Vi-n 1 Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở tại Uruvelà, bên bờ sông Neranjarà, dưới cây Nigrodha Ajapāla, khi Ngài mới giác ngộ. Lúc bấy giờ, Thế Tôn đang ngồi ngoài trời, trong bóng đêm tối, và trời đang mưa từng hột một.
Vi-n 2 Rồi Ác ma muốn khiến Thế Tôn sợ hãi, hoảng sợ, lông tóc dựng ngược, liền biến hình thành con voi chúa to lớn và đi đến Thế Tôn.
Vi-n 3 Và đầu con voi ví như hòn đá đen lớn (aritthako), ngà của nó ví như bạc trắng tinh, vòi của nó ví như đầu cái cày lớn.
Vi-n 4 Thế Tôn biết được: “Ðây là Ác ma”, liền nói lên bài kệ với Ác ma:
Ông luân hồi dài dài,
Hình thức tịnh, bất tịnh.
Thôi vừa rồi, Ác ma,
Ông đã bị bại trận.
Vi-n 5 Rồi Ác ma biết được: “Thế Tôn biết ta, Thiện Thệ biết ta”, buồn khổ, thất vọng, liền biến mất tại chỗ ấy.
Evaṁ me sutaṁ—
ekaṁ samayaṁ bhagavā uruvelāyaṁ viharati najjā nerañjarāya tīre ajapālanigrodhamūle paṭhamābhisambuddho.
Tena kho pana samayena bhagavā rattandhakāratimisāyaṁ abbhokāse nisinno hoti, devo ca ekamekaṁ phusāyati.
Atha kho māro pāpimā bhagavato bhayaṁ chambhitattaṁ lomahaṁsaṁ uppādetukāmo mahantaṁ hatthirājavaṇṇaṁ abhinimminitvā yena bhagavā tenupasaṅkami.
Seyyathāpi nāma mahāariṭṭhako maṇi;
evamassa sīsaṁ hoti.
Seyyathāpi nāma suddhaṁ rūpiyaṁ;
evamassa dantā honti.
Seyyathāpi nāma mahatī naṅgalīsā;
evamassa soṇḍo hoti.
Atha kho bhagavā “māro ayaṁ pāpimā” iti viditvā māraṁ pāpimantaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Saṁsaraṁ dīghamaddhānaṁ,
Vaṇṇaṁ katvā subhāsubhaṁ;
Alaṁ te tena pāpima,
Nihato tvamasi antakā”ti.
Atha kho māro pāpimā “jānāti maṁ bhagavā, jānāti maṁ sugato”ti dukkhī dummano tatthevantaradhāyīti.
SC 1Thus have I heard. On one occasion the Blessed One was dwelling at Uruvela on the bank of the river Nerañjara at the foot of the Goatherd’s Banyan Tree just after he had become fully enlightened. sn.i.104 Now on that occasion the Blessed One was sitting out in the open air in the thick darkness of the night while it was drizzling.
SC 2Then Mara the Evil One, wishing to arouse fear, trepidation, and terror in the Blessed One, manifested himself in the form of a giant king elephant and approached the Blessed One. His head was like a huge block of steatite; his tusks were like pure silver; his trunk was like a huge plough pole.
SC 3Then the Blessed One, having understood, “This is Mara the Evil One,” addressed him in verse:
SC 4 “You’ve wandered through the long course
Creating beautiful and hideous shapes.
Enough, Evil One, with that trick of yours:
You’re defeated, End-maker!”
SC 5Then Mara the Evil One, realizing, “The Blessed One knows me, the Fortunate One knows me,” sad and disappointed, disappeared right there.
Vi-n 1 Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở tại Uruvelà, bên bờ sông Neranjarà, dưới cây Nigrodha Ajapāla, khi Ngài mới giác ngộ. Lúc bấy giờ, Thế Tôn đang ngồi ngoài trời, trong bóng đêm tối, và trời đang mưa từng hột một.
Vi-n 2 Rồi Ác ma muốn khiến Thế Tôn sợ hãi, hoảng sợ, lông tóc dựng ngược, liền biến hình thành con voi chúa to lớn và đi đến Thế Tôn.
Vi-n 3 Và đầu con voi ví như hòn đá đen lớn (aritthako), ngà của nó ví như bạc trắng tinh, vòi của nó ví như đầu cái cày lớn.
Vi-n 4 Thế Tôn biết được: “Ðây là Ác ma”, liền nói lên bài kệ với Ác ma:
Ông luân hồi dài dài,
Hình thức tịnh, bất tịnh.
Thôi vừa rồi, Ác ma,
Ông đã bị bại trận.
Vi-n 5 Rồi Ác ma biết được: “Thế Tôn biết ta, Thiện Thệ biết ta”, buồn khổ, thất vọng, liền biến mất tại chỗ ấy.
Evaṁ me sutaṁ—
ekaṁ samayaṁ bhagavā uruvelāyaṁ viharati najjā nerañjarāya tīre ajapālanigrodhamūle paṭhamābhisambuddho.
Tena kho pana samayena bhagavā rattandhakāratimisāyaṁ abbhokāse nisinno hoti, devo ca ekamekaṁ phusāyati.
Atha kho māro pāpimā bhagavato bhayaṁ chambhitattaṁ lomahaṁsaṁ uppādetukāmo mahantaṁ hatthirājavaṇṇaṁ abhinimminitvā yena bhagavā tenupasaṅkami.
Seyyathāpi nāma mahāariṭṭhako maṇi;
evamassa sīsaṁ hoti.
Seyyathāpi nāma suddhaṁ rūpiyaṁ;
evamassa dantā honti.
Seyyathāpi nāma mahatī naṅgalīsā;
evamassa soṇḍo hoti.
Atha kho bhagavā “māro ayaṁ pāpimā” iti viditvā māraṁ pāpimantaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Saṁsaraṁ dīghamaddhānaṁ,
Vaṇṇaṁ katvā subhāsubhaṁ;
Alaṁ te tena pāpima,
Nihato tvamasi antakā”ti.
Atha kho māro pāpimā “jānāti maṁ bhagavā, jānāti maṁ sugato”ti dukkhī dummano tatthevantaradhāyīti.