Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trú tại gần thành Vương Xá, trên núi Kỳ-xà-quật. SC 2Lúc bấy giờ, giữa đêm khuya, Đức Thế Tôn đang kinh hành ngoài trời. Sau khi rửa chân, Ngài vào tịnh thất, ngồi thẳng lưng và an trú chánh niệm trước mặt. Bấy giờ, Ma-vương Ba-tuần khởi ý nghĩ này: “Sa-môn Cồ-đàm đang trú tại thành Vương Xá, trên núi Kỳ-xà-quật, đang kinh hành ngoài trời. Ta nên đến quấy nhiễu Ngài.” SC 3Bấy giờ Ma-vương hóa thành một con rắn khổng lồ, dài và to như một chiếc thuyền lớn, với đôi mắt sáng rực như bát đồng xứ Kiều-tát-la, lưỡi thè ra thụt vào nh�� chớp, hơi thở phì phò như sấm. Nó đứng trước Đức Phật và quấn thân quanh Ngài. Sau đó, nó cúi cổ về phía trước và đặt đầu nó lên đầu Đức Phật. Đức Phật, biết rằng đây là Ma-vương đang cố quấy nhiễu Ngài, đã nói kệ này: SC 4“Ta sống hoàn toàn độc cư /
tâm an trú trong giải thoát chân thật,
trong thiền định tịch tịnh và tu tập thân /
theo giáo pháp của các Đức Phật đời trước. SC 5Rắn độc, hung dữ và bạo tàn /
với vẻ ngoài đáng sợ,
rắn siết mồi và côn trùng độc hại: /
tất cả những quấy nhiễu này /
không thể lay động dù chỉ một sợi lông trên thân ta /
huống chi làm ta sợ hãi. SC 6Nếu bầu trời vỡ tan /
hay đại địa rung chuyển,
tất cả chúng sinh /
sẽ cảm thấy kinh hoàng tột độ;
nhưng để hù dọa ta /
là điều không thể. SC 7Dù ngươi có nhắm một mũi tên độc /
vào tim ta,
khoảnh khắc mũi tên trúng đích /
ta sẽ không tìm kiếm sự che chở;
tuy nhiên mũi tên độc đó /
không thể xuyên thủng.” SC 8Khi Ma-vương nghe Đức Phật nói kệ này, hắn nghĩ: “Sa-môn Cồ-đàm biết tâm ta!” và hắn trở nên vô cùng sợ hãi. Buồn bã và chán nản, hắn biến mất và trở về thiên cung của mình.
如是我聞:
一時,佛在王舍城耆闍崛山。T 0382a21爾時,世尊於其中夜露地經行,洗足已,入靜T 0382a22房中,整身端坐,繫念在前。魔王波旬作是念T 0382a23言:「瞿曇沙門在王舍城耆闍崛山中,露地經T 0382a24行。我當往彼,而作嬈亂。」爾時,魔王即自變形T 0382a25作蟒蛇身,其形長大,猶如大船。雙目晃朗,如T 0382a26憍薩羅鉢。吐舌炎炎,又如掣電。出入息聲,如T 0382a27大雷震。住於佛前,以身遶佛,引頸舉頭,當佛T 0382a28頂上。
爾時,世尊知魔嬈亂,而說偈言:
T 0382a29
「我處于閑寂, 繫心正解脫,T 0382b01
安禪修其身, 如昔諸佛法。T 0382b02
毒蛇極猛暴, 狀貌甚可畏,T 0382b03
蚊虻及蚤蝨, 種種諸惱觸,T 0382b04
不動我一毛, 況能令我畏?T 0382b05
假使虛空裂, 大地皆振動,T 0382b06
一切諸眾生, 皆生大驚懼,T 0382b07
欲令我怖畏, 終無有是處。T 0382b08
設復有毒箭, 中于我心者,T 0382b09
當于被箭時, 終不求救護,T 0382b10
然復此毒箭, 亦不能中我。」
T 0382b11爾時,魔王聞佛說偈,而作是念:「瞿曇沙門已T 0382b12知我心。」生大怖畏,憂愁悔恨,即變形去,還于T 0382b13天宮。
T 0382b14 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying near Rājagaha on Gijjhakūṭa Mountain.
SC 2At that time, in the middle of the night, the World-honored One was practicing walking meditation in the open. Having washed his feet, he entered his silent abode, sat upright and focused his attention in front of him. Then, King Māra the Bad had this thought: “The renunciant Gotama staying in Rājagaha on Gijjhakūṭa Mountain is practicing walking meditation in the open. I should go and disturb him.”
SC 3At that time King Māra changed into a huge snake that was long and thick like a large boat. With a pair of eyes glittering brightly like a bronze bowl from the land of Kosala, tongue flicking in and out like lightning and breath heaving like thunder, it stood before the Buddha and coiled its body around him. Then, it bent its neck forward, and lowered its head on to the head of the Buddha. The Buddha, who knew that this was Māra trying to disturb him, spoke this verse:
SC 4“I live in complete solitude /
the mind focused in true liberation,
in quiet meditation and physical cultivation /
according to the teaching of the former Buddhas.
SC 5Poisonous snakes, fierce and violent /
of terrifying appearance,
constrictor snakes and vermin: /
all these disturbances /
cannot stir even one hair on my body /
much less frighten me.
SC 6If the sky broke apart /
or the great earth shook,
all beings /
would feel great terror;
but to frighten me /
is not possible.
SC 7Even if you aimed a poisoned arrow /
at my heart,
the moment the arrow struck /
I would not seek protection;
nevertheless the poisoned arrow /
cannot penetrate.”
SC 8When King Māra heard the Buddha speak this verse he thought: “The Gotama renunciant knows my mind!” and he became deeply afraid. Depressed and dispirited, he made himself invisible and returned to his heavenly palace.
SC 1Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trú tại gần thành Vương Xá, trên núi Kỳ-xà-quật. SC 2Lúc bấy giờ, giữa đêm khuya, Đức Thế Tôn đang kinh hành ngoài trời. Sau khi rửa chân, Ngài vào tịnh thất, ngồi thẳng lưng và an trú chánh niệm trước mặt. Bấy giờ, Ma-vương Ba-tuần khởi ý nghĩ này: “Sa-môn Cồ-đàm đang trú tại thành Vương Xá, trên núi Kỳ-xà-quật, đang kinh hành ngoài trời. Ta nên đến quấy nhiễu Ngài.” SC 3Bấy giờ Ma-vương hóa thành một con rắn khổng lồ, dài và to như một chiếc thuyền lớn, với đôi mắt sáng rực như bát đồng xứ Kiều-tát-la, lưỡi thè ra thụt vào nh�� chớp, hơi thở phì phò như sấm. Nó đứng trước Đức Phật và quấn thân quanh Ngài. Sau đó, nó cúi cổ về phía trước và đặt đầu nó lên đầu Đức Phật. Đức Phật, biết rằng đây là Ma-vương đang cố quấy nhiễu Ngài, đã nói kệ này: SC 4“Ta sống hoàn toàn độc cư /
tâm an trú trong giải thoát chân thật,
trong thiền định tịch tịnh và tu tập thân /
theo giáo pháp của các Đức Phật đời trước. SC 5Rắn độc, hung dữ và bạo tàn /
với vẻ ngoài đáng sợ,
rắn siết mồi và côn trùng độc hại: /
tất cả những quấy nhiễu này /
không thể lay động dù chỉ một sợi lông trên thân ta /
huống chi làm ta sợ hãi. SC 6Nếu bầu trời vỡ tan /
hay đại địa rung chuyển,
tất cả chúng sinh /
sẽ cảm thấy kinh hoàng tột độ;
nhưng để hù dọa ta /
là điều không thể. SC 7Dù ngươi có nhắm một mũi tên độc /
vào tim ta,
khoảnh khắc mũi tên trúng đích /
ta sẽ không tìm kiếm sự che chở;
tuy nhiên mũi tên độc đó /
không thể xuyên thủng.” SC 8Khi Ma-vương nghe Đức Phật nói kệ này, hắn nghĩ: “Sa-môn Cồ-đàm biết tâm ta!” và hắn trở nên vô cùng sợ hãi. Buồn bã và chán nản, hắn biến mất và trở về thiên cung của mình.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying near Rājagaha on Gijjhakūṭa Mountain.
SC 2At that time, in the middle of the night, the World-honored One was practicing walking meditation in the open. Having washed his feet, he entered his silent abode, sat upright and focused his attention in front of him. Then, King Māra the Bad had this thought: “The renunciant Gotama staying in Rājagaha on Gijjhakūṭa Mountain is practicing walking meditation in the open. I should go and disturb him.”
SC 3At that time King Māra changed into a huge snake that was long and thick like a large boat. With a pair of eyes glittering brightly like a bronze bowl from the land of Kosala, tongue flicking in and out like lightning and breath heaving like thunder, it stood before the Buddha and coiled its body around him. Then, it bent its neck forward, and lowered its head on to the head of the Buddha. The Buddha, who knew that this was Māra trying to disturb him, spoke this verse:
SC 4“I live in complete solitude /
the mind focused in true liberation,
in quiet meditation and physical cultivation /
according to the teaching of the former Buddhas.
SC 5Poisonous snakes, fierce and violent /
of terrifying appearance,
constrictor snakes and vermin: /
all these disturbances /
cannot stir even one hair on my body /
much less frighten me.
SC 6If the sky broke apart /
or the great earth shook,
all beings /
would feel great terror;
but to frighten me /
is not possible.
SC 7Even if you aimed a poisoned arrow /
at my heart,
the moment the arrow struck /
I would not seek protection;
nevertheless the poisoned arrow /
cannot penetrate.”
SC 8When King Māra heard the Buddha speak this verse he thought: “The Gotama renunciant knows my mind!” and he became deeply afraid. Depressed and dispirited, he made himself invisible and returned to his heavenly palace.