sa-2.270
Bản dịch Tiếng Việt đang được cập nhật. Vui lòng tham khảo bản Tiếng Anh hoặc Pāli.
Bản dịch Tiếng Việt đang được cập nhật. Vui lòng tham khảo bản Tiếng Anh hoặc Pāli.
如是我聞:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤T 0468c15獨園。爾時,阿難告諸比丘:「我今欲演四句之T 0468c16法,咸當善受,至心諦聽,憶持莫忘。云何名為T 0468c17演四句法?
T 0468c18「口意宜修善, 不應作諸惡,T 0468c19
身不以小惡, 加害於世間。T 0468c20
觀欲空無實, 修於念覺意,T 0468c21
若自不樂苦, 莫作損減業。」
T 0468c22時有一婆羅門,去阿難不遠,聞說斯偈,即便T 0468c23思惟:「如此偈義,義味深遠,非是人作,必是非T 0468c24人之所宣說,當往問佛。」作是念已,時,婆羅門T 0468c25即詣佛所,問訊已訖,在一面坐,白佛言:「瞿曇!T 0468c26我從阿難聞說此偈,如我思惟,此偈句義,非T 0468c27人所作。」
佛告婆羅門:「實爾!實爾!實是非人之T 0468c28所宣說,非人所造。我於往時,在王舍城耆尼T 0468c29山中,求迦尼娑天女來詣我所,頂禮我已,在T 0469a01一面坐,即說斯偈。而斯偈者,實非人說。」
時婆T 0469a02羅門聞佛所說,歡喜而去。
T 0469a03English translation not yet available.