Vi-n 1 Tại Sāvatthi.
Vi-n 2 Lúc bấy giờ vua Pasenadi nước Kosala có mặt với hoàng hậu Mallikà, trên lầu thượng (hoàng cung).
Vi-n 3 Rồi vua Pasenadi nước Kosala nói với hoàng hậu Mallikà:
—Này Mallikà, có ai khác thân ái với hoàng hậu hơn là tự ngã của hoàng hậu.
Vi-n 4 —Thưa Ðại vương, không có ai khác thân ái với thiếp hơn là tự ngã của thiếp. Nhưng thưa Ðại vương, có ai khác thân ái với Ðại vương hơn là tự ngã của Ðại vương?
Vi-n 5 —Này Mallikà, không có ai khác thân ái với ta hơn là tự ngã của ta.
Vi-n 6 Rồi vua Pasenadi nước Kosala bước xuống lầu và đi đến Thế Tôn, sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn, rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, vua Pasenadi nước Kosala bạch Thế Tôn:
Vi-n 7 —Ở đây, bạch Thế Tôn, con đi lên lầu thượng (của hoàng cung) với hoàng hậu Mallikà và con nói với hoàng hậu Mallikà:
“ —Này Mallikà, có ai khác thân ái với hoàng hậu hơn là tự ngã của hoàng hậu?”.
Khi được nói vậy, bạch Thế Tôn, hoàng hậu Mallikà trả lời với con:
“ —Thưa Ðại vương, không có ai khác thân ái với thiếp hơn là tự ngã của thiếp. Nhưng thưa Ðại vương, có ai khác thân ái với Ðại vương hơn là tự ngã của Ðại vương?”. Ðược nói vậy, bạch Thế Tôn, con trả lời cho hoàng hậu Mallikà:
“ —Này Mallikà, không có ai khác thân ái với ta hơn là tự ngã của ta”.
Vi-n 8 Rồi Thế Tôn, sau khi biết rõ ý nghĩa này, trong lúc ấy liền nói lên bài kệ này:
Tâm ta đi cùng khắp,
Tất cả mọi phương trời,
Cũng không tìm thấy được,
Ai thân hơn tự ngã.
Tự ngã đối mọi người,
Quá thân ái như vậy.
Vậy ai yêu tự ngã,
Chớ hại tự ngã người.
Sāvatthinidānaṁ.
Tena kho pana samayena rājā pasenadi kosalo mallikāya deviyā saddhiṁ uparipāsādavaragato hoti.
Atha kho rājā pasenadi kosalo mallikaṁ deviṁ etadavoca:
“atthi nu kho te, mallike, kocañño attanā piyataro”ti?
“Natthi kho me, mahārāja, kocañño attanā piyataro.
Tuyhaṁ pana, mahārāja, atthañño koci attanā piyataro”ti?
“Mayhampi kho, mallike, natthañño koci attanā piyataro”ti.
Atha kho rājā pasenadi kosalo pāsādā orohitvā yena bhagavā tenupasaṅkami; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ nisīdi. Ekamantaṁ nisinno kho rājā pasenadi kosalo bhagavantaṁ etadavoca:
“idhāhaṁ, bhante, mallikāya deviyā saddhiṁ uparipāsādavaragato mallikaṁ deviṁ etadavocaṁ:
‘atthi nu kho te, mallike, kocañño attanā piyataro’ti?
Evaṁ vutte, bhante, mallikā devī maṁ etadavoca:
‘natthi kho me, mahārāja, kocañño attanā piyataro.
Tuyhaṁ pana, mahārāja, atthañño koci attanā piyataro’ti?
Evaṁ vuttāhaṁ, bhante, mallikaṁ deviṁ etadavocaṁ:
‘mayhampi kho, mallike, natthañño koci attanā piyataro’”ti.
Atha kho bhagavā etamatthaṁ viditvā tāyaṁ velāyaṁ imaṁ gāthaṁ abhāsi:
“Sabbā disā anuparigamma cetasā,
Nevajjhagā piyataramattanā kvaci;
Evaṁ piyo puthu attā paresaṁ,
Tasmā na hiṁse paramattakāmo”ti.
At Sāvatthī.
Now at that time King Pasenadi of Kosala was upstairs in the royal longhouse together with Queen Mallikā.
Then the king said to the queen,
“Mallikā, is there anyone more dear to you than yourself?”
“No, great king, there isn’t.
But is there anyone more dear to you than yourself?”
“For me also, Mallikā, there’s no-one.”
Then King Pasenadi of Kosala came downstairs from the stilt longhouse, went to the Buddha, bowed, sat down to one side, and told him what had happened.
Then, understanding this matter, on that occasion the Buddha spoke this verse:
“Having explored every quarter with the mind,
one finds no-one dearer than oneself.
Likewise for others, each holds themselves dear;
so one who desires self-knowledge would harm no other.”
Vi-n 1 Tại Sāvatthi.
Vi-n 2 Lúc bấy giờ vua Pasenadi nước Kosala có mặt với hoàng hậu Mallikà, trên lầu thượng (hoàng cung).
Vi-n 3 Rồi vua Pasenadi nước Kosala nói với hoàng hậu Mallikà:
—Này Mallikà, có ai khác thân ái với hoàng hậu hơn là tự ngã của hoàng hậu.
Vi-n 4 —Thưa Ðại vương, không có ai khác thân ái với thiếp hơn là tự ngã của thiếp. Nhưng thưa Ðại vương, có ai khác thân ái với Ðại vương hơn là tự ngã của Ðại vương?
Vi-n 5 —Này Mallikà, không có ai khác thân ái với ta hơn là tự ngã của ta.
Vi-n 6 Rồi vua Pasenadi nước Kosala bước xuống lầu và đi đến Thế Tôn, sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn, rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, vua Pasenadi nước Kosala bạch Thế Tôn:
Vi-n 7 —Ở đây, bạch Thế Tôn, con đi lên lầu thượng (của hoàng cung) với hoàng hậu Mallikà và con nói với hoàng hậu Mallikà:
“ —Này Mallikà, có ai khác thân ái với hoàng hậu hơn là tự ngã của hoàng hậu?”.
Khi được nói vậy, bạch Thế Tôn, hoàng hậu Mallikà trả lời với con:
“ —Thưa Ðại vương, không có ai khác thân ái với thiếp hơn là tự ngã của thiếp. Nhưng thưa Ðại vương, có ai khác thân ái với Ðại vương hơn là tự ngã của Ðại vương?”. Ðược nói vậy, bạch Thế Tôn, con trả lời cho hoàng hậu Mallikà:
“ —Này Mallikà, không có ai khác thân ái với ta hơn là tự ngã của ta”.
Vi-n 8 Rồi Thế Tôn, sau khi biết rõ ý nghĩa này, trong lúc ấy liền nói lên bài kệ này:
Tâm ta đi cùng khắp,
Tất cả mọi phương trời,
Cũng không tìm thấy được,
Ai thân hơn tự ngã.
Tự ngã đối mọi người,
Quá thân ái như vậy.
Vậy ai yêu tự ngã,
Chớ hại tự ngã người.
Sāvatthinidānaṁ.
Tena kho pana samayena rājā pasenadi kosalo mallikāya deviyā saddhiṁ uparipāsādavaragato hoti.
Atha kho rājā pasenadi kosalo mallikaṁ deviṁ etadavoca:
“atthi nu kho te, mallike, kocañño attanā piyataro”ti?
“Natthi kho me, mahārāja, kocañño attanā piyataro.
Tuyhaṁ pana, mahārāja, atthañño koci attanā piyataro”ti?
“Mayhampi kho, mallike, natthañño koci attanā piyataro”ti.
Atha kho rājā pasenadi kosalo pāsādā orohitvā yena bhagavā tenupasaṅkami; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ nisīdi. Ekamantaṁ nisinno kho rājā pasenadi kosalo bhagavantaṁ etadavoca:
“idhāhaṁ, bhante, mallikāya deviyā saddhiṁ uparipāsādavaragato mallikaṁ deviṁ etadavocaṁ:
‘atthi nu kho te, mallike, kocañño attanā piyataro’ti?
Evaṁ vutte, bhante, mallikā devī maṁ etadavoca:
‘natthi kho me, mahārāja, kocañño attanā piyataro.
Tuyhaṁ pana, mahārāja, atthañño koci attanā piyataro’ti?
Evaṁ vuttāhaṁ, bhante, mallikaṁ deviṁ etadavocaṁ:
‘mayhampi kho, mallike, natthañño koci attanā piyataro’”ti.
Atha kho bhagavā etamatthaṁ viditvā tāyaṁ velāyaṁ imaṁ gāthaṁ abhāsi:
“Sabbā disā anuparigamma cetasā,
Nevajjhagā piyataramattanā kvaci;
Evaṁ piyo puthu attā paresaṁ,
Tasmā na hiṁse paramattakāmo”ti.