Vi-n 1 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục, đi đến Ác ma, sau khi đến, nói lên bài kệ này với Ác ma:
Cha thân yêu, sao cha
Lại thất vọng như vậy?
Vì ai, vì người nào,
Khiến cha phải sầu muộn?
Chúng con với ái dục,
Sử dụng như bẫy mồi,
Sẽ buộc chặt họ lại,
Như buộc chặt voi rừng,
Và dẫn họ đến cha,
Khiến họ quy phục cha.
Vi-n 2 (Ác ma):
Bậc La-hán, Thiện Thệ,
Bậc Chánh Giác ở đời,
Không dễ dùng ái dục,
Khéo nhiếp phục vị ấy.
Vị ấy đã vượt qua,
Lãnh vực của Ác ma,
Do vậy, ta sầu não,
Buồn phiền đến cực độ.
Vi-n 3 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc, và Tham dục đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói với Thế Tôn:
—Thưa Sa-môn, chúng con xin hầu hạ dưới chân Ngài.
Nhưng Thế Tôn không chú ý đến, vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 4 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi qua phía một bên và suy nghĩ như sau: “Sở thích của con người cao thấp khác nhau. Vậy chúng ta biến hình thành một trăm thiếu nữ”.
Vi-n 5 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục, sau khi biến hình thành một trăm thiếu nữ, liền đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói với Thế Tôn:
—Thưa Sa-môn, chúng con xin hầu hạ dưới chân Ngài.
Nhưng Thế Tôn không chú ý đến, vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 6 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi qua phía một bên và suy nghĩ như sau: “Sở thích của con người cao thấp khác nhau. Vậy chúng ta hãy biến hình thành một trăm thiếu phụ chưa sanh con”.
Vi-n 7 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục sau khi biến thành một trăm thiếu phụ chưa sanh con, liền đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói với Thế Tôn:
—Thưa Sa-môn, chúng con xin hầu hạ dưới chân Ngài.
Nhưng Thế Tôn không chú ý đến, vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 8 Rồi các nữ ma Khát ái…, … sau khi biến hình thành một thiếu phụ đã sanh một con, đi đến Thế Tôn…, … vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 9 Rồi các nữ ma Khát ái…, … sau khi biến hình thành một thiếu phụ đã sanh hai con, đi đến Thế Tôn…, … vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 10 Rồi các nữ ma Khát ái…, … sau khi biến hình thành một thiếu phụ trung niên, đi đến Thế Tôn…, … vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 11 Rồi các nữ ma Khát ái…, … sau khi biến hình thành một phụ nữ lớn tuổi, đi đến Thế Tôn…, … Vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 12 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi qua một bên và nói như sau:
—Cha chúng ta nói thật đúng sự thật:
Bậc La-hán, Thiện Thệ,
Bậc Chánh Giác ở đời,
Không dễ dùng ái dục,
Khéo nhiếp phục vị ấy.
Vị ấy đã vượt qua,
Quyền lực của Ác ma,
Do vậy ta sầu não,
Buồn phiền đến cực độ.
Vi-n 13 Nếu chúng ta tấn công với phương tiện này, một Sa-môn hay Bà-la-môn nào chưa ly ái dục, người ấy sẽ bể tim, hay miệng hộc máu nóng, hay bị loạn tâm, hay bị cuồng ý. Ví như một cây lau xanh bị gặt hái sẽ héo hắt, khô cằn, tiều tụy. Cũng vậy, người ấy sẽ héo hắt, khô cằn, tiều tụy.
Vi-n 14 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi đến Thế Tôn; sau khi đi đến, liền đứng một bên.
Vi-n 15 Ðứng một bên, nữ ma Khát ái nói lên bài kệ với Thế Tôn:
Với tâm tư sầu muộn,
Ngài Thiền tư trong rừng,
Vì tài sản hao mòn,
Hay vì thèm tài sản?
Có thể tại xóm làng,
Ngài đã gây tội phạm,
Sao Ngài không làm thân
Với bà con xóm giềng?
Sao Ngài không có thể
Làm bạn với một ai?
Vi-n 16 (Thế Tôn):
Với mục đích đạt thành,
Với thân tâm an tịnh,
Ta chiến thắng quân binh.
Hình sắc lạc, khả ái.
Ta độc tọa Thiền tư,
Chứng ngộ chơn an lạc,
Do vậy, giữa chúng sanh,
Ta không bạn một ai.
Làm bạn với một ai,
Ðối với Ta không cần.
Vi-n 17 Rồi nữ ma Bất lạc nói lên bài kệ với Thế Tôn:
Làm sao vị Tỷ-kheo,
Sống giữa nhiều chướng ngại,
Ðã vượt năm bộc lưu,
Lại gắng vượt thứ sáu?
Làm sao Thiền tư được,
Giữa rất nhiều dục tưởng,
Ðược giữ ngoài vị ấy,
Không bắt vị ấy được?
Vi-n 18 (Thế Tôn):
Với thân được khinh an,
Với tâm khéo giải thoát,
Không còn các sở hành,
Chánh niệm, không tham trước,
Biết rõ được Chánh pháp,
Không tầm, tu Thiền định.
Không phẫn nộ, vọng niệm,
Không thụy miên, giải đãi,
Như vậy vị Tỷ-kheo,
Sống giữa nhiều chướng ngại,
Ðã vượt năm bộc lưu,
Lại gắng vượt thứ sáu,
Như vậy tu Thiền tư,
Giữa rất nhiều dục tưởng,
Ðược giữ ngoài vị ấy,
Không bắt vị ấy được.
Vi-n 19 Rồi nữ ma Tham dục, nói lên bài kệ này trước mặt Thế Tôn:
Ðoạn tận được khát ái,
Sống giữa các chúng đoàn,
Phần lớn các chúng sanh,
Chắc chắn sẽ sống vậy.
Vị không tham trước này,
Sống từ bỏ đám đông,
Ðoạn tận dẫn quần sanh,
Thoát khỏi Ma vương quốc.
Vi-n 20 (Thế Tôn):
Thật vậy, chư Ðại Hùng,
Thật vậy, chư Như Lai,
Với chơn vi diệu pháp,
Hướng dẫn mọi quần sanh,
Ðược Chánh pháp hướng dẫn,
Dầu có ganh tức gì,
Không thể không biết vậy.
Vi-n 21 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi đến Ác ma.
Vi-n 22 Và Ác ma thấy các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục từ xa đi lại. Thấy vậy, Ác ma liền nói lên bài kệ:
Các Ngươi thật kẻ ngu,
Lấy cành sen phá đá,
Lấy móng tay đào núi,
Lấy răng nhai sắt thép.
Các Ngươi thật giống người,
Lấy đầu húc đá tảng,
Cố gắng tìm chân đứng,
Trong vực thẳm thâm sâu.
Các Ngươi thật giống người,
Lấy ngực đâm lao nhọn.
Thất vọng, các Ông đến,
Giã từ Gotama.
Vi-n 23
Trong áo xiêm lòe loẹt,
Con gái ma, chúng đến,
Khát ái và Bất lạc,
Cùng với nàng Tham dục.
Bậc Ðạo Sư quét sạch,
Các con gái Ác ma,
Như Thần gió quét sạch,
Các cây lá rơi rụng.
Atha kho māro pāpimā bhagavato santike imā nibbejanīyā gāthāyo abhāsitvā tamhā ṭhānā apakkamma bhagavato avidūre pathaviyaṁ pallaṅkena nisīdi tuṇhībhūto maṅkubhūto pattakkhandho adhomukho pajjhāyanto appaṭibhāno kaṭṭhena bhūmiṁ vilikhanto.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro yena māro pāpimā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā māraṁ pāpimantaṁ gāthāya ajjhabhāsiṁsu:
“Kenāsi dummano tāta,
purisaṁ kaṁ nu socasi;
Mayaṁ taṁ rāgapāsena,
āraññamiva kuñjaraṁ;
Bandhitvā ānayissāma,
vasago te bhavissatī”ti.
“Arahaṁ sugato loke,
na rāgena suvānayo;
Māradheyyaṁ atikkanto,
tasmā socāmahaṁ bhusan”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“pāde te, samaṇa, paricāremā”ti.
Atha kho bhagavā na manasākāsi, yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekamantaṁ apakkamma evaṁ samacintesuṁ:
“uccāvacā kho purisānaṁ adhippāyā.
Yannūna mayaṁ ekasataṁ ekasataṁ kumārivaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmā”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekasataṁ ekasataṁ kumārivaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“pāde te, samaṇa, paricāremā”ti.
Tampi bhagavā na manasākāsi, yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekamantaṁ apakkamma evaṁ samacintesuṁ:
“uccāvacā kho purisānaṁ adhippāyā.
Yannūna mayaṁ ekasataṁ ekasataṁ avijātavaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmā”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekasataṁ ekasataṁ avijātavaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“pāde te, samaṇa, paricāremā”ti.
Tampi bhagavā na manasākāsi, yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca …pe…
yannūna mayaṁ ekasataṁ ekasataṁ sakiṁ vijātavaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmāti.
Atha kho taṇhā ca …pe…
sakiṁ vijātavaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“pāde te, samaṇa, paricāremā”ti.
Tampi bhagavā na manasākāsi, yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca …pe…
yannūna mayaṁ ekasataṁ ekasataṁ duvijātavaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmāti.
Atha kho taṇhā ca …pe…
duvijātavaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā …pe…
yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca …pe…
majjhimitthivaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmā”ti.
Atha kho taṇhā ca …pe…
majjhimitthivaṇṇasataṁ abhinimminitvā …pe…
anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca …pe…
mahitthivaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmāti.
Atha kho taṇhā ca …pe…
mahitthivaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā …pe…
anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekamantaṁ apakkamma etadavocuṁ:
“saccaṁ kira no pitā avoca:
‘Arahaṁ sugato loke,
na rāgena suvānayo;
Māradheyyaṁ atikkanto,
tasmā socāmahaṁ bhusan’ti.
Yañhi mayaṁ samaṇaṁ vā brāhmaṇaṁ vā avītarāgaṁ iminā upakkamena upakkameyyāma hadayaṁ vāssa phaleyya, uṇhaṁ lohitaṁ vā mukhato uggaccheyya, ummādaṁ vā pāpuṇeyya cittakkhepaṁ vā.
Seyyathā vā pana naḷo harito luto ussussati visussati milāyati;
evameva ussusseyya visusseyya milāyeyyā”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā ekamantaṁ aṭṭhaṁsu.
Ekamantaṁ ṭhitā kho taṇhā māradhītā bhagavantaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Sokāvatiṇṇo nu vanamhi jhāyasi,
Vittaṁ nu jīno uda patthayāno;
Āguṁ nu gāmasmimakāsi kiñci,
Kasmā janena na karosi sakkhiṁ;
Sakkhī na sampajjati kenaci te”ti.
“Atthassa pattiṁ hadayassa santiṁ,
Jetvāna senaṁ piyasātarūpaṁ;
Ekohaṁ jhāyaṁ sukhamanubodhiṁ,
Tasmā janena na karomi sakkhiṁ;
Sakkhī na sampajjati kenaci me”ti.
Atha kho arati māradhītā bhagavantaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Kathaṁvihārībahulodha bhikkhu,
Pañcoghatiṇṇo atarīdha chaṭṭhaṁ;
Kathaṁ jhāyiṁ bahulaṁ kāmasaññā,
Paribāhirā honti aladdha yo tan”ti.
“Passaddhakāyo suvimuttacitto,
Asaṅkharāno satimā anoko;
Aññāya dhammaṁ avitakkajhāyī,
Na kuppati na sarati na thino.
Evaṁvihārībahulodha bhikkhu,
Pañcoghatiṇṇo atarīdha chaṭṭhaṁ;
Evaṁ jhāyiṁ bahulaṁ kāmasaññā,
Paribāhirā honti aladdha yo tan”ti.
Atha kho ragā māradhītā bhagavato santike gāthāya ajjhabhāsi:
“Acchejja taṇhaṁ gaṇasaṅghacārī,
Addhā carissanti bahū ca saddhā;
Bahuṁ vatāyaṁ janataṁ anoko,
Acchejja nessati maccurājassa pāran”ti.
“Nayanti ve mahāvīrā,
saddhammena tathāgatā;
Dhammena nayamānānaṁ,
kā usūyā vijānatan”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro yena māro pāpimā tenupasaṅkamiṁsu.
Addasā kho māro pāpimā taṇhañca aratiñca ragañca māradhītaro dūratova āgacchantiyo.
Disvāna gāthāhi ajjhabhāsi:
“Bālā kumudanāḷehi,
pabbataṁ abhimatthatha;
Giriṁ nakhena khanatha,
ayo dantehi khādatha.
Selaṁva sirasūhacca,
pātāle gādhamesatha;
Khāṇuṁva urasāsajja,
nibbijjāpetha gotamā”ti.
“Daddallamānā āgañchuṁ,
taṇhā ca aratī ragā;
Tā tattha panudī satthā,
tūlaṁ bhaṭṭhaṁva māluto”ti.
Tatiyo vaggo.
Tassuddānaṁ
Sambahulā samiddhi ca,
Godhikaṁ sattavassāni;
Dhītaraṁ desitaṁ buddha,
Seṭṭhena imaṁ mārapañcakanti.
Mārasaṁyuttaṁ samattaṁ.
SC 1Then Mara the Evil One, having spoken these verses of disappointment in the presence of the Blessed One, went away from that spot and sat down cross-legged on the ground not far from the Blessed One, silent, dismayed, with his shoulders drooping, downcast, brooding, unable to speak, scratching the ground with a stick.
SC 2Then Mara’s daughters—Taṇha, Arati, and Raga—approached Mara the Evil One and addressed him in verse:
SC 3 “Why are you despondent, father?
Who’s the man for whom you grieve?
We’ll catch him with the snare of lust
As they catch the forest elephant.
We’ll bind him tightly and bring him back,
And he’ll be under your control.”
Mara:
SC 4 “The Arahant, the Fortunate One in the world,
Is not easily drawn by means of lust.
He has gone beyond Mara’s realm:
Therefore I sorrow so bitterly.”
SC 5Then Mara’s daughters—Taṇha, Arati, and Raga—approached the Blessed One and said to him: “We serve at your feet, ascetic.” But the Blessed One paid no attention, as he was liberated in the unsurpassed extinction of acquisitions.
SC 6Then Mara’s daughters—Taṇha, Arati, and Raga—went off to the side and took counsel: “Men’s tastes are diverse. Suppose we each manifest ourselves in the form of a hundred maidens.” sn.i.125 Then Mara’s three daughters, each manifesting herself in the form of a hundred maidens, approached the Blessed One and said to him: “We serve at your feet, ascetic.” But the Blessed One paid no attention, as he was liberated in the unsurpassed extinction of acquisitions.
SC 7Then Mara’s daughters went off to the side and again took counsel: “Men’s tastes are diverse. Suppose we each manifest ourselves in the form of a hundred women who have never given birth.” Then Mara’s three daughters, each manifesting herself in the form of a hundred women who have never given birth … in the form of a hundred women who have given birth once … … in the form of a hundred women who have given birth twice … in the form of a hundred women of middle age … in the form of a hundred old women, approached the Blessed One and said to him: “We serve at your feet, ascetic.” But the Blessed One paid no attention, as he was liberated in the unsurpassed extinction of acquisitions.
SC 8Then Mara’s daughters—Taṇha, Arati, and Raga—went off to the side and said: “What our father told us is true:
SC 9 “‘The Arahant, the Fortunate One in the world …
Therefore I sorrow so bitterly.’
SC 10“If we had assailed with such tactics any ascetic or brahmin who was not devoid of lust, either his heart would have burst, or he would have vomited hot blood from his mouth, sn.i.126 or he would have gone mad or become mentally deranged; or else he would have dried up and withered away and become shrivelled, just as a green reed that has been mowed down would dry up and wither away and become shrivelled.”
SC 11Then Mara’s daughters—Taṇha, Arati, and Raga—approached the Blessed One and stood to one side. Standing to one side, Mara’s daughter Taṇha addressed the Blessed One in verse:
SC 12 “Is it because you are sunk in sorrow
That you meditate in the woods?
Because you’ve lost wealth or pine for it,
Or committed some crime in the village?
Why don’t you make friends with people?
Why don’t you form any intimate ties?”
The Blessed One:
SC 13 “Having conquered the army of the pleasant and agreeable,
Meditating alone, I discovered bliss,
The attainment of the goal, the peace of the heart.
Therefore I don’t make friends with people,
Nor will I form any intimate ties.”
SC 14Then Mara’s daughter Arati addressed the Blessed One in verse:
SC 15 “How does a bhikkhu here often dwell
That, five floods crossed, he here has crossed the sixth?
How does he meditate so sensual perceptions
Are kept at bay and fail to grip him?”
The Blessed One:
SC 16 “Tranquil in body, in mind well liberated,
Not generating, mindful, homeless,
Knowing Dhamma, meditating thought-free,
He does not erupt, or drift, or stiffen.
SC 17 “When a bhikkhu here often dwells thus,
With five floods crossed, he here has crossed the sixth.
When he meditates thus, sensual perceptions
Are kept at bay and fail to grip him.” sn.i.127
SC 18Then Mara’s daughter Raga addressed the Blessed One in verse:
SC 19 “He has cut off craving, faring with his group and order;
Surely many other beings will cross.
Alas, this homeless one will snatch many people
And lead them away beyond the King of Death.”
The Blessed One:
SC 20 “Truly the Tathagatas, the great heroes,
Lead by means of the true Dhamma.
When they are leading by means of the Dhamma,
What envy can there be in those who understand?”
SC 21Then Mara’s daughters—Taṇha, Arati, and Raga—approached Mara the Evil One. Mara saw them coming in the distance and addressed them in verses:
SC 22 “Fools! You tried to batter a mountain
With the stalks of lotus flowers,
To dig up a mountain with your nails,
To chew iron with your teeth.
SC 23 “As if, having lifted a rock with your head,
You sought a foothold in the abyss;
As if you struck a stump with your breast,
You part from Gotama disappointed.”
SC 24 They had come to him glittering with beauty—
Taṇha, Arati, and Raga—
But the Teacher swept them away right there
As the wind, a fallen cotton tuft.
sn.i.128
Vi-n 1 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục, đi đến Ác ma, sau khi đến, nói lên bài kệ này với Ác ma:
Cha thân yêu, sao cha
Lại thất vọng như vậy?
Vì ai, vì người nào,
Khiến cha phải sầu muộn?
Chúng con với ái dục,
Sử dụng như bẫy mồi,
Sẽ buộc chặt họ lại,
Như buộc chặt voi rừng,
Và dẫn họ đến cha,
Khiến họ quy phục cha.
Vi-n 2 (Ác ma):
Bậc La-hán, Thiện Thệ,
Bậc Chánh Giác ở đời,
Không dễ dùng ái dục,
Khéo nhiếp phục vị ấy.
Vị ấy đã vượt qua,
Lãnh vực của Ác ma,
Do vậy, ta sầu não,
Buồn phiền đến cực độ.
Vi-n 3 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc, và Tham dục đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói với Thế Tôn:
—Thưa Sa-môn, chúng con xin hầu hạ dưới chân Ngài.
Nhưng Thế Tôn không chú ý đến, vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 4 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi qua phía một bên và suy nghĩ như sau: “Sở thích của con người cao thấp khác nhau. Vậy chúng ta biến hình thành một trăm thiếu nữ”.
Vi-n 5 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục, sau khi biến hình thành một trăm thiếu nữ, liền đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói với Thế Tôn:
—Thưa Sa-môn, chúng con xin hầu hạ dưới chân Ngài.
Nhưng Thế Tôn không chú ý đến, vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 6 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi qua phía một bên và suy nghĩ như sau: “Sở thích của con người cao thấp khác nhau. Vậy chúng ta hãy biến hình thành một trăm thiếu phụ chưa sanh con”.
Vi-n 7 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục sau khi biến thành một trăm thiếu phụ chưa sanh con, liền đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói với Thế Tôn:
—Thưa Sa-môn, chúng con xin hầu hạ dưới chân Ngài.
Nhưng Thế Tôn không chú ý đến, vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 8 Rồi các nữ ma Khát ái…, … sau khi biến hình thành một thiếu phụ đã sanh một con, đi đến Thế Tôn…, … vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 9 Rồi các nữ ma Khát ái…, … sau khi biến hình thành một thiếu phụ đã sanh hai con, đi đến Thế Tôn…, … vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 10 Rồi các nữ ma Khát ái…, … sau khi biến hình thành một thiếu phụ trung niên, đi đến Thế Tôn…, … vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 11 Rồi các nữ ma Khát ái…, … sau khi biến hình thành một phụ nữ lớn tuổi, đi đến Thế Tôn…, … Vì Ngài đã giải thoát vô thượng, đoạn tận mọi sanh y.
Vi-n 12 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi qua một bên và nói như sau:
—Cha chúng ta nói thật đúng sự thật:
Bậc La-hán, Thiện Thệ,
Bậc Chánh Giác ở đời,
Không dễ dùng ái dục,
Khéo nhiếp phục vị ấy.
Vị ấy đã vượt qua,
Quyền lực của Ác ma,
Do vậy ta sầu não,
Buồn phiền đến cực độ.
Vi-n 13 Nếu chúng ta tấn công với phương tiện này, một Sa-môn hay Bà-la-môn nào chưa ly ái dục, người ấy sẽ bể tim, hay miệng hộc máu nóng, hay bị loạn tâm, hay bị cuồng ý. Ví như một cây lau xanh bị gặt hái sẽ héo hắt, khô cằn, tiều tụy. Cũng vậy, người ấy sẽ héo hắt, khô cằn, tiều tụy.
Vi-n 14 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi đến Thế Tôn; sau khi đi đến, liền đứng một bên.
Vi-n 15 Ðứng một bên, nữ ma Khát ái nói lên bài kệ với Thế Tôn:
Với tâm tư sầu muộn,
Ngài Thiền tư trong rừng,
Vì tài sản hao mòn,
Hay vì thèm tài sản?
Có thể tại xóm làng,
Ngài đã gây tội phạm,
Sao Ngài không làm thân
Với bà con xóm giềng?
Sao Ngài không có thể
Làm bạn với một ai?
Vi-n 16 (Thế Tôn):
Với mục đích đạt thành,
Với thân tâm an tịnh,
Ta chiến thắng quân binh.
Hình sắc lạc, khả ái.
Ta độc tọa Thiền tư,
Chứng ngộ chơn an lạc,
Do vậy, giữa chúng sanh,
Ta không bạn một ai.
Làm bạn với một ai,
Ðối với Ta không cần.
Vi-n 17 Rồi nữ ma Bất lạc nói lên bài kệ với Thế Tôn:
Làm sao vị Tỷ-kheo,
Sống giữa nhiều chướng ngại,
Ðã vượt năm bộc lưu,
Lại gắng vượt thứ sáu?
Làm sao Thiền tư được,
Giữa rất nhiều dục tưởng,
Ðược giữ ngoài vị ấy,
Không bắt vị ấy được?
Vi-n 18 (Thế Tôn):
Với thân được khinh an,
Với tâm khéo giải thoát,
Không còn các sở hành,
Chánh niệm, không tham trước,
Biết rõ được Chánh pháp,
Không tầm, tu Thiền định.
Không phẫn nộ, vọng niệm,
Không thụy miên, giải đãi,
Như vậy vị Tỷ-kheo,
Sống giữa nhiều chướng ngại,
Ðã vượt năm bộc lưu,
Lại gắng vượt thứ sáu,
Như vậy tu Thiền tư,
Giữa rất nhiều dục tưởng,
Ðược giữ ngoài vị ấy,
Không bắt vị ấy được.
Vi-n 19 Rồi nữ ma Tham dục, nói lên bài kệ này trước mặt Thế Tôn:
Ðoạn tận được khát ái,
Sống giữa các chúng đoàn,
Phần lớn các chúng sanh,
Chắc chắn sẽ sống vậy.
Vị không tham trước này,
Sống từ bỏ đám đông,
Ðoạn tận dẫn quần sanh,
Thoát khỏi Ma vương quốc.
Vi-n 20 (Thế Tôn):
Thật vậy, chư Ðại Hùng,
Thật vậy, chư Như Lai,
Với chơn vi diệu pháp,
Hướng dẫn mọi quần sanh,
Ðược Chánh pháp hướng dẫn,
Dầu có ganh tức gì,
Không thể không biết vậy.
Vi-n 21 Rồi các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục đi đến Ác ma.
Vi-n 22 Và Ác ma thấy các nữ ma Khát ái, Bất lạc và Tham dục từ xa đi lại. Thấy vậy, Ác ma liền nói lên bài kệ:
Các Ngươi thật kẻ ngu,
Lấy cành sen phá đá,
Lấy móng tay đào núi,
Lấy răng nhai sắt thép.
Các Ngươi thật giống người,
Lấy đầu húc đá tảng,
Cố gắng tìm chân đứng,
Trong vực thẳm thâm sâu.
Các Ngươi thật giống người,
Lấy ngực đâm lao nhọn.
Thất vọng, các Ông đến,
Giã từ Gotama.
Vi-n 23
Trong áo xiêm lòe loẹt,
Con gái ma, chúng đến,
Khát ái và Bất lạc,
Cùng với nàng Tham dục.
Bậc Ðạo Sư quét sạch,
Các con gái Ác ma,
Như Thần gió quét sạch,
Các cây lá rơi rụng.
Atha kho māro pāpimā bhagavato santike imā nibbejanīyā gāthāyo abhāsitvā tamhā ṭhānā apakkamma bhagavato avidūre pathaviyaṁ pallaṅkena nisīdi tuṇhībhūto maṅkubhūto pattakkhandho adhomukho pajjhāyanto appaṭibhāno kaṭṭhena bhūmiṁ vilikhanto.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro yena māro pāpimā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā māraṁ pāpimantaṁ gāthāya ajjhabhāsiṁsu:
“Kenāsi dummano tāta,
purisaṁ kaṁ nu socasi;
Mayaṁ taṁ rāgapāsena,
āraññamiva kuñjaraṁ;
Bandhitvā ānayissāma,
vasago te bhavissatī”ti.
“Arahaṁ sugato loke,
na rāgena suvānayo;
Māradheyyaṁ atikkanto,
tasmā socāmahaṁ bhusan”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“pāde te, samaṇa, paricāremā”ti.
Atha kho bhagavā na manasākāsi, yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekamantaṁ apakkamma evaṁ samacintesuṁ:
“uccāvacā kho purisānaṁ adhippāyā.
Yannūna mayaṁ ekasataṁ ekasataṁ kumārivaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmā”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekasataṁ ekasataṁ kumārivaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“pāde te, samaṇa, paricāremā”ti.
Tampi bhagavā na manasākāsi, yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekamantaṁ apakkamma evaṁ samacintesuṁ:
“uccāvacā kho purisānaṁ adhippāyā.
Yannūna mayaṁ ekasataṁ ekasataṁ avijātavaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmā”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekasataṁ ekasataṁ avijātavaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“pāde te, samaṇa, paricāremā”ti.
Tampi bhagavā na manasākāsi, yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca …pe…
yannūna mayaṁ ekasataṁ ekasataṁ sakiṁ vijātavaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmāti.
Atha kho taṇhā ca …pe…
sakiṁ vijātavaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“pāde te, samaṇa, paricāremā”ti.
Tampi bhagavā na manasākāsi, yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca …pe…
yannūna mayaṁ ekasataṁ ekasataṁ duvijātavaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmāti.
Atha kho taṇhā ca …pe…
duvijātavaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā …pe…
yathā taṁ anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca …pe…
majjhimitthivaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmā”ti.
Atha kho taṇhā ca …pe…
majjhimitthivaṇṇasataṁ abhinimminitvā …pe…
anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca …pe…
mahitthivaṇṇasataṁ abhinimmineyyāmāti.
Atha kho taṇhā ca …pe…
mahitthivaṇṇasataṁ abhinimminitvā yena bhagavā …pe…
anuttare upadhisaṅkhaye vimutto.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro ekamantaṁ apakkamma etadavocuṁ:
“saccaṁ kira no pitā avoca:
‘Arahaṁ sugato loke,
na rāgena suvānayo;
Māradheyyaṁ atikkanto,
tasmā socāmahaṁ bhusan’ti.
Yañhi mayaṁ samaṇaṁ vā brāhmaṇaṁ vā avītarāgaṁ iminā upakkamena upakkameyyāma hadayaṁ vāssa phaleyya, uṇhaṁ lohitaṁ vā mukhato uggaccheyya, ummādaṁ vā pāpuṇeyya cittakkhepaṁ vā.
Seyyathā vā pana naḷo harito luto ussussati visussati milāyati;
evameva ussusseyya visusseyya milāyeyyā”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā ekamantaṁ aṭṭhaṁsu.
Ekamantaṁ ṭhitā kho taṇhā māradhītā bhagavantaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Sokāvatiṇṇo nu vanamhi jhāyasi,
Vittaṁ nu jīno uda patthayāno;
Āguṁ nu gāmasmimakāsi kiñci,
Kasmā janena na karosi sakkhiṁ;
Sakkhī na sampajjati kenaci te”ti.
“Atthassa pattiṁ hadayassa santiṁ,
Jetvāna senaṁ piyasātarūpaṁ;
Ekohaṁ jhāyaṁ sukhamanubodhiṁ,
Tasmā janena na karomi sakkhiṁ;
Sakkhī na sampajjati kenaci me”ti.
Atha kho arati māradhītā bhagavantaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Kathaṁvihārībahulodha bhikkhu,
Pañcoghatiṇṇo atarīdha chaṭṭhaṁ;
Kathaṁ jhāyiṁ bahulaṁ kāmasaññā,
Paribāhirā honti aladdha yo tan”ti.
“Passaddhakāyo suvimuttacitto,
Asaṅkharāno satimā anoko;
Aññāya dhammaṁ avitakkajhāyī,
Na kuppati na sarati na thino.
Evaṁvihārībahulodha bhikkhu,
Pañcoghatiṇṇo atarīdha chaṭṭhaṁ;
Evaṁ jhāyiṁ bahulaṁ kāmasaññā,
Paribāhirā honti aladdha yo tan”ti.
Atha kho ragā māradhītā bhagavato santike gāthāya ajjhabhāsi:
“Acchejja taṇhaṁ gaṇasaṅghacārī,
Addhā carissanti bahū ca saddhā;
Bahuṁ vatāyaṁ janataṁ anoko,
Acchejja nessati maccurājassa pāran”ti.
“Nayanti ve mahāvīrā,
saddhammena tathāgatā;
Dhammena nayamānānaṁ,
kā usūyā vijānatan”ti.
Atha kho taṇhā ca arati ca ragā ca māradhītaro yena māro pāpimā tenupasaṅkamiṁsu.
Addasā kho māro pāpimā taṇhañca aratiñca ragañca māradhītaro dūratova āgacchantiyo.
Disvāna gāthāhi ajjhabhāsi:
“Bālā kumudanāḷehi,
pabbataṁ abhimatthatha;
Giriṁ nakhena khanatha,
ayo dantehi khādatha.
Selaṁva sirasūhacca,
pātāle gādhamesatha;
Khāṇuṁva urasāsajja,
nibbijjāpetha gotamā”ti.
“Daddallamānā āgañchuṁ,
taṇhā ca aratī ragā;
Tā tattha panudī satthā,
tūlaṁ bhaṭṭhaṁva māluto”ti.
Tatiyo vaggo.
Tassuddānaṁ
Sambahulā samiddhi ca,
Godhikaṁ sattavassāni;
Dhītaraṁ desitaṁ buddha,
Seṭṭhena imaṁ mārapañcakanti.
Mārasaṁyuttaṁ samattaṁ.