Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trú tại thành Vương Xá, trên núi Isigili.Bấy giờ, Tôn giả A-nan-đà đang tịnh cư, tâm niệm này khởi lên: “Một thời, Thế Tôn đã nói về ba loại hương: hương rễ, hương thân và hương hoa; và rằng không có hương nào thù thắng hơn những hương này. Tuy nhiên, Ngài nói ba loại hương này chỉ có thể ngửi được thuận gió, không thể ngửi được ngược gió.” Sau khi có ý nghĩ ấy, Tôn giả A-nan-đà từ chỗ ngồi đứng dậy, đi đến chỗ Đức Phật, đảnh lễ dưới chân Ngài rồi đứng sang một bên. Ngài bạch Đức Phật: “Bạch Thế Tôn! Vừa rồi, khi con đang tịnh cư, tâm niệm này khởi lên: ‘Một thời, Thế Tôn đã nói về ba loại hương: hương rễ, hương thân và hương hoa; và rằng những hương này là thù thắng nhất trong các loại hương. Tuy nhiên, Ngài nói, những hương này chỉ có thể ngửi được thuận gió chứ không thể ngửi được ngược gió.’ Bạch Thế Tôn, có loại hương nào có thể ngửi được cả thuận gió và ngược gió không?”Đức Phật bảo A-nan-đà: “Có, có. Trong thế gian này có một loại diệu hương có thể ngửi được cả thuận gió và ngược gió. Và đó là hương gì? Nếu có, trong một làng hay một thị trấn, một người nam hay một người nữ thực hành giới luật, không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối và không uống rượu, thì tất cả chư Thiên và tất cả những ai đã chứng được thiên nhãn sẽ ca ngợi người này. Như vậy, nếu trong một thị trấn hay một làng, một người nam hay một người nữ giữ năm giới, hương giới được ngửi thấy cả thuận gió và ngược gió.” Bấy giờ, Đức Phật nói kệ này:“Chiên-đàn và trầm hương / hương rễ, hương thân và hương hoa: / nh���ng hương này được ngửi thấy thuận gió / không ai ngửi thấy chúng ngược gió.Bậc đại nhân giữ giới / hương thơm của người ấy lan tỏa khắp thế gian, / danh tiếng của người ấy vang khắp mười phương / được ngửi thấy cả thuận gió và ngược gió.Chiên-đàn và trầm hương / hoa sen và hoa lài; / những hương này là kém cỏi. / Không như hương giới, / những hương ấy / không bay xa; / hương giới, tuy nhiên, lan tỏa khắp nơi / thậm chí còn hơn cả hương trời.Người giữ giới thanh tịnh / không ngừng nghỉ lấy giới làm căn bản cuộc sống / an trú thanh tịnh không ô nhiễm / nhờ chánh kiến đạt được giải thoát.Dù Ma-vương cố gắng tìm kiếm người ấy / chúng không biết chỗ ở của người ấy; / đây gọi là con đường an lạc / đây là con đường thanh tịnh nhất, / vĩnh viễn thoát ly các cõi / từ bỏ thế giới luân hồi.”Khi Đức Phật đã nói xong, các Tỳ-kheo, sau khi nghe những gì Ngài đã nói, hoan hỷ và ghi nhớ lời dạy ấy. 如是我聞:
一時,佛住王舍城仙人山中。T 0376c16時,尊者阿難處於閑靜,默自思惟:「世尊昔來T 0376c17說三種香,所謂根、莖、華香,一切諸香,不出此T 0376c18三。然三種香,順風則聞,逆風不聞。」尊者阿難T 0376c19思惟是已,即從坐起,往至佛所,禮佛足畢,在T 0376c20一面立。白佛言:「世尊!我於向者,獨處閑靜,T 0376c21默自思惟:『世尊所說根、莖、華等三種之香,眾T 0376c22香中上。然其香氣,順風則聞,逆則不聞。』世T 0376c23尊!頗復有香,逆風順風皆能聞不?」
佛告阿難:T 0376c24「如是如是。世有好香,順逆皆聞。何者是耶?若T 0376c25聚落城邑,若男若女,修治不殺、不盜、不婬、不T 0376c26妄語、不飲酒,若諸天及得天眼者,盡皆稱嘆。T 0376c27彼城邑聚落,若男若女持五戒者,如是戒香,T 0376c28順逆皆聞。」
爾時,世尊即說偈言:
T 0376c29
「若栴檀沈水, 根莖及花葉,T 0377a01
此香順風聞, 逆風無聞者。T 0377a02
持戒香丈夫, 芳馨遍世界,T 0377a03
名聞滿十方, 逆順悉聞之。T 0377a04
栴檀及沈水, 優鉢羅拔師,T 0377a05
如此香微劣, 不如持戒香。T 0377a06
如是種種香, 所聞處不遠,T 0377a07
戒香聞十方, 殊勝諸天香。T 0377a08
如此清淨戒, 不放逸為本,T 0377a09
安住無漏法, 正智得解脫。T 0377a10
眾魔雖欲求, 莫知其方所,T 0377a11
是名安隱道。 此道最清淨,T 0377a12
永離於諸向, 捨棄於眾趣。」
T 0377a13說是偈已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0377a14 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha on the mountain Isigili.
SC 2At that time the Venerable Ānanda was in silent seclusion, when this thought came to him: “Once the World-honored One spoke about three kinds of scent: The scents of roots, stalks and blossoms; and about how there are no better scents than these. However he said these three can only be sensed with the wind, and cannot be sensed against the wind.” Having had this thought, Ānanda rose from his seat, went to the Buddha, and having paid homage at his feet stood to one side. He said to the Buddha: “World-honored One! Just now, while I was in silent seclusion, this thought came to me: ‘Once the World-honored One has spoken about three kinds of scent: The scents of roots, stalks and blossoms; and about how these are the best among all scents. However, he said, these could only be sensed with the wind and not against the wind.’ World-honored One, is there a scent that can be sensed both with and against the wind?”
SC 3The Buddha said to Ānanda: “There is, there is. In this world there is a good scent that can be sensed both with and against the wind. And what scent? If there is, in a village or town, a man or woman who practices restraint, does not kill, does not steal, does not engage in sexual misconduct, does not lie, and does not drink alcohol, then all devas and all those who have attained divine sight will praise this person. Thus, if in a town or village a man or a woman keeps the five precepts, the scent of the precepts is sensed with and against the wind.”
At that time the Buddha spoke this verse:
SC 4“Sandal and aloeswood/ roots, stalks and blossoms:
these scents are sensed with the wind /
no one senses them against the wind.
SC 5The great man keeping the precepts /
his fragrance pervades the world,
his fame fills the ten directions /
it is sensed both with and against the wind.
SC 6Sandal and aloeswood /
the water lily and jasmine;
these scents are inferior. /
Unlike the scent of the precepts,
those scents /
do not reach far;
the scent of the precepts, however, reaches everywhere /
better even than the heavenly scents.
SC 7One who keeps the pure precepts /
untiringly as the basis of his life
abides peacefully without defilements /
by correct insight attains liberation.
SC 8Though the demons try to find him /
they do not know his abode;
this is called the path to peace /
this is the purest path,
forever leaving the many realms /
abandoning the saṁsāric worlds.”
SC 9When the Buddha had finished speaking, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.
Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trú tại thành Vương Xá, trên núi Isigili.Bấy giờ, Tôn giả A-nan-đà đang tịnh cư, tâm niệm này khởi lên: “Một thời, Thế Tôn đã nói về ba loại hương: hương rễ, hương thân và hương hoa; và rằng không có hương nào thù thắng hơn những hương này. Tuy nhiên, Ngài nói ba loại hương này chỉ có thể ngửi được thuận gió, không thể ngửi được ngược gió.” Sau khi có ý nghĩ ấy, Tôn giả A-nan-đà từ chỗ ngồi đứng dậy, đi đến chỗ Đức Phật, đảnh lễ dưới chân Ngài rồi đứng sang một bên. Ngài bạch Đức Phật: “Bạch Thế Tôn! Vừa rồi, khi con đang tịnh cư, tâm niệm này khởi lên: ‘Một thời, Thế Tôn đã nói về ba loại hương: hương rễ, hương thân và hương hoa; và rằng những hương này là thù thắng nhất trong các loại hương. Tuy nhiên, Ngài nói, những hương này chỉ có thể ngửi được thuận gió chứ không thể ngửi được ngược gió.’ Bạch Thế Tôn, có loại hương nào có thể ngửi được cả thuận gió và ngược gió không?”Đức Phật bảo A-nan-đà: “Có, có. Trong thế gian này có một loại diệu hương có thể ngửi được cả thuận gió và ngược gió. Và đó là hương gì? Nếu có, trong một làng hay một thị trấn, một người nam hay một người nữ thực hành giới luật, không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối và không uống rượu, thì tất cả chư Thiên và tất cả những ai đã chứng được thiên nhãn sẽ ca ngợi người này. Như vậy, nếu trong một thị trấn hay một làng, một người nam hay một người nữ giữ năm giới, hương giới được ngửi thấy cả thuận gió và ngược gió.” Bấy giờ, Đức Phật nói kệ này:“Chiên-đàn và trầm hương / hương rễ, hương thân và hương hoa: / nh���ng hương này được ngửi thấy thuận gió / không ai ngửi thấy chúng ngược gió.Bậc đại nhân giữ giới / hương thơm của người ấy lan tỏa khắp thế gian, / danh tiếng của người ấy vang khắp mười phương / được ngửi thấy cả thuận gió và ngược gió.Chiên-đàn và trầm hương / hoa sen và hoa lài; / những hương này là kém cỏi. / Không như hương giới, / những hương ấy / không bay xa; / hương giới, tuy nhiên, lan tỏa khắp nơi / thậm chí còn hơn cả hương trời.Người giữ giới thanh tịnh / không ngừng nghỉ lấy giới làm căn bản cuộc sống / an trú thanh tịnh không ô nhiễm / nhờ chánh kiến đạt được giải thoát.Dù Ma-vương cố gắng tìm kiếm người ấy / chúng không biết chỗ ở của người ấy; / đây gọi là con đường an lạc / đây là con đường thanh tịnh nhất, / vĩnh viễn thoát ly các cõi / từ bỏ thế giới luân hồi.”Khi Đức Phật đã nói xong, các Tỳ-kheo, sau khi nghe những gì Ngài đã nói, hoan hỷ và ghi nhớ lời dạy ấy.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha on the mountain Isigili.
SC 2At that time the Venerable Ānanda was in silent seclusion, when this thought came to him: “Once the World-honored One spoke about three kinds of scent: The scents of roots, stalks and blossoms; and about how there are no better scents than these. However he said these three can only be sensed with the wind, and cannot be sensed against the wind.” Having had this thought, Ānanda rose from his seat, went to the Buddha, and having paid homage at his feet stood to one side. He said to the Buddha: “World-honored One! Just now, while I was in silent seclusion, this thought came to me: ‘Once the World-honored One has spoken about three kinds of scent: The scents of roots, stalks and blossoms; and about how these are the best among all scents. However, he said, these could only be sensed with the wind and not against the wind.’ World-honored One, is there a scent that can be sensed both with and against the wind?”
SC 3The Buddha said to Ānanda: “There is, there is. In this world there is a good scent that can be sensed both with and against the wind. And what scent? If there is, in a village or town, a man or woman who practices restraint, does not kill, does not steal, does not engage in sexual misconduct, does not lie, and does not drink alcohol, then all devas and all those who have attained divine sight will praise this person. Thus, if in a town or village a man or a woman keeps the five precepts, the scent of the precepts is sensed with and against the wind.”
At that time the Buddha spoke this verse:
SC 4“Sandal and aloeswood/ roots, stalks and blossoms:
these scents are sensed with the wind /
no one senses them against the wind.
SC 5The great man keeping the precepts /
his fragrance pervades the world,
his fame fills the ten directions /
it is sensed both with and against the wind.
SC 6Sandal and aloeswood /
the water lily and jasmine;
these scents are inferior. /
Unlike the scent of the precepts,
those scents /
do not reach far;
the scent of the precepts, however, reaches everywhere /
better even than the heavenly scents.
SC 7One who keeps the pure precepts /
untiringly as the basis of his life
abides peacefully without defilements /
by correct insight attains liberation.
SC 8Though the demons try to find him /
they do not know his abode;
this is called the path to peace /
this is the purest path,
forever leaving the many realms /
abandoning the saṁsāric worlds.”
SC 9When the Buddha had finished speaking, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.