Vi-n 1 Ngồi một bên, vua Pasenadi nước Kosala bạch Thế Tôn:
Vi-n 2 —Ở đây, bạch Thế Tôn, trong khi con đang ngồi yên tịnh một mình, tư tưởng này khởi lên nơi con: “Ðối với những ai, tự ngã được bảo vệ? Ðối với những ai, tự ngã không được bảo vệ?” Và rồi bạch Thế Tôn, con suy nghĩ như sau:
Vi-n 3 “Những ai thân làm ác, miệng nói ác, ý nghĩ ác, những người ấy không bảo vệ tự ngã. Dầu cho họ được tượng binh bảo vệ, hay được mã binh bảo vệ, hay được xa binh bảo vệ, hay được bộ binh bảo vệ; đối với những người ấy, tự ngã không được bảo vệ. Vì cớ sao? Vì sự bảo vệ như vậy là bảo vệ ở ngoài, không phải sự bảo vệ bên trong. Cho nên đối với những người ấy, tự ngã không được bảo vệ.
Vi-n 4 Và những ai thân làm thiện, miệng nói thiện, ý nghĩ thiện, những người ấy bảo vệ tự ngã. Dầu cho họ không được tượng binh bảo vệ, hay không được mã binh bảo vệ, hay không được xa binh bảo vệ, hay không được bộ binh bảo vệ; đối với những người ấy, tự ngã được bảo vệ. Vì cớ sao? Vì sự bảo vệ như vậy là sự bảo vệ bên trong, không phải sự bảo vệ ở ngoài. Cho nên đối với những người ấy, tự ngã được bảo vệ.”
Vi-n 5
Lành thay bảo vệ thân!
Lành thay bảo vệ lời!
Lành thay bảo vệ ý!
Lành thay tổng bảo vệ!
Kẻ liêm sỉ bảo vệ,
Tổng quát và cùng khắp,
Vị ấy có tên gọi,
Là vị được bảo vệ.
Sāvatthinidānaṁ.
Ekamantaṁ nisinno kho rājā pasenadi kosalo bhagavantaṁ etadavoca:
“idha mayhaṁ, bhante, rahogatassa paṭisallīnassa evaṁ cetaso parivitakko udapādi:
‘kesaṁ nu kho rakkhito attā, kesaṁ arakkhito attā’ti?
Tassa mayhaṁ, bhante, etadahosi:
‘ye kho keci kāyena duccaritaṁ caranti, vācāya duccaritaṁ caranti, manasā duccaritaṁ caranti;
tesaṁ arakkhito attā.
Kiñcāpi te hatthikāyo vā rakkheyya, assakāyo vā rakkheyya, rathakāyo vā rakkheyya, pattikāyo vā rakkheyya;
atha kho tesaṁ arakkhito attā.
Taṁ kissa hetu?
Bāhirā hesā rakkhā, nesā rakkhā ajjhattikā;
tasmā tesaṁ arakkhito attā.
Ye ca kho keci kāyena sucaritaṁ caranti, vācāya sucaritaṁ caranti, manasā sucaritaṁ caranti;
tesaṁ rakkhito attā.
Kiñcāpi te neva hatthikāyo rakkheyya, na assakāyo rakkheyya, na rathakāyo rakkheyya, na pattikāyo rakkheyya;
atha kho tesaṁ rakkhito attā.
Taṁ kissa hetu?
Ajjhattikā hesā rakkhā, nesā rakkhā bāhirā;
tasmā tesaṁ rakkhito attā’”ti.
“Evametaṁ, mahārāja, evametaṁ, mahārāja.
Ye hi keci, mahārāja, kāyena duccaritaṁ caranti …pe…
tesaṁ arakkhito attā.
Taṁ kissa hetu?
Bāhirā hesā, mahārāja, rakkhā, nesā rakkhā ajjhattikā;
tasmā tesaṁ arakkhito attā.
Ye hi keci, mahārāja, kāyena sucaritaṁ caranti, vācāya sucaritaṁ caranti, manasā sucaritaṁ caranti;
tesaṁ rakkhito attā.
Kiñcāpi te neva hatthikāyo rakkheyya, na assakāyo rakkheyya, na rathakāyo rakkheyya, na pattikāyo rakkheyya;
atha kho tesaṁ rakkhito attā.
Taṁ kissa hetu?
Ajjhattikā hesā, mahārāja, rakkhā, nesā rakkhā bāhirā;
tasmā tesaṁ rakkhito attā”ti.
Idamavoca …pe…
“Kāyena saṁvaro sādhu,
sādhu vācāya saṁvaro;
Manasā saṁvaro sādhu,
sādhu sabbattha saṁvaro;
Sabbattha saṁvuto lajjī,
rakkhitoti pavuccatī”ti.
At Sāvatthī.
Seated to one side, King Pasenadi said to the Buddha,
“Just now, sir, as I was in private retreat this thought came to mind.
‘Who are those who protect themselves? And who are those who don’t protect themselves?’
Then it occurred to me:
‘Those who do bad things by way of body, speech, and mind
don’t protect themselves.
Even if they’re protected by a company of elephants, cavalry, chariots, or infantry,
they still don’t protect themselves.
Why is that?
Because such protection is exterior, not interior.
That’s why they don’t protect themselves.
Those who do good things by way of body, speech, and mind
do protect themselves.
Even if they’re not protected by a company of elephants, cavalry, chariots, or infantry,
they still protect themselves.
Why is that?
Because such protection is interior, not exterior.
That’s why they do protect themselves.’”
“That’s so true, great king! That’s so true!” said the Buddha. And he repeated the king’s statement, adding:
“Restraint of the body is good;
restraint of speech is good;
restraint of mind is good;
everywhere, restraint is good.
A sincere person, restrained everywhere,
is said to be ‘protected’.”
Vi-n 1 Ngồi một bên, vua Pasenadi nước Kosala bạch Thế Tôn:
Vi-n 2 —Ở đây, bạch Thế Tôn, trong khi con đang ngồi yên tịnh một mình, tư tưởng này khởi lên nơi con: “Ðối với những ai, tự ngã được bảo vệ? Ðối với những ai, tự ngã không được bảo vệ?” Và rồi bạch Thế Tôn, con suy nghĩ như sau:
Vi-n 3 “Những ai thân làm ác, miệng nói ác, ý nghĩ ác, những người ấy không bảo vệ tự ngã. Dầu cho họ được tượng binh bảo vệ, hay được mã binh bảo vệ, hay được xa binh bảo vệ, hay được bộ binh bảo vệ; đối với những người ấy, tự ngã không được bảo vệ. Vì cớ sao? Vì sự bảo vệ như vậy là bảo vệ ở ngoài, không phải sự bảo vệ bên trong. Cho nên đối với những người ấy, tự ngã không được bảo vệ.
Vi-n 4 Và những ai thân làm thiện, miệng nói thiện, ý nghĩ thiện, những người ấy bảo vệ tự ngã. Dầu cho họ không được tượng binh bảo vệ, hay không được mã binh bảo vệ, hay không được xa binh bảo vệ, hay không được bộ binh bảo vệ; đối với những người ấy, tự ngã được bảo vệ. Vì cớ sao? Vì sự bảo vệ như vậy là sự bảo vệ bên trong, không phải sự bảo vệ ở ngoài. Cho nên đối với những người ấy, tự ngã được bảo vệ.”
Vi-n 5
Lành thay bảo vệ thân!
Lành thay bảo vệ lời!
Lành thay bảo vệ ý!
Lành thay tổng bảo vệ!
Kẻ liêm sỉ bảo vệ,
Tổng quát và cùng khắp,
Vị ấy có tên gọi,
Là vị được bảo vệ.
Sāvatthinidānaṁ.
Ekamantaṁ nisinno kho rājā pasenadi kosalo bhagavantaṁ etadavoca:
“idha mayhaṁ, bhante, rahogatassa paṭisallīnassa evaṁ cetaso parivitakko udapādi:
‘kesaṁ nu kho rakkhito attā, kesaṁ arakkhito attā’ti?
Tassa mayhaṁ, bhante, etadahosi:
‘ye kho keci kāyena duccaritaṁ caranti, vācāya duccaritaṁ caranti, manasā duccaritaṁ caranti;
tesaṁ arakkhito attā.
Kiñcāpi te hatthikāyo vā rakkheyya, assakāyo vā rakkheyya, rathakāyo vā rakkheyya, pattikāyo vā rakkheyya;
atha kho tesaṁ arakkhito attā.
Taṁ kissa hetu?
Bāhirā hesā rakkhā, nesā rakkhā ajjhattikā;
tasmā tesaṁ arakkhito attā.
Ye ca kho keci kāyena sucaritaṁ caranti, vācāya sucaritaṁ caranti, manasā sucaritaṁ caranti;
tesaṁ rakkhito attā.
Kiñcāpi te neva hatthikāyo rakkheyya, na assakāyo rakkheyya, na rathakāyo rakkheyya, na pattikāyo rakkheyya;
atha kho tesaṁ rakkhito attā.
Taṁ kissa hetu?
Ajjhattikā hesā rakkhā, nesā rakkhā bāhirā;
tasmā tesaṁ rakkhito attā’”ti.
“Evametaṁ, mahārāja, evametaṁ, mahārāja.
Ye hi keci, mahārāja, kāyena duccaritaṁ caranti …pe…
tesaṁ arakkhito attā.
Taṁ kissa hetu?
Bāhirā hesā, mahārāja, rakkhā, nesā rakkhā ajjhattikā;
tasmā tesaṁ arakkhito attā.
Ye hi keci, mahārāja, kāyena sucaritaṁ caranti, vācāya sucaritaṁ caranti, manasā sucaritaṁ caranti;
tesaṁ rakkhito attā.
Kiñcāpi te neva hatthikāyo rakkheyya, na assakāyo rakkheyya, na rathakāyo rakkheyya, na pattikāyo rakkheyya;
atha kho tesaṁ rakkhito attā.
Taṁ kissa hetu?
Ajjhattikā hesā, mahārāja, rakkhā, nesā rakkhā bāhirā;
tasmā tesaṁ rakkhito attā”ti.
Idamavoca …pe…
“Kāyena saṁvaro sādhu,
sādhu vācāya saṁvaro;
Manasā saṁvaro sādhu,
sādhu sabbattha saṁvaro;
Sabbattha saṁvuto lajjī,
rakkhitoti pavuccatī”ti.