Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Như thị ngã văn, một thời Đức Phật trụ tại thành Xá-vệ, trong Kỳ-thọ Cấp Cô Độc viên.
SC 2Lúc bấy giờ, Thế Tôn bảo chư Tỳ-kheo: “Thuở xưa, A-tu-la vương Vê-ba-chi-ti bị bệnh, thân thể suy kiệt, không thể đi lại. Khi ấy, Đế Thích Thiên Chủ đến thăm. Vị A-tu-la ấy nói với Đế Thích: ‘Tôi mong ngài chữa lành bệnh cho tôi, khiến tôi được khỏe mạnh trở lại, thân thể sung mãn, dung mạo tươi tắn như xưa.’ Đế Thích nói: ‘Nếu ông dạy tôi thuật lừa dối của A-tu-la, tôi sẽ chữa lành bệnh cho ông và khiến ông được an vui như xưa.’ Vị A-tu-la ấy nói: ‘Xin đợi một chút, tôi phải hỏi ý ki���n các A-tu-la khác. Nếu được, tôi sẽ dạy ngài.’ Và A-tu-la vương hỏi ý kiến các A-tu-la. Khi ấy, một vị A-tu-la tinh thông thuật lừa dối nói: ‘Hành vi của Đế Thích luôn chính trực, đức hạnh, không hề lừa dối. Ông hãy nói với ngài ấy rằng: “Nếu ngài học thuật lừa dối của A-tu-la, ngài sẽ đọa vào địa ngục Raurava.” Khi ấy, ngài ấy có thể nói: “Tôi sẽ không học thuật này từ các A-tu-la. Tuy nhiên, ông đã hứa ban cho, vậy bệnh của ông sẽ được chữa lành.”’”
SC 3Tiếp nhận lời khuyên ấy, A-tu-la vương nói kệ này với Đế Thích:
SC 4“Đế Thích ngàn mắt, chồng của Sujā, /
Kẻ nào biết thuật lừa dối ắt phải đọa
Vào địa ngục Raurava, /
Ở đó một kiếp bị thiêu đốt, luộc sôi.”
SC 5Khi Đế Thích nghe điều này, ngài nói: ‘Thôi đủ rồi! Thôi đủ rồi! Tôi không cần thuật lừa dối!’ và ngài liền nói: ‘Cầu cho bệnh của ông tiêu trừ! Cầu cho ông được an nghỉ không đau đớn!’”
SC 6Đức Phật bảo chư Tỳ-kheo: “Mặc dù Đế Thích Thiên Chủ trụ vị vua giữa các vị trời, ngài không dùng sự lừa dối hay mánh khóe, ngài hành xử với sự chân thật và thành tín. Huống chi các ông, những người đã xuất gia, cạo bỏ râu tóc, càng phải tránh xa sự lừa dối, mánh khóe, và hành xử với sự chân thành và thành thật! Hành xử với sự chân thành và thành thật phải là đạo của những người đã xuất gia.”
SC 7Khi Đức Phật thuyết xong, chư Tỳ-kheo, sau khi nghe những gì ngài đã nói, hoan hỷ và ghi nhớ lời dạy ấy.
如是我聞:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤T 0389b09獨園。爾時,佛告諸比丘:「往昔之時,質多阿脩T 0389b10羅王病患委困。時,釋提桓因往詣其所,阿T 0389b11脩羅語帝釋言:『願汝使我病差、安隱,身得平T 0389b12健,肥鮮如前。』帝釋語言:『汝可教我阿脩羅幻T 0389b13化之法,我當使汝安隱、病差,歡樂如前。』阿脩T 0389b14羅言:『待我問諸阿脩羅等,若可爾者,我當T 0389b15教汝。』阿脩羅王即問諸阿脩羅。爾時,其中有T 0389b16一諂偽阿脩羅語毘摩質多羅言:『帝釋長T 0389b17夜行直善行,無諸諂偽,汝可語帝釋言:「汝學T 0389b18阿脩羅諂偽幻者,當入盧樓地獄。」帝釋若語T 0389b19汝言:「我不學彼阿脩羅者,汝但捨去,汝患T 0389b20必愈。」』阿脩羅王即用其語,說偈語帝釋言:
T 0389b21
「『千眼帝釋舍脂夫, 若知幻法必當墮,T 0389b22
於彼盧留地獄中, 滿足一劫被燒煮。』
T 0389b23「爾時,帝釋聞斯語已,即言:『止止,不須幻法。』尋T 0389b24即願言:『令汝病差、安隱無患。』」
佛告諸比丘:「釋T 0389b25提桓因雖處天位,尚不諂曲,真實行事,況T 0389b26汝出家,剃除鬚髮,而當不離諸諂偽事,行質T 0389b27直乎?若行質直,應出家法。」
佛說是已,諸比丘T 0389b28聞佛所說,歡喜奉行。
T 0389b29 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī at the Jeta Grove in the Anāthapiṇḍika Park.
SC 2At that time the World-honored One said to the monks: “Long ago the asura king Vepacitti was suffering from an illness, was exhausted and too weak to walk. At that time Sakka Devānaṁ Inda went to him. The asura said to Sakka: ‘I wish you would heal my illness, make me healthy again, full-bodied and fresh-looking as before.’ Sakka said: ‘If you teach me the asura’s magical art of deception, I will heal your illness and make you happy as before.’ The asura said: ‘Wait, I have to consult with the other asuras. If it is possible, I will teach you.’ And the asura king asked the asuras. At that time an asura, who had mastered the art of deception, said: ‘Sakka’s behaviour has always been upright and virtuous, without deception. You tell him this: “If you learn the asura’s art of deception, you will fall into the Raurava Hell.” He then might say: “I am not going to learn this art from the asuras. Nevertheless, you offered to give it anyway, so your illness will be healed.”’
SC 3Accepting this advice the asura king spoke this verse to Sakka:
SC 4“Thousand-eyed Sakka, husband of Sujā, /
those that know the art of deception must fall
Into the Raurava Hell /
and stay there for a kalpa to be burnt and boiled.”
SC 5When Sakka heard this he said: ‘Enough! Enough! I do not need the art of deception!’ and he promptly said: ‘May your illness cease! May you rest without pain!’”
SC 6The Buddha told the monks: “Although Sakka Devānaṁ Inda dwells as king among the gods, he does not use deceptions or tricks, he acts with truth and honesty. How much more should you who have left the household life and shaved off hair and beard, how much more should you refrain from using deceptive trickery, and act with sincerity and honesty! To act with sincerity and honesty should be the way of those who have left the household life.”
SC 7When the Buddha had finished, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.
SC 1Như thị ngã văn, một thời Đức Phật trụ tại thành Xá-vệ, trong Kỳ-thọ Cấp Cô Độc viên.
SC 2Lúc bấy giờ, Thế Tôn bảo chư Tỳ-kheo: “Thuở xưa, A-tu-la vương Vê-ba-chi-ti bị bệnh, thân thể suy kiệt, không thể đi lại. Khi ấy, Đế Thích Thiên Chủ đến thăm. Vị A-tu-la ấy nói với Đế Thích: ‘Tôi mong ngài chữa lành bệnh cho tôi, khiến tôi được khỏe mạnh trở lại, thân thể sung mãn, dung mạo tươi tắn như xưa.’ Đế Thích nói: ‘Nếu ông dạy tôi thuật lừa dối của A-tu-la, tôi sẽ chữa lành bệnh cho ông và khiến ông được an vui như xưa.’ Vị A-tu-la ấy nói: ‘Xin đợi một chút, tôi phải hỏi ý ki���n các A-tu-la khác. Nếu được, tôi sẽ dạy ngài.’ Và A-tu-la vương hỏi ý kiến các A-tu-la. Khi ấy, một vị A-tu-la tinh thông thuật lừa dối nói: ‘Hành vi của Đế Thích luôn chính trực, đức hạnh, không hề lừa dối. Ông hãy nói với ngài ấy rằng: “Nếu ngài học thuật lừa dối của A-tu-la, ngài sẽ đọa vào địa ngục Raurava.” Khi ấy, ngài ấy có thể nói: “Tôi sẽ không học thuật này từ các A-tu-la. Tuy nhiên, ông đã hứa ban cho, vậy bệnh của ông sẽ được chữa lành.”’”
SC 3Tiếp nhận lời khuyên ấy, A-tu-la vương nói kệ này với Đế Thích:
SC 4“Đế Thích ngàn mắt, chồng của Sujā, /
Kẻ nào biết thuật lừa dối ắt phải đọa
Vào địa ngục Raurava, /
Ở đó một kiếp bị thiêu đốt, luộc sôi.”
SC 5Khi Đế Thích nghe điều này, ngài nói: ‘Thôi đủ rồi! Thôi đủ rồi! Tôi không cần thuật lừa dối!’ và ngài liền nói: ‘Cầu cho bệnh của ông tiêu trừ! Cầu cho ông được an nghỉ không đau đớn!’”
SC 6Đức Phật bảo chư Tỳ-kheo: “Mặc dù Đế Thích Thiên Chủ trụ vị vua giữa các vị trời, ngài không dùng sự lừa dối hay mánh khóe, ngài hành xử với sự chân thật và thành tín. Huống chi các ông, những người đã xuất gia, cạo bỏ râu tóc, càng phải tránh xa sự lừa dối, mánh khóe, và hành xử với sự chân thành và thành thật! Hành xử với sự chân thành và thành thật phải là đạo của những người đã xuất gia.”
SC 7Khi Đức Phật thuyết xong, chư Tỳ-kheo, sau khi nghe những gì ngài đã nói, hoan hỷ và ghi nhớ lời dạy ấy.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī at the Jeta Grove in the Anāthapiṇḍika Park.
SC 2At that time the World-honored One said to the monks: “Long ago the asura king Vepacitti was suffering from an illness, was exhausted and too weak to walk. At that time Sakka Devānaṁ Inda went to him. The asura said to Sakka: ‘I wish you would heal my illness, make me healthy again, full-bodied and fresh-looking as before.’ Sakka said: ‘If you teach me the asura’s magical art of deception, I will heal your illness and make you happy as before.’ The asura said: ‘Wait, I have to consult with the other asuras. If it is possible, I will teach you.’ And the asura king asked the asuras. At that time an asura, who had mastered the art of deception, said: ‘Sakka’s behaviour has always been upright and virtuous, without deception. You tell him this: “If you learn the asura’s art of deception, you will fall into the Raurava Hell.” He then might say: “I am not going to learn this art from the asuras. Nevertheless, you offered to give it anyway, so your illness will be healed.”’
SC 3Accepting this advice the asura king spoke this verse to Sakka:
SC 4“Thousand-eyed Sakka, husband of Sujā, /
those that know the art of deception must fall
Into the Raurava Hell /
and stay there for a kalpa to be burnt and boiled.”
SC 5When Sakka heard this he said: ‘Enough! Enough! I do not need the art of deception!’ and he promptly said: ‘May your illness cease! May you rest without pain!’”
SC 6The Buddha told the monks: “Although Sakka Devānaṁ Inda dwells as king among the gods, he does not use deceptions or tricks, he acts with truth and honesty. How much more should you who have left the household life and shaved off hair and beard, how much more should you refrain from using deceptive trickery, and act with sincerity and honesty! To act with sincerity and honesty should be the way of those who have left the household life.”
SC 7When the Buddha had finished, the monks, having listened to what he had said, were happy and remembered it well.