. At dawn he washed his feet, entered his abode, and lay down on his right side, one leg resting on the other. He focused his mind on clarity and, practicing mindfulness, directed his thoughts towards rising after the rest. I should now go and disturb him.”
SC 3Having thought thus he transformed himself into a young man, stood in front of the Buddha and spoke a verse:
SC 4“Why are you sleeping? /
Why are you sleeping?
Is falling asleep /
‘entering Nirvāṇa?’
Is this ‘ having done what had to be done?’ /
And falling quietly asleep,
even with the sun rising /
you go back to sleep.”
SC 5The Buddha knew that Deva Māra had come to disturb him and he spoke this verse:
SC 6“All living beings are caught in the web of desire /
which pervades everywhere.
I now have torn it apart /
the desires are forever ended.
When all things arisen have ended /
I calmly abide in nirvāṇic joy.
You Bad One /
what can you do to me?”
SC 7When King Māra heard this verse he became depressed and dispirited. He made himself invisible, left and returned to his heavenly palace.
SC 1Như thị ngã văn, một thời Đức Phật trú tại thành Vương Xá, trong Trúc Lâm Ca-lan-đà. Bấy giờ, Thế Tôn đã tu tập trong tư thế ngồi, nằm và đi kinh hành, kể từ cuối canh đầu đêm. Khi rạng đông, Ngài rửa chân, vào tịnh xá, và nằm nghiêng về bên phải, chân này gác lên chân kia. Ngài an trú tâm vào sự thanh tịnh, và với chánh niệm, hướng tâm đến việc thức dậy sau giấc nghỉ.
SC 2Bấy giờ, Ác Ma-vương khởi lên ý nghĩ này: “Sa-môn Cồ-đàm đang ở thành Vương Xá, trong Trúc Lâm Ca-lan-đà. Ngài đã tu tập trong tư thế đi kinh hành, ngồi và nằm. Khi rạng đông, Ngài rửa chân, vào tịnh xá, và nằm nghiêng về bên phải, chân này gác lên chân kia. Ngài an trú tâm vào sự thanh tịnh, và với chánh niệm, hướng tâm đến việc thức dậy sau giấc nghỉ. Ta nên đi quấy nhiễu Ngài bây giờ.”
SC 3Nghĩ vậy, y hóa hiện thành một thanh niên, đứng trước Đức Phật và nói lên một bài kệ:
SC 4“Sao Ngài lại ngủ? /
Sao Ngài lại ngủ?
Ngủ thiếp đi /
có phải là ‘nhập Niết-bàn’ chăng?
Đây có phải là ‘việc cần làm đã làm xong’ chăng? /
Và ngủ yên lặng,
Dù mặt trời đã mọc /
Ngài vẫn ngủ tiếp.”
SC 5Đức Phật biết rằng Thiên Ma đã đến quấy nhiễu Ngài, và Ngài nói lên bài kệ này:
SC 6“Tất cả chúng sanh bị mắc kẹt trong lưới dục /
giăng mắc khắp nơi.
Ta nay đã xé tan nó /
các dục vọng đã vĩnh viễn chấm dứt.
Khi mọi pháp hữu vi đã diệt /
Ta an trú trong hỷ lạc Niết-bàn.
Hỡi Ác Ma /
ngươi có thể làm gì ta?”
SC 7Khi Ma-vương nghe bài kệ này, y trở nên chán nản và thất vọng. Y tự làm cho mình biến mất, rời đi và trở về thiên cung của mình.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda. At that time the World-honored One had been practicing while sitting, lying and walking, since the end of the first watch of the night. At dawn he washed his feet, entered his abode, and lay down on his right side, one leg resting on the other. He focused his mind on clarity and, practicing mindfulness, directed his thoughts towards rising after the rest.
SC 2There King Māra the Bad had this thought: “The renunciant Gotama is in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda. He had been practicing while walking, sitting and lying down. At dawn he washed his feet, entered his abode, and lay down on his right side, one leg resting on the other. He focused his mind on clarity and, practicing mindfulness, directed his thoughts towards rising after the rest. I should now go and disturb him.”
SC 3Having thought thus he transformed himself into a young man, stood in front of the Buddha and spoke a verse:
SC 4“Why are you sleeping? /
Why are you sleeping?
Is falling asleep /
‘entering Nirvāṇa?’
Is this ‘ having done what had to be done?’ /
And falling quietly asleep,
even with the sun rising /
you go back to sleep.”
SC 5The Buddha knew that Deva Māra had come to disturb him and he spoke this verse:
SC 6“All living beings are caught in the web of desire /
which pervades everywhere.
I now have torn it apart /
the desires are forever ended.
When all things arisen have ended /
I calmly abide in nirvāṇic joy.
You Bad One /
what can you do to me?”
SC 7When King Māra heard this verse he became depressed and dispirited. He made himself invisible, left and returned to his heavenly palace.