Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật trú tại thành Vương Xá, trong Trúc Lâm Ca-lan-đà.SC 2Khi ấy, có Tỳ-kheo Dabba Mallaputta. Khi Thế Tôn giao cho Tỳ-kheo ấy việc lo liệu vật thực và chỗ ở, Dabba, sau khi nhận lệnh, đã làm người điều hành. Một thời, sau đó, đến lượt một Tỳ-kheo tên Mettiya nhận lời thỉnh của một thí chủ, theo thứ tự của chư Tăng. Theo thứ tự của chư Tăng, Dabba đã cử Mettiya đi thọ thực tại nhà thí chủ. Tuy nhiên, khi Mettiya đến đó, vật thực lại vô cùng kém ngon. Sau khi việc này xảy ra ba lần, Mettiya cảm thấy vô cùng khổ sở và do đó rất phiền não. Tỳ-kheo ấy nói với em gái mình, Tỳ-kheo-ni Mettiyā: “Mỗi khi Dabba cử tôi đi thọ thực, lần nào tôi cũng nhận được vật thực vô cùng kém ngon! Thật là khổ sở!” Và Tỳ-kheo ấy nói với Tỳ-kheo-ni Mettiyā: “Em ơi, Dabba đã ba lần khiến tôi phải thọ thực vật thực kém ngon. Giờ em không thể dùng một ‘mưu kế’ nào đó để trả thù nỗi tức giận của tôi sao?” Mettiyā nói: “Nhưng tôi có thể giúp gì cho anh?” Tỳ-kheo Mettiya: “Tôi có một kế hoạch. Em hãy đến gặp Đức Phật và nói: ‘Dabba đã từng quấy rối tình dục tôi.’ Và tôi sẽ làm chứng và nói: ‘Đúng vậy, đúng vậy.’” Tỳ-kheo-ni Mettiyā nói: “Nhưng chẳng phải đó là phỉ báng một người giữ giới thanh tịnh sao?” Ngay lập tức, Mettiya nói: “Em ơi! Nếu em không làm điều này cho tôi, thì từ nay về sau tôi sẽ không nói chuyện với em nữa.” Tỳ-kheo-ni nói: “Nếu anh cứ khăng khăng, tôi sẽ làm theo lời anh.” Tỳ-kheo Mettiya: “Em ơi, để tôi đi trước, em theo sau.”SC 3Mettiya đến gặp Đức Phật, đảnh lễ dưới chân Ngài rồi ngồi xuống một bên. Sau đó, Tỳ-kheo-ni Mettiyā đến gặp Đức Phật, đảnh lễ dưới chân Ngài rồi đứng sang một bên và nói: “Thế Tôn! Thế nào mà Dabba Mallaputta đã quấy rối tình dục con?” Và Tỳ-kheo Mettiya: “Đúng vậy! Thế Tôn!”SC 4Khi ấy, Tỳ-kheo Dabba có mặt tại đó. Đức Phật hỏi Tỳ-kheo ấy: “Con có nghe điều này không?” Và Dabba đáp: “Thế Tôn! Đức Phật biết con.” Đức Phật nói: “Trong trường hợp này, con không thể nói như vậy. Nếu con đã làm, con nên nói: ‘Con nhớ’; nếu con chưa làm, con nên nói: ‘Con không nhớ.’” Tỳ-kheo ấy đáp Đức Phật: “Thế Tôn! Con thật sự không nhớ điều này.”SC 5Tại đây, La-hầu-la nói: “Thế Tôn! Tỳ-kheo Dabba này đã quấy rối tình dục Tỳ-kheo-ni Mettiyā và Tỳ-kheo Mettiya đã làm chứng rằng ‘Con đã thấy Dabba quấy rối tình dục Mettiyā.’ Dabba còn có thể nói gì nữa?” Đức Phật nói với La-hầu-la: “Nếu con bị Tỳ-kheo-ni Mettiyā phỉ báng, nếu cô ấy nói: ‘La-hầu-la đã quấy rối tình dục tôi’ và Tỳ-kheo Mettiya cũng làm chứng: ‘Tôi đã thấy La-hầu-la quấy rối tình dục Mettiyā.’ Con sẽ nói gì?” La-hầu-la đáp: “Thế Tôn! Bị phỉ báng, con sẽ chỉ nói: ‘Đức Thế Tôn biết con, chính Ngài là nhân chứng cho sự vô tội của con.’” Đức Phật nói: “Ngay cả con cũng biết điều này. Làm sao Dabba, thanh tịnh và vô tội, lại không nói điều đó.”SC 6Đức Phật bảo chư Tăng: “Các con có thể tụng Luật cùng với Dabba. Tỳ-kheo-ni Mettiyā đã bị hủy hoại bởi lời nói của chính mình.”SC 7Chư Tăng sau khi nhận lệnh của Đức Phật, đã nghiêm khắc tra hỏi Mettiya: “Con đã thấy Dabba quấy rối Mettiyā ở đâu? Chỉ một mình con thấy, hay có người khác cùng với con?” Khi bị tra hỏi như vậy, Mettiya không thể trả lời. Chỉ khi đó, Tỳ-kheo ấy mới thừa nhận sự phỉ báng của mình: “Khi Dabba cử tôi đi nhận lời thỉnh của thí chủ, ba lần tôi đã nhận được vật thực kém ngon! Do tham, sân và si, tôi đã phỉ báng Tỳ-kheo ấy.”SC 8Sau đó, khi Thế Tôn ra khỏi chỗ tịnh thất của Ngài và ngồi trên chỗ ngồi đã được sửa soạn trước chư Tăng đang vân tập, chư Tăng thưa với Ngài: “Thế Tôn! Chúng con đã tụng Luật cùng với Dabba và trục xuất Mettiyā. Qua việc tra hỏi Mettiya, chúng con đã biết rằng Dabba đã bị vu cáo sai sự thật.”
Rồi Đức Phật nói lên bài kệ này:
SC 9“Nếu người nào đã làm /
Toàn là lời nói dối, /
Đã vứt bỏ tương lai, /
Không ác nào không làm.SC 10Thà rằng với thân này /
Nuốt một viên sắt nóng, /
Hơn là phá giới rồi, /
Thọ nhận vật tịnh tín.”
SC 11Khi Đức Phật nói xong, chư Tăng, sau khi nghe những gì Ngài đã nói, hoan hỷ và ghi nhớ lời dạy của Ngài.
如是我聞:
一時,佛在王舍城迦蘭陀竹T 0377c05林。爾時,有陀驃比丘,力士之子。世尊于時T 0377c06勅陀驃比丘料理僧事,陀驃比丘奉命典知。T 0377c07後於一時,有一比丘名彌多求,於眾僧次,應T 0377c08當受請。陀驃爾時即依僧次,遣彌多求比T 0377c09丘應請詣彼。值彼設供,飲食麁澁。如是再三,T 0377c10私自惆悵,生大苦惱,向其姊妹彌多羅比丘T 0377c11尼說:「陀驃所差因緣,每得麁澁,苦惱於我。」即T 0377c12語彌多羅比丘尼言:「姊妹!陀驃比丘三以惡T 0377c13食,苦惱於我。而汝今者,寧不為我設諸方便,T 0377c14報彼怨耶?」彌多羅比丘尼言:「我當云何能得T 0377c15相佐?」彌多求比丘言:「為汝計者,汝往佛所言:T 0377c16陀驃比丘先於我所,作非梵行。」我當證言:「實T 0377c17爾實爾。」彌多羅比丘尼言:「我當云何於淨戒T 0377c18人而作毀謗?」彌多求言:「姊妹,汝若不能為我T 0377c19作此事者,我自今後,更復不能與汝言語。」比T 0377c20丘尼言:「汝意必爾,我當從汝。」彌多求比丘言:T 0377c21「姊妹,我今先去,汝可後來。」
彌多比丘往至T 0377c22佛所,禮佛足已,在一面坐。彌多羅比丘尼復T 0377c23詣佛所,禮佛足已,在一面立。白佛言:「世尊!T 0377c24云何陀驃力士子,乃於我所作非梵行?」彌多T 0377c25求比丘言:「實爾,世尊。」時,陀驃比丘在大眾中。T 0377c26佛告陀驃比丘言:「聞是語不?」爾時,陀驃比丘T 0377c27白佛言:「世尊!佛自知我。」佛告陀驃:「汝今不T 0377c28應作如是語,若作是事,汝當言憶;若不作者,T 0377c29當言不憶。」即白佛言:「世尊!我實不憶有如此T 0378a01事。」時羅睺羅白佛言:「世尊!此陀驃比丘共彌T 0378a02多羅比丘尼作非梵行。」彌多求比丘證言:「我T 0378a03見陀驃比丘於彌多羅比丘尼所作非梵行,T 0378a04陀驃比丘欲何所道?」
佛告羅睺羅:「若彼彌多T 0378a05羅比丘尼誣謗於汝言:『羅睺羅今於我所作T 0378a06非梵行。』彌多求比丘亦復證言:『我實見羅睺T 0378a07羅於彼彌多羅比丘尼所作非梵行。』汝何所T 0378a08道?」羅睺羅白佛言:「世尊!我若被誣,唯言婆伽T 0378a09婆自證知我。」佛告羅睺羅:「汝尚知爾,況彼清T 0378a10淨無有所犯,而當不知作如是語。」
佛告諸比T 0378a11丘:「汝等可為陀驃比丘作憶念羯磨;彌多羅T 0378a12比丘尼以自言故,為作滅擯。」爾時,諸比丘受T 0378a13佛勅已,於彌多求比丘苦切撿挍,語彌多求T 0378a14比丘言:「陀驃比丘共彌多羅比丘尼作非梵T 0378a15行,為何處見?為獨見耶?為共人見?」如是責T 0378a16問,彌多求比丘不能得對,方言誣謗陀驃T 0378a17比丘,先於僧次,差我受請,三得麁食。「我今實T 0378a18以貪瞋癡故,而生此謗。」
爾時,世尊出於靜室,T 0378a19在眾僧前敷座而坐。諸比丘等白佛言:「世尊!T 0378a20已為陀驃比丘作憶念羯磨,復為彌多羅比T 0378a21丘尼作滅擯竟,已為問彌多求,知其虛謗。」
爾T 0378a22時,世尊即說偈言:
T 0378a23
「若成就一切, 所謂虛妄語,T 0378a24
則為棄後世, 無惡而不造。T 0378a25
寧當以此身, 吞食熱鐵丸,T 0378a26
不以破戒身, 而受淨信施。」
T 0378a27佛說是已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0378a28 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda.
SC 2At that time there was the monk Dabba Mallaputta. When the World-honored One put him in charge of provisions and lodgings, Dabba, having received the order, served as manager. One time, later, it was the turn of a monk called Mettiya to receive an invitation from a donor, according to the order among the monks. According to the order among the monks, Dabba sent Mettiya to partake of the food at the donor’s place. When Mettiya went there, however, the food was extremely unpalatable. After this had happened three times, Mettiya felt extremely sorry for himself and consequently was greatly distressed. He told his sister, the nun Mettiyā: “Whenever Dabba sends me to a meal, every time I get extremely unpalatable food! What misery!” And he said to the nun Mettiyā: “Sister, Dabba has afflicted me three times with bad food. Couldn’t you now use some “skillful means” to revenge my anger?” Mettiyā said: “But how could I help you?” The monk Mettiya: “I have a plan. Go to the Buddha and say: ‘Dabba once sexually harassed me.’ And I will bear witness and say: ‘It is true, it is true.’” The nun Mettiyā said: “But wouldn’t it be slander to accuse someone who has been pure in keeping the precepts?” Thereupon Mettiya said: “Sister! If you don’t do this for me, then from now on I won’t speak to you again any more.” The nun said: “If you insist, I will do as you say.” The monk Mettiya: “Sister, let me go first, you follow later.”
SC 3Mettiya went to the Buddha and, having paid homage at his feet, sat to one side. Then the nun Mettiyā came to the Buddha and, having paid homage at his feet, stood to one side and said: “World-honored One! How comes it that Dabba Mallaputta has sexually harassed me?” And the monk Mettiya: “It is true! World-honored One!”
SC 4At that time the monk Dabba was among those present. The Buddha asked him: “Did you hear this?” And Dabba answered: “World-honored One! The Buddha knows me.” The Buddha said: “In this case you cannot say it like this. If you have done it you should say: ‘I remember;’ if you have not done it, you should say: ‘I do not remember.’” He answered the Buddha: “World-honored One! I truly do not remember this.”
SC 5Here Rāhula said: “World-honored One! This monk Dabba has sexually harassed the nun Mettiyā and the monk Mettiya has borne witness saying “I have seen how Dabba sexually harassed Mettiyā.” What else is Dabba supposed to say?” The Buddha said to Rahula: “If you were slandered by the nun Mettiyā, if she were to say: ‘Rāhula has sexually harassed me’ and the monk Mettiya had also testified: ‘I have seen how Rāhula sexually harassed Mettiyā.’ What would you say?” Rāhula answered: “World-honored One! Slandered, I would only say: ‘The Bhagavant knows me, he himself is witness to my innocence.’” The Buddha said: “Even you know this. How could Dabba, pure and innocent, fail to say it.”
SC 6The Buddha told the monks: “You can recite the Vinaya together with Dabba. The nun Mettiyā has been undone by her own words.”
SC 7The monks having received the Buddha’s order, sternly interrogated Mettiya: “Where did you see Dabba harassing Mettiyā? Did you alone see it, or were others with you?” When questioned in this way, Mettiya could not reply. Only then did he concede his slander: “When Dabba sent me to accept donors” invitations, three times I have received spoiled food! Out of greed, hatred and ignorance I have slandered him.”
SC 8When later the World-honored One emerged from his silent abode and sat on the prepared seat in front of the assembled monks, the monks told him: “World-honored One! We have recited the Vinaya with Dabba and expelled Mettiyā. Through interrogating Mettiya we have learned that Dabba was falsely accused.”
Then the Buddha spoke this verse:
SC 9“If all one has accomplished /
is merely lies
has thrown away his future /
there is no evil that he will not do.
SC 10One should rather with this body /
swallow a hot iron ball
than, having broken the precepts, /
accept offerings made in pure faith.”
SC 11When the Buddha had finished speaking, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.
SC 1Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật trú tại thành Vương Xá, trong Trúc Lâm Ca-lan-đà.SC 2Khi ấy, có Tỳ-kheo Dabba Mallaputta. Khi Thế Tôn giao cho Tỳ-kheo ấy việc lo liệu vật thực và chỗ ở, Dabba, sau khi nhận lệnh, đã làm người điều hành. Một thời, sau đó, đến lượt một Tỳ-kheo tên Mettiya nhận lời thỉnh của một thí chủ, theo thứ tự của chư Tăng. Theo thứ tự của chư Tăng, Dabba đã cử Mettiya đi thọ thực tại nhà thí chủ. Tuy nhiên, khi Mettiya đến đó, vật thực lại vô cùng kém ngon. Sau khi việc này xảy ra ba lần, Mettiya cảm thấy vô cùng khổ sở và do đó rất phiền não. Tỳ-kheo ấy nói với em gái mình, Tỳ-kheo-ni Mettiyā: “Mỗi khi Dabba cử tôi đi thọ thực, lần nào tôi cũng nhận được vật thực vô cùng kém ngon! Thật là khổ sở!” Và Tỳ-kheo ấy nói với Tỳ-kheo-ni Mettiyā: “Em ơi, Dabba đã ba lần khiến tôi phải thọ thực vật thực kém ngon. Giờ em không thể dùng một ‘mưu kế’ nào đó để trả thù nỗi tức giận của tôi sao?” Mettiyā nói: “Nhưng tôi có thể giúp gì cho anh?” Tỳ-kheo Mettiya: “Tôi có một kế hoạch. Em hãy đến gặp Đức Phật và nói: ‘Dabba đã từng quấy rối tình dục tôi.’ Và tôi sẽ làm chứng và nói: ‘Đúng vậy, đúng vậy.’” Tỳ-kheo-ni Mettiyā nói: “Nhưng chẳng phải đó là phỉ báng một người giữ giới thanh tịnh sao?” Ngay lập tức, Mettiya nói: “Em ơi! Nếu em không làm điều này cho tôi, thì từ nay về sau tôi sẽ không nói chuyện với em nữa.” Tỳ-kheo-ni nói: “Nếu anh cứ khăng khăng, tôi sẽ làm theo lời anh.” Tỳ-kheo Mettiya: “Em ơi, để tôi đi trước, em theo sau.”SC 3Mettiya đến gặp Đức Phật, đảnh lễ dưới chân Ngài rồi ngồi xuống một bên. Sau đó, Tỳ-kheo-ni Mettiyā đến gặp Đức Phật, đảnh lễ dưới chân Ngài rồi đứng sang một bên và nói: “Thế Tôn! Thế nào mà Dabba Mallaputta đã quấy rối tình dục con?” Và Tỳ-kheo Mettiya: “Đúng vậy! Thế Tôn!”SC 4Khi ấy, Tỳ-kheo Dabba có mặt tại đó. Đức Phật hỏi Tỳ-kheo ấy: “Con có nghe điều này không?” Và Dabba đáp: “Thế Tôn! Đức Phật biết con.” Đức Phật nói: “Trong trường hợp này, con không thể nói như vậy. Nếu con đã làm, con nên nói: ‘Con nhớ’; nếu con chưa làm, con nên nói: ‘Con không nhớ.’” Tỳ-kheo ấy đáp Đức Phật: “Thế Tôn! Con thật sự không nhớ điều này.”SC 5Tại đây, La-hầu-la nói: “Thế Tôn! Tỳ-kheo Dabba này đã quấy rối tình dục Tỳ-kheo-ni Mettiyā và Tỳ-kheo Mettiya đã làm chứng rằng ‘Con đã thấy Dabba quấy rối tình dục Mettiyā.’ Dabba còn có thể nói gì nữa?” Đức Phật nói với La-hầu-la: “Nếu con bị Tỳ-kheo-ni Mettiyā phỉ báng, nếu cô ấy nói: ‘La-hầu-la đã quấy rối tình dục tôi’ và Tỳ-kheo Mettiya cũng làm chứng: ‘Tôi đã thấy La-hầu-la quấy rối tình dục Mettiyā.’ Con sẽ nói gì?” La-hầu-la đáp: “Thế Tôn! Bị phỉ báng, con sẽ chỉ nói: ‘Đức Thế Tôn biết con, chính Ngài là nhân chứng cho sự vô tội của con.’” Đức Phật nói: “Ngay cả con cũng biết điều này. Làm sao Dabba, thanh tịnh và vô tội, lại không nói điều đó.”SC 6Đức Phật bảo chư Tăng: “Các con có thể tụng Luật cùng với Dabba. Tỳ-kheo-ni Mettiyā đã bị hủy hoại bởi lời nói của chính mình.”SC 7Chư Tăng sau khi nhận lệnh của Đức Phật, đã nghiêm khắc tra hỏi Mettiya: “Con đã thấy Dabba quấy rối Mettiyā ở đâu? Chỉ một mình con thấy, hay có người khác cùng với con?” Khi bị tra hỏi như vậy, Mettiya không thể trả lời. Chỉ khi đó, Tỳ-kheo ấy mới thừa nhận sự phỉ báng của mình: “Khi Dabba cử tôi đi nhận lời thỉnh của thí chủ, ba lần tôi đã nhận được vật thực kém ngon! Do tham, sân và si, tôi đã phỉ báng Tỳ-kheo ấy.”SC 8Sau đó, khi Thế Tôn ra khỏi chỗ tịnh thất của Ngài và ngồi trên chỗ ngồi đã được sửa soạn trước chư Tăng đang vân tập, chư Tăng thưa với Ngài: “Thế Tôn! Chúng con đã tụng Luật cùng với Dabba và trục xuất Mettiyā. Qua việc tra hỏi Mettiya, chúng con đã biết rằng Dabba đã bị vu cáo sai sự thật.”
Rồi Đức Phật nói lên bài kệ này:
SC 9“Nếu người nào đã làm /
Toàn là lời nói dối, /
Đã vứt bỏ tương lai, /
Không ác nào không làm.SC 10Thà rằng với thân này /
Nuốt một viên sắt nóng, /
Hơn là phá giới rồi, /
Thọ nhận vật tịnh tín.”
SC 11Khi Đức Phật nói xong, chư Tăng, sau khi nghe những gì Ngài đã nói, hoan hỷ và ghi nhớ lời dạy của Ngài.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda.
SC 2At that time there was the monk Dabba Mallaputta. When the World-honored One put him in charge of provisions and lodgings, Dabba, having received the order, served as manager. One time, later, it was the turn of a monk called Mettiya to receive an invitation from a donor, according to the order among the monks. According to the order among the monks, Dabba sent Mettiya to partake of the food at the donor’s place. When Mettiya went there, however, the food was extremely unpalatable. After this had happened three times, Mettiya felt extremely sorry for himself and consequently was greatly distressed. He told his sister, the nun Mettiyā: “Whenever Dabba sends me to a meal, every time I get extremely unpalatable food! What misery!” And he said to the nun Mettiyā: “Sister, Dabba has afflicted me three times with bad food. Couldn’t you now use some “skillful means” to revenge my anger?” Mettiyā said: “But how could I help you?” The monk Mettiya: “I have a plan. Go to the Buddha and say: ‘Dabba once sexually harassed me.’ And I will bear witness and say: ‘It is true, it is true.’” The nun Mettiyā said: “But wouldn’t it be slander to accuse someone who has been pure in keeping the precepts?” Thereupon Mettiya said: “Sister! If you don’t do this for me, then from now on I won’t speak to you again any more.” The nun said: “If you insist, I will do as you say.” The monk Mettiya: “Sister, let me go first, you follow later.”
SC 3Mettiya went to the Buddha and, having paid homage at his feet, sat to one side. Then the nun Mettiyā came to the Buddha and, having paid homage at his feet, stood to one side and said: “World-honored One! How comes it that Dabba Mallaputta has sexually harassed me?” And the monk Mettiya: “It is true! World-honored One!”
SC 4At that time the monk Dabba was among those present. The Buddha asked him: “Did you hear this?” And Dabba answered: “World-honored One! The Buddha knows me.” The Buddha said: “In this case you cannot say it like this. If you have done it you should say: ‘I remember;’ if you have not done it, you should say: ‘I do not remember.’” He answered the Buddha: “World-honored One! I truly do not remember this.”
SC 5Here Rāhula said: “World-honored One! This monk Dabba has sexually harassed the nun Mettiyā and the monk Mettiya has borne witness saying “I have seen how Dabba sexually harassed Mettiyā.” What else is Dabba supposed to say?” The Buddha said to Rahula: “If you were slandered by the nun Mettiyā, if she were to say: ‘Rāhula has sexually harassed me’ and the monk Mettiya had also testified: ‘I have seen how Rāhula sexually harassed Mettiyā.’ What would you say?” Rāhula answered: “World-honored One! Slandered, I would only say: ‘The Bhagavant knows me, he himself is witness to my innocence.’” The Buddha said: “Even you know this. How could Dabba, pure and innocent, fail to say it.”
SC 6The Buddha told the monks: “You can recite the Vinaya together with Dabba. The nun Mettiyā has been undone by her own words.”
SC 7The monks having received the Buddha’s order, sternly interrogated Mettiya: “Where did you see Dabba harassing Mettiyā? Did you alone see it, or were others with you?” When questioned in this way, Mettiya could not reply. Only then did he concede his slander: “When Dabba sent me to accept donors” invitations, three times I have received spoiled food! Out of greed, hatred and ignorance I have slandered him.”
SC 8When later the World-honored One emerged from his silent abode and sat on the prepared seat in front of the assembled monks, the monks told him: “World-honored One! We have recited the Vinaya with Dabba and expelled Mettiyā. Through interrogating Mettiya we have learned that Dabba was falsely accused.”
Then the Buddha spoke this verse:
SC 9“If all one has accomplished /
is merely lies
has thrown away his future /
there is no evil that he will not do.
SC 10One should rather with this body /
swallow a hot iron ball
than, having broken the precepts, /
accept offerings made in pure faith.”
SC 11When the Buddha had finished speaking, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.